Những bài thơ hay về gia đình Việt Nam

Hôm nay Thobuon.Com xin gửi tới các bạn những bài thơ hay và ý nghĩa về ngày đặc biệt đó là ngày : Gia đình Việt Nam. Chúc các bạn vui vẻ bên gia đình, người thân yêu của mình nhé 🙂

Cha Mẹ Yêu

Cha là dòng sông cho con tắm mát
Mẹ là gió mát cho con bay xa
Con là bài ca bay theo gió mẹ
Con là suối trẻ chảy về sông sâu.
(Tác giả: Hà Thị Tố Nga)


Gia đình


Khi rời xa mới biết ý nghĩa của gia đình

Mới biết niềm vui trong từng cử chỉ 

Mới biết hạnh phúc phải đâu nào xa xỉ

Vì chỉ một nụ cười cũng đủ ấm con tim…


Giữ mãi gia đình trong một góc riêng

Để nhớ để mong để âm thầm cầu nguyện:

– Xin nỗi buồn đừng hằn trên mặt mẹ

Và nụ cười đừng chia cách môi cha…


Gia đình thân thương trong hình bóng quê nhà

Nơi có mẹ cha có ông bà anh chị

Có cả xóm giềng và những người tri kỉ

Luôn cạnh bên chia sẻ nỗi vui buồn…


Vòng tay mùa đông


Khi giá rét mưa phùn cùng tràn xuống

Bàn tay ai tê cóng nước chạm vào

Nhớ thân gầy cha quê nhà chẳng khỏe

Giữa gió mùa giữa cái lạnh buốt xương…


Ngôi nhà nhỏ núp dưới bóng quê hương

Có bụi chuối gió đưa thêm xào xạc

Có cánh cửa khép hờ cùng gió bão

Đựng niềm vui, tiếng cười nói rộn vang…


Khi xa nhà, khi đông lạnh đã sang

Con nhớ nhà nhớ ổ rơm ngày ấy

Nhớ vòng tay.. mẹ ơi… sao quen thuộc…

Giữa mùa đông bỗng thấy ấm lạ lùng…



Con vẫn còn bé


Với bố mẹ con luôn là đứa trẻ

Vẫn thơ ngây, bé bỏng chẳng biết gì

Vẫn cần bảo ban cần yêu thương bảo bọc

Dù tuổi con chẳng bé bỏng nữa rồi…


Và khi con nghĩ rằng con khôn lớn

Con ương ương mình đúng chẳng nghe lời

Làm bố mẹ buồn con nào đâu hay biết

Chỉ mình con – con vui sướng… riêng con…


Rồi con lớn thêm con biết nhiều hơn trước 

Con nghĩ nhiều hiểu suy nghĩ mẹ cha:

Tất cả vì con, cho con, con tất cả

Hạnh phúc cuộc đời là hạnh phúc con yêu…


Và thời gian cứ chầm chậm bước đi

Cha mẹ già hơn để cho con chững chạc

Nhưng khi khó khăn con trở về bên cha mẹ

Ước một điều: Con vẫn mãi bé con…


Tác giả: Nguyễn Thị Kim Liên (Hà Nội)

Nhớ Mẹ


Con người khi được sinh ra,

Cũng đều có mẹ có cha trên đời. 

Ai ai cũng vậy mà thôi, 

Như cây có cội, nước trôi từ nguồn. 



Mai sau dù đã lớn khôn. 

Con luôn ghi nhớ công ơn ngày nào. 

Công cha tựa ngọn núi cao, 

Mẹ tình như nước dạt dào biển đông. 



Mười ngày chín tháng trong lòng, 

Mẹ trông mẹ ngóng chờ con chào đời. 

Lần đầu con khóc mẹ cười, 

Bờ mi giọt lệ khẽ rơi vui mừng. 



Ôm thiên thần nhỏ vào lòng, 

Khẽ hôn lên trán và cùng đôi môi. 

Lời ru thuở ấy bên nôi, 

Đưa con vào giấc trọn đời không phai. 



Quanh năm vất vả tháng ngày,

Chai sần những nếp bàn tay trong lòng.

Thân cò lặn lội ven sông,

Nuôi con mẹ có kể công bao giờ.



Mẹ thường kể những chuyện xưa,

Ngụ ngôn cổ tích vần thơ ngọt ngào.

Cho con tục ngữ ca dao,

Dạy con biết hát đồng dao quê nhà. 



Mẹ ơi những buổi chiều tà, 

Đàn chim về tổ mẹ ra ruộng đồng. 

