Mưa chiều lỗi hẹn

Về lại quê, nơi con đường quen cũ
Cơn mưa chiều giăng phủ mái nhà hoang
Người xưa đâu, con tim nhỏ bẽ bàng
Mây giăng mắt, hay lệ tràn thấm đỏ?

Em nơi đâu, Hỡi tình tôi bé nhỏ?
Cánh thiệp hồng, màu mực đỏ”không tên
Phải chăng em! Ai gieo đổ thác ghềnh?
Con thuyền nhỏ, trôi bập bềnh sóng vỗ!

Lối mòn xưa, in vết hằn loang lổ
Anh trở về, nghe lệ đổ cơn ngâu
Mảnh vườn xưa, xiêu vẹo mấy nương trầu
Hàng cau thắm nỉ non, chiều lộng gió

Dấu yêu ơi! Xác pháo hồng thấm đỏ
Anh nghẹn ngào nghe lệ nhỏ từng cơn
Nói gì đây! Hay giận dỗi trách hờn
Ngày trở lại, Cơn mưa chiều lịm tắt

+Nguyễn Nhân

Bình luận

Notify of
avatar
thimyy.le
Guest
VIẾT CHO CON TRAI… Mẹ cũng có cuộc đời riêng của mẹ Như các con từ thuở tóc còn xanh Có chồng con và ba chồng già yếu Có niềm vui, và có cả bất bình. Nên mẹ hiểu, trong cả từng ngóc ngách Khi con trai đứng trước ngã ba đường: “Mẹ và em, anh hãy cần chọn một ! Để yên bình, để dốc sức mà…thương !” Biểu tượng cảm xúc smile Con trai ơi, chỉ là lời giận dỗi Giữa đảo chao, xao động cũng thường tình Phụ nữ mà, phút giây nào yếu đuối Cũng cần… Đọc thêm »
wpDiscuz