Ngày Xưa … Áo Trắng

Ngày xưa thương trộm nhớ thầm 
Thương ai áo trắng lặng câm đứng nhìn 
Tóc dài trong dáng nữ sinh 
Phất phơ trước gió si tình người trai 
Nỗi lòng dám tỏ cùng ai 
Trao nhau bốn mắt u hoài người đi 
Thế rồi ta nhớ ta si 
Ta mơ ta mộng những gì đã qua 
Hay đâu lệ chảy chan hoà 
Mờ trong ảo ảnh lòng ta héo sầu 
Ngày xưa áo trắng còn đâu?
Để tôi ngơ ngẩn tình đầu vấn vương 
Chỉ còn tấm ảnh người thương 
Giờ đây thức trọn canh trường bơ vơ…

Ai đưa em đi học

Không có anh lấy ai đưa em đi học về

Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học

Ai lau mắt cho em ngồi khóc

Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa

Những lúc em cười trong đêm khuya

Lấy ai nhìn những đường răng em trắng

Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh

Lúc sương mờ ai thở để sương tan

Ai cầm tay cho đỏ má hồng em

Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc….

Không có anh nhỡ một mai em khóc

Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi

Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ

Không có anh thì ai ve vuốt

Không có anh lấy ai cười trong mắt

Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong

Ai cầm tay mà dắt mùa xuân

Nghe đường máu run từng cành lộc biếc

Không có anh nhỡ ngày mai em chết

Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn

Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon

Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục….

Ngày mai

Ngày mai có kẻ lên trường
Lĩnh bằng tốt nghiệp để “trương” giữa nhà
Lâu lâu ngắm nghía ngâm nga
Ờ thì ta cũng đã là kỹ sư …
Top