Nắng hè, gió rét ngày đông, 

Mùa nào cũng vậy mẹ cùng bão dông. 



Ngày đầu cắp sách đến trường, 

Cầm tay mẹ dắt đưa đường cho con. 

Chăm lo coi sóc sớm hôm, 

Để con học tập lớn khôn sau này. 



Chịu bao vất vả đắng cay, 

Đêm thời ngắn lại còn ngày dài đi, 

Dường như mẹ chẳng nhớ gì, 

Quên tên sinh nhật bởi vì thời gian. 



Kể gì vất vả gian nan, 

Chăm lo con cái chẳng màng tấm thân. 

Miếng ngon mẹ lại để phần, 

Áo lành chẳng mặc mà dành cho con. 



Một đời chẳng biết vàng son, 

Một đời chỉ biết vì con, gia đình. 

Một đời vất vả hi sinh, 

Một đời đã sống hết mình hiến dâng. 



Mẹ ơi mẹ có biết chăng, 

Con đây luôn cố gắng lòng vươn lên. 

Đền ơn đáp nghĩa mẹ hiền, 

Mong vui lòng mẹ niềm tin ngày nào. 



Thời gian như trận mưa rào, 

Bây giờ mẹ đã nửa đầu màu sương. 

Biết bao nỗi nhớ tình thương, 

Canh khuya thao thức đêm trường nhớ con. 



“Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn,” 

Bầu trời của mẹ con luôn hướng về. 

Nơi xa con nhớ tới quê, 

Mong sao mẹ khỏe dù khi trở trời. 



Con nay ở chốn xa xôi, 

Muốn thấy tiếng cười giọng nói mẹ yêu. 

Quê người lạc lõng cô liêu, 

Khẽ rơi nước mắt mỗi chiều xa trông. 



Nơi đây da diết nỗi lòng, 

Tìm cơn mưa lạnh nắng hồng quê hương. 

Xa xôi cách trở đoạn trường, 

Bao giờ có dịp tìm đường thăm quê. 



Thời gian thấm thoắt trôi đi, 

Tìm đâu một vé trở về tuổi thơ? 

Một thời lém lính ngây ngô, 

Sống trong đùm bọc bến bờ yêu thương.


Tác giả: Lê Xuân Huy (HN)


HẠT GIỐNG


Gió mùa đông bắc tràn về

Thương thay cha mẹ miền quê gió lùa

Ở quê gieo hạt làm mùa

Rét đông tường đợt gió lùa mưa bay

Con đang theo học nơi này

Miền nam thành phố suốt ngày nắng ran

Thương cha vất vả mùa màng

Vai gầy mẹ gánh rét càng rét hơn

Ước gì vạn lý trường sơn

Để con đứng chặn tường cơn gió lùa

Che cho cha ở làm mùa

Cho mẹ đỡ rét khi mùa đông qua

Giảng đường đại học con qua

Hằn trong trang sách mẹ cha hái mùa

Con là hạt giống chín mùa

Mẹ cha lấp hạt để mùa bội thu./.



VIẾT VỀ MẸ 



Cám ơn mẹ cho con cuộc sống 

Trái tim hồng dân tộc Việt nam

Mẹ là phụ nữ đảm đang 

Hiền như cô tấm lũy tre đầu làng

Ước mơ mẹ cũng nhẹ nhàng 

Làm tròn thiên chức yêu chồng thương con

Những điều mong ước cỏn con 

Nhưng đâu có được vuông tròn mẹ ơi

Chiến tranh khói lửa tơi bời

Chờ chồng rồi lại suốt đời chờ con 

Chiến tranh sinh tử mất còn

Khăn tang đầu mẹ chồng con không về

Tim đau thắt lòng bộn bề

Mắt nhìn thăm thẳm vỗ về xa khơi

Bao dung lòng mẹ giữa trời

Lung linh hồn mẹ đất trời mênh mông 

Không đòi bổng lộc kể công 

Chỉ mong tìm được mộ chồng mộ con

Tấm lòng trung liệt sắt son

Mông lung tình mẹ lòng con đất trời

Cảm ơn mẹ vạn vạn lời

Cho con lẽ sống tình người hôm nay ./.



