Có thể ta quên

Có thể nào ta lại chóng quên nhau
nên mùa thu trong veo không còn nữa
một nửa ta quên một nửa em còn giữ
chông chênh chiều nên gió cũng mênh mang

Ta trở về gom ký ức ngày xưa vào mỗi độ thu vàng
nghe tiếng người xa thầm thì hình như vồi vội
chắc có lẽ tóc xanh sợ chiều lầm lỗi
rắc đông buồn trên dốc đá đã rêu phong

Đã cạn thu rồi phố vội hứng gió đông
ta vớt chút rêu xanh phủ đời bối rối
thấy đáy mắt em xa những lời tình tội
hoang hoải chiều ngọn gió chợt lênh loang

Có lẽ là quên thật rồi em
nên chợt thấy vô thường nằm nghe khắc khoải
một phút phiêu linh một đời nông nổi
ta một mình trầm tích với mùa đông

Chỉ là nỗi buồn đã đến phía cơn giông

@Nga Vu

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz