Em giận anh rồi

Em giận Anh rồi có biết không ?
Bao nhiêu nỗi nhớ mãi còn trông
Nơi con phố nhỏ hàng cây đó
Chỉ mỗi mình em lệ đắng lòng

Em giận anh rồi chẳng nói đâu
Mi nhòa ướt lệ dạ u sầu
Đường em bước lẻ sao mà vắng
Dấu cũ phai rồi phai đã lâu

Em giận Anh rồi chẳng biết đâu
Mình em khắc khoải nỗi u sầu
Chiều hoang sương đẫm tràn mi mắt
Lệ đọng từng đêm dạ nát nhàu

Em giận anh nhiều giận lắm thôi
Con tim se thắt mấy lần rồi
Bầu trời thẳm vợi làn mây tím
Mưa ở trong lòng mãi vẫn rơi

Em giận anh rồi giận chẳng vơi
Bao đêm nỗi nhớ vẫn không nguôi
Tình nồng có phải dần vơi cạn
Để mãi tim buồn nỗi nhớ ai ?
St