Vết xước trong tim

Có hai người lặng lẽ trước hoàng hôn
Họ chia tay trong một chiều gió nổi
Con đường chung bây giờ chia hai lối
Giải thoát rồi…nhưng không thấy ai vui!

Nước mắt rơi đọng lại phía chân trời
Lời cho nhau phút này xa lạ quá
Dẫu mai đây bên đường ai gục ngã
Đau thấu trời chắc hờ hững…kệ nhau!


Họ trở về và gặm nhấm nỗi đau
Tự huyễn hoặc trái tim mình nguyên vẹn
Có ngờ đâu sau cái ngày ngào nghẹn
Lại cả đời mang vết xước trong tim

Ngày mai đây khi hoa nở bên thềm
Đưa tay hái lại thương hoài niệm cũ
Chuyện tình xưa với môi cười hé nụ
Sao không cố níu một lần…
Đến kiệt sức…hẵng buông!

Hữu Duyên

Trả lời