Em vẫn đợi

Em vẫn đợi cuối con đường nắng gió.
Chốn xa xưa nơi chúng mình gặp gỡ.
Rút tơ lòng em vá víu đổ vỡ
Để có thể mỉm cười khi gặp anh.

Em sẽ nói nỗi đau rồi tan nhanh
Ai chưa từng lỡ thốt lời nông nổi
Cố gắng quên những điều anh nói dối
Như vô số lần em khóc trong đêm.

Em vẫn đợi một mùa thu dịu êm
Khi anh đã mệt mỏi với nắng hạ
Biết chán ngán bao cuộc tình vội vã
Lướt qua nhanh như ánh chớp tinh cầu.

Chờ đến khi anh nghe lòng trĩu sầu
Chợt nghĩ về vùng thảo nguyên xanh thắm
Nơi anh đã chẳng nhớ từ lâu lắm
Có một người dõi mắt nhìn xa xăm.

Em vẫn đợi trên bao nhiêu tháng năm
Dù đôi lúc tự hỏi lòng bối rối
Anh có về không khi gió lạnh thổi
Cho tim mình sống lại một giấc mơ….

ST.

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz