Chuyện tình cây và lá

Vào một ngày cuối mùa thu nhạt nắng
Chiếc lá buồn ngồi thầm lặng buồn thiu
Gió heo may trôi lãng đãng dập dìu
Làm lá sợ sẽ rồi xa cây mãi…

Cây lạnh lùng chẳng ngước đầu nhìn lại
Mà lòng đau, máu rỉ giấu trong lòng
Cô đơn buồn trơ trọi giữa mùa đông
Xa lá rồi cây thấy lòng đau lắm

Chiếc lá rồi cũng ra đi thăm thẳm
Cây cố níu bằng giọt nhựa sau cùng
Đêm trôi qua rồi lá vàng cũng rụng
Lòng bẽ bàng, cây ngơ ngác, đau thương

Lá trôi đi nhằn nhọc suốt canh trường
Lòng uất hận cây không lần cố giữ
Rồi nhớ về những ngày xuân quá khứ
Lá chết đi, tan biến, giữ hận sầu

Nhưng suốt đời lá nào có biết đâu
Cây thức trắng trong đêm thâu gió trở
Cố sức mình nhọc nhằn từng hơi thở
Nhưng vẫn đâu xoay chuyển được duyên đời

Chết tâm hồn, đông khơi nỗi chơi vơi
Cây đơn côi một mùa không bóng lá
Giấu trong lòng thẳm sâu tình băng giá
Ôm nỗi buồn muôn thuở chẳng thành đôi

Người đời nhìn duyên tình mãi chia phôi
Lá và cây chuyện một đời dang dở
Người thương lá, người trách cây sao nỡ … !
Ai thấu cho định mệnh đã an bài !

Thơ sưu tầm

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz