Từ ngày ấy

TỪ NGÀY ẤY 
Nhâm Việt Hùng

Anh chẳng còn gì để nhớ nữa đâu em
Chuyện của chúng mình đã lấm lem màu dĩ vãng
Kí ức tình yêu cũng cũ mèm theo năm tháng
Anh chẳng còn gì để nhớ nữa đâu em

Từ ngày ấy, chúng ta chỉ là những người đã–từng–quen
Trái tim anh đã thôi chẳng cựa mình nhưng nhức
Những tin yêu anh cũng chôn sâu nơi lồng ngực
Từ ngày ấy, anh bất lực trước khoảng trống cô đơn

Chuyện anh và em, từ ngày ấy đã chẳng còn gì nhiều hơn
Ngoài một cái tên, một khuôn mặt, một nụ cười vương giọt nước mắt
Tình yêu đầu đời, từ ngày ấy như một ngọn lửa tàn đã vụt tắt
Để băng giá tràn về, se sắt lạnh một trái tim

Từ ngày ấy, anh đã thôi chẳng còn niềm tin
Chẳng còn giữ gìn những gì anh đã từng cho là thiêng liêng nhất
Từ ngày ấy, anh giấu yêu thương vào trong những góc khuất
Để mỗi đêm về, giấc ngủ đã chẳng còn bình yên …

Từ ngày ấy, chúng mình đã chẳng còn “Phận” và “Duyên” …

Trả lời