Tòng xuân nhớ cha mẹ

Đời con chẳng được như mơ
Nên đành mượn lâý câu thơ giải bày
Ước mơ chẳng vẹn trong tay
Khóc đời viễn xứ tháng ngày cô liêu

Thuở xưa con ước thật nhiều
Nhưng thân bạc phước như diều đứt dây
Nuốt cay ngậm đắng vơi đầy
Bao nhiêu oan trái cứ vây quanh mình

Nhưng đời có đức hiếu sinh
Con đây không thể quên tình Mẹ Cha
Tuổi cao sức yếu đã già
Ngày ngày ngóng đứa con xa mõi mòn

Hơi tàn thân xác héo hon
Mà sao biền biệt bóng con chưa về ???
Nơi đây cuộc sống ê chề
Làm sao con dám quay về cố hương ???

Dù rằng khao khát tình thương
Nhưng đành chôn dấu đoạn trường vương mang
Hằng đêm con cứ mơ màng
Ngaỳ xuân ra đón cả làng mừng vui

Khiến cho con trẻ bùi ngùi
Bước chân lạc lối niềm vui sum vầy
Nghẹn lời má đỏ hây hây
Nhoà dòng lệ nhỏ…bởi vây bao ngươì….

Giựt mình thức giấc cươì tươi
Dù trong mộng aỏ vẫn vui tràn trề
Con sớm mong được trở về
Quì bên gối Mẹ _vỗ vê lời ca

“Con đi con nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống ,nhớ cà dầm tương….”

@Hanh Nguyen

Trả lời