Tình Xưa Sương Khói Qua

Tình Xưa Sương Khói Qua

Xưa em là mây trắng
Thiết tha trong sân trường
Trưa vàng mênh mông nắng
Cỏ xanh bềnh bồng hương.

Xưa em là chim trắng
Ríu rít vang phố chiều
Thơ ngây cùng bè bạn
Vội vàng chi tiếng “yêu”.

Xưa anh đứng bên đường
Em qua, chân bước nhẹ
Giọt bâng khuâng rơi khẽ
Môi cắn môi ngỡ ngàng.

Rồi mùa sang… mùa sang

Chim xưa còn ríu rít
Mây xưa còn thướt tha
Anh xưa còn vụng dại
Tình xưa sương khói qua

Sân trường giờ nhạt nắng
Phố chiều hết thơ ngây
Mây trắng và chim trắng
Đã bay xa nơi này .

Anh một mình đứng mãi
Lặng buồn khói thuốc bay .
Như Thúy

Giọt Mưa Mùa Hè

Giọt Mưa Mùa Hè
Chắc chắn hồn anh toàn mực tím
Bé không tin chấm thử vài lần
Một là được thầy cho mười điểm
Hai là tim bé bị … bâng khuâng.
Anh làm thơ toàn bằng viết bic
Làm quen chưa biết viết bằng gì
Sực nhớ ngày xưa còn lọ mực
Sân trường tím đẫm một cây si
Bài hát nào “sợi thương sợi nhớ”
Còn thơ anh “giọt nhớ giọt thương”
Một hôm anh biến thành quyển vở
Tình nguyện yêu giọt mực đang buồn !
Bùi Chí Vinh

Áo Trắng Bên Sông

Áo Trắng Bên Sông
Áo ai vừa đến trắng bên sông
Bỗng dưng ta ngát mộng trong lòng
Áo bay dờn dợn hồn sông nước
Và cả hồn ta, em biết không ?
Em đẹp bao giờ. Ta thấy em
Khi áo vừa tan trên nước mềm
Cũng là khi sóng làm rung động
Chiều chiều dừng lại bến Cồn Tiên.
Em hãy ngồi yên để tôi mơ
Em hãy xa đi để tôi chờ
Biết chăng dáng ấy là bút ngọc
Và ta là mực dấy làm thơ .
Thơ viết thầm lên áo của người
Những dòng thơ đỏ thắm duyên tôi
Em mang về cõi nào em nhỉ
Thơ của tôi là hồn của tôi .
Em biết gì không, biết hay không :
Bên sông có kẻ mộng thành sông
Để trăm năm chảy mòn chân ngọc
Mà nghe áo ấy phất phơ lòng…
Trịnh Bửu Hoài

Cho em ..Anna Lyn ( Nguyễn Thị Hương )

Cho em về ở tuổi hai mươi

Để kiêu hãnh nụ cười rạng rỡ
Đừng cho em tình duyên trắc trở
Nét u sầu chắn lối bước qua.
Cho em trở về với tuổi hoa
Khỏi đôi vai gánh màu tang tóc 
Cho em một lần, thôi không khóc 
Khi bước đời lệch hướng niềm vui. 
Cho em một lần ,một lần thôi
Đừng nghèn nghẹn thốt lời trăn trối
Xin gió ban ơn vì em nông nổi
Nhốt linh hồn ở cõi mù tăm.

Anna Lyn ( Nguyễn Thị Hương )

Tôi không là cô học trò ngoan

Tôi không là cô học trò ngoan

Cứ mỗi lần nghe thầy la xối xả
Tôi chỉ thấy trong tâm mình là lạ
Nghe nghẹn ngào,không nức nở gì đâu.
Chiều thứ bảy sinh hoạt lớp với nhau
Chiếc áo dài mà tôi không thèm mặc
Đã vài lần bạn bè, thầm nhắc
Nhưng cái tính ngang tàng,cứ bảo tại trời mưa.
Rồi hôm nay tôi nhớ lại chuyện xưa
Lúc tan học thầy là anh, là bạn
Ngồi bên nhau chuyện trò ,thầy căn dặn:
“Đã lớn rồi,phải biết lớn… nghe chưa”.
Anna Lyn

Thơ buồn nhớ kỷ niệm xưa

Những lẵng hoa tim,trắng,vàng,đỏ

Đung đưa bên cử sổ phòng ai
Muôn sắc hoa gợi kỷ niệm năm nào
Nhớ sân trường ,hè phượng đỏ thắm màu
Nhớ những chiều dạo phố cùng nhau
Những tối ôn thi ,rộn tiếng ve sầu
Những ngày về nông thôn gặt lúa
Nhớ thời thanh xuân sôi nổi hào hùng
Nhớ những trận chiến rực lửa trên không
Xao xuyến trong lòng bao kỷ niệm
Gian khổ khó khăn,đạn bom không sợ
Hoa thắm màu ,thắm nỗi nhớ nhung
Cuộc đời ta như ảo ảnh hư không
Như gió thoảng,bóng chiều qua cửa sổ
Những lẵng hoa rung rinh theo gió
Tiếng chim khướu hót vang,tơ rối cõi lòng.

Minh Gương Nguyễn

Bài thơ mùa hạ

Nóng khét đất,gió nồng như hơi lửa
Phượng lập lòe, phố ngập ngụa tiếng ve
Nắng đốt cháy, tóc đen thành tóc đỏ
Bạc mặt,nám da ,vật vã bước vào hè
Đêm mất điện bé thơ gào khan giọng
Mẹ ầu ơ ru nát cả canh khuya
Mấy cụ lão tụ tập nhau tán truyện
Rì rầm như từ âm phủ vọng về
Em không ngủ ngại ngùng nâng then cửa
Lòng còn mơ ngọn gió mát ngoài xa
Trời quánh đặc,oi nồng như ngạt thở
Nên lòng người mơ tưởng đến phong ba…
Sưu tầm

Thơ học trò hạ buồn

Hạ buồn phượng vĩ đơm hoa
Ve ngân khắp lối trường xa cô thầy
Yêu thương năm tháng đong đầy
Xếp trang sách nhỏ chia tay bạn bè
Sân trường rợp bóng hàng me
Tươi màu phượng vĩ ngày hè nắng trong
Tình thư năm ấy còn không
Bâng khuâng nhặt cánh phượng hồng thắm tươi
Trao nhau ánh mắt nụ cười
Chia tay trường lớp đôi nơi hướng đời.
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top