Em chưa thể yêu thêm ai nữa đâu anh

Em chưa đủ tự tin
Để yêu thêm ai nữa đâu anh
Sợ trái tim yếu mềm
Thêm một lần vụng dại
Sợ kỷ niệm
Sẽ tìm về rồi nhói đau trở lại
Sợ vết thương lòng, rỉ máu, chẳng liền da.
Sợ người quay đi, khi em còn nhung nhớ, thiết tha
Sợ chút yếu lòng, đưa bàn tay cố níu
Sợ muôn vàn lý do làm người ta bận bịu
Để chẳng còn thời gian
Nhắn cho em, dù một dòng tin.
Sợ khắc vội vào lòng chỉ một cái tên
Mà trọn cuộc đời tự dặn mình phải xóa
Sợ một người hôm nay em xem như tất cả
Chỉ còn là điều xưa cũ của ngày mai.
Em biết anh sẵn sàng để em mượn bờ vai
Nhưng cho phép em chối từ, khi tim còn yếu đuối
Em không chọn cô đơn cho tháng ngày rong ruổi
Nhưng không muốn vì chạnh lòng, nắm vội một bàn tay.
Anh hãy đến với em, là em của ngày mai
Khi trái tim vẹn nguyên, đã lành sau vết xước
Hãy đến khi em đủ tự tin để cùng anh sánh bước
Còn bây giờ
Em chưa đủ tự tin để yêu thêm lần nữa đâu anh.
Em biết mình thân con gái mỏng manh
Cũng khát khao ai cạnh bên che chở
Nhưng quá khứ em, còn những điều để nhớ
Thì vẫn cúi đầu, gửi lại nhưng lời yêu.
Tg: Phan Quan Phóng

Trả lời