Lời nguyền trọn kiếp

Gom lại hết thơ tình ta cùng viết.
Nhìn thời gian cách biệt lẫn chia xa.
Âm điệu nào xao xuyến cả hồn ta.?
Lời mật ngọt chan hòa trong nổi nhớ,,,, !

Gió xua lá,,, hát điệu buồn muôn thuở,
Hoa đung đưa hé nở nụ cười vui,
Mây trôi trôi,, xam xám vẻ ngậm ngùi,,,
Như thương tiếc chôn vùi thơ mộng cũ.

Chiều viễn xứ thơ buồn như héo rũ,,,
Nắng chập chờn ấp ủ hợp rồi tan,,,,
Lá bàng rơi lăn lóc dưới chiều vàng,,
Gió trở nhẹ miên man hàng ghế đá,

Công viên vắng tia nắng vàng oi ả,
Chiều tắt dần đêm lạ hóa thành quen,
Tình xa xưa ngày ấy đã từng nhen,
Cũng đêm lạnh, phố đèn vừa bật sáng,,

Bắt đầu một chuyện tình đầy lãng mạn,,,
Lần đầu tiên chuếnh choáng nụ hôn say,
Ngỡ duyên nồng suốt kiếp cõi trần ai,
Ngỡ hạnh ngộ kéo dài niềm hạnh phúc..

Nhưng tình lại thoát xiềng yêu tù ngục.
Vỗ cánh bay và chẳng chịu quay về,
Quên thật rồi những ngày tháng đam mê,
Quên cả phút cận kề trao thơ phú,,,,

Xin giữ lại những gì thơ mộng cũ,
Xin trọn đời ấp ủ để làm riêng.
Cho tình thơ chảy mãi đến triền miên,
Để tiếp tục lời nguyền yêu trọn kiếp,,,,!

Thơ: +Nguyễn ngọc Hồng Phước​

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz