NHỚ ƠN THẦY CÔ GIÁO 20/11

NHẤT TỰ VI SƯ, BÁN TỰ VI SƯ.
Dù mai đi bốn phương trời 
Những lời thầy dạy ngàn đời không quên

Bảng vàng năm ấy đề tên
Công thầy dìu dắt đáp đền sao đây 
Năm xưa với dáng hanh gầy
Nhưng trong sâu thẳm chứa đầy nghĩa nhân
Dạy em cố gắng chuyên cần
Vùi mài kinh sử lập thân mai nầy
Trao em lẽ đẹp lời hay
Tránh xa cái xấu đoạ đày hư thân
Lời thầy nặng tựa đòn cân
Đến ngàn năm nữa em cần khắc ghi
Hành trang ngày ấy có gì
Chỉ là tập sách vô tri nhạt nhoà
Nhưng tình sánh tựa muôn hoa
Lưu làm kỹ niệm đã qua một thời
Theo em đi suốt cuộc đời
Những lời vàng ngọc thầy ơi an lòng./.

Bụi Phấn

Nay đã xa rồi yêu dấu ơi

Nhớ thầy cô nhớ….đến chơi vơi
Trường xưa cánh phượng ngày nao đã
Dõi theo ta để nghẹn muôn lời

Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn

Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn
Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
Bảng cũng như ta cũng có ” hồn “…!

Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy

Phấn chì bụi phủ tóc như mây
Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy

Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?

Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
Bụi thời gian cứ bay theo gió
Nào biết rày mai sẽ thăng trầm

Rơi như lá úa nay lìa cành

Trên đường gian khổ hóa mong manh
Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã
Giảng giải từng câu thiếu niên thành…………

Có biết ngày mai sẽ ra sao

Hạt mầm thầy nảy biết là bao
Bụi trần phấn toả mau phai thắm
Nào biết ngày sau sẽ thế nào !

Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo

Trên mái trường xưa nhạt ngói màu
Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
Thầy đó trường đây lệ cứ trào….

Con vẫn yêu sao những điểm 10

Yêu thầy trách phạt học mà chơi
Phút giây ngày ấy như sống lại
Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

Làm sao để trở lại ngày xưa

Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
Nào ai không nhớ mình ” hưởng ” phạt
Quên những trận đòn đã từng chưa?

Ngày nay con vẫn giữ ân tình

Xưa còn non trẻ đã miệt khinh
Thầy – Cô nâng sách tay dìu dắt
Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

Khi con cất bước xa mái trường

Tuổi người đã đủ để vấn vương
Còn lưu luyến Bạn – Thầy – Cô mãi
Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương

Ngày Xưa … Áo Trắng

Ngày xưa thương trộm nhớ thầm 
Thương ai áo trắng lặng câm đứng nhìn 
Tóc dài trong dáng nữ sinh 
Phất phơ trước gió si tình người trai 
Nỗi lòng dám tỏ cùng ai 
Trao nhau bốn mắt u hoài người đi 
Thế rồi ta nhớ ta si 
Ta mơ ta mộng những gì đã qua 
Hay đâu lệ chảy chan hoà 
Mờ trong ảo ảnh lòng ta héo sầu 
Ngày xưa áo trắng còn đâu?
Để tôi ngơ ngẩn tình đầu vấn vương 
Chỉ còn tấm ảnh người thương 
Giờ đây thức trọn canh trường bơ vơ…

Ai đưa em đi học

Không có anh lấy ai đưa em đi học về

Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học

Ai lau mắt cho em ngồi khóc

Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa

Những lúc em cười trong đêm khuya

Lấy ai nhìn những đường răng em trắng

Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh

Lúc sương mờ ai thở để sương tan

Ai cầm tay cho đỏ má hồng em

Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc….

Không có anh nhỡ một mai em khóc

Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi

Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ

Không có anh thì ai ve vuốt

Không có anh lấy ai cười trong mắt

Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong

Ai cầm tay mà dắt mùa xuân

Nghe đường máu run từng cành lộc biếc

Không có anh nhỡ ngày mai em chết

Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn

Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon

Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục….

Ngày mai

Ngày mai có kẻ lên trường
Lĩnh bằng tốt nghiệp để “trương” giữa nhà
Lâu lâu ngắm nghía ngâm nga
Ờ thì ta cũng đã là kỹ sư …
Top