THĂM NHÀ NHỚ MẸ 


Con ra nhà mẹ chiều hôm 

Nhà không trống vắng mẹ đâu mất rồi 

Mẹ ơi mẹ đã đi rồi 

Cơi trầu còn đó chỗ ngồi còn đây 

Tưởng chừng mẹ ở đâu đây 

Tưới cây cuốc cỏ hái rau ngoài vườn 

Thoảng nghe tiếng mẹ ngày thường 

Con ra thăm mẹ bồi hồi nhớ thương 

Bàn thờ rụng khắp tàn hương

Còn đâu bóng mẹ bên gường cùng con 

Nhớ khi bếp lửa chập chờn 

Cơn đau bệnh mẹ xót lần tim con 

Thương thay mẹ thấu lòng con 

Cơn đau mẹ nín giục con đi nằm 

Con ngờ mẹ đã đỡ dần 

Ngờ đâu giây phút mẹ lần xa con 

Tưởng mà lòng những héo hon 

Tình thương tất cả mẹ dành cho con 

Ôi thôi mẹ đã không còn 

Mà lòng con tưởng mẹ còn đâu đây ./.



Tác giả 3 bài thơ trên: Đặng Đình Bé (Nghệ An)


Con sinh ra

Con sinh ra cha chẳng còn lành lặn

Mẹ yếu gầy vì lo lắng cho con

Khắp xóm làng nhà nhà đều khoai sắn

Bát gạo đong đầy sao thấy đắng đầu môi.


Con sinh ra

Cha mừng như mở hội

Nhưng trong lòng chẳng thể mãn nguyện cười

Bởi khó khăn vẫn đang còn trước mặt

Cha lại về với rừng núi, củi than.

Con sinh ra

Mẹ yếu gầy đi hẳn

Lo lắng cho con lại khổ chuyện ông bà

Ngậm đắng nuốt cay, bón con từng miếng cháo

Việc trong nhà lẫn việc đồng áng xa.


Con sinh ra

Một đứa con nhỏ, yếu

Nhưng ngập tràn tình cảm mẹ cha

Trong gian khó vẫn dành con tất cả

Yêu thương con mạnh mẽ và bao la.


Đấng sinh thành…

Con mãi khắc ơn Người!



Bài 2:

Thương vợ anh


Cưới anh em khổ thật nhiều

Đôi tay nay phải làm nhiều việc hơn.

Ngày xưa tay trắng tay tròn

Bây giờ chai sạn làm sờn tay em.

Ngày xưa em chỉ biết xem

Bây giờ em phải làm thêm việc nhà.

Anh thì chẳng biết làm cha

Để em lo cả việc nhà, việc công.

Nhạc phụ nhạc mẫu cứ trông

Sao con gái rượu lâu không thấy về.

Vợ anh công việc bộn bề

Nấu ăn, giặt giũ, thêm bề thằng con.

Chợ xa xe chạy lốp mòn

Cửa nhà sạch đẹp cũng ơn của nàng.

Dẫu rằng công việc ngổn ngang

Mà sao em chẳng thở than một lời.

Để cho em được thảnh thơi

Anh khi rảnh rỗi bớt chơi vài phần.

Việc nhà việc nước phải san

Chớ đừng ôm hết khổ thân đó nàng.

Bí bầu chung cảnh một giàn

Chớ đừng chồng húp vợ chan cho chồng.

Thương nhau chia sẻ việc chung

Vợ ơi nhớ nhé chồng thương vợ nhiều.



Bài 3:

Đêm đông lạnh giá

Chợt gió bấc thổi về

Lay trên từng kẽ lá

Kéo tiết trời buốt giá

Phủ khắp nảo đường quê.


Mái nhà tranh đơn sơ

Bốn con người trong đó

Một chiếc giường nho nhỏ

Một tấm chăn bông hờ.


Gió bấc ùa về nhanh

Chăn phơi chưa khô kịp

Ướt, khô theo từng nhịp

Cố phủ mái nhà tranh.


Ngày ấy mới chuyển ra

Gia đình còn gian khó

Hai đứa con còn nhỏ

Lại xa cách ông bà.

Cơm ăn chẳng được no

Bát gạo chia hai bữa

Tìm đâu ra hộp sữa

Cho hai đứa con thơ.


Đêm, gió bấc lại về

Càng khuya càng thêm lạnh

Gió mỗi lúc một mạnh

Chăn mỏng chẳng đủ che.


Nhường hai đứa con thơ

Cha dậy mặc thêm áo

Mẹ đun thêm nồi cháo

Phủ chăn ấm hai con.


Trời khuya cành lạnh hơn

Cha đã lên giường ngủ

Giữ than trong bếp đỏ

Mẹ lặng lẽ lên giường


Càng nghĩ lại càng thương

Nước mắt trào trên khóe

Cha ngoảnh sang nói nhẹ:

“Để hai đứa ngủ ngon!”


Nay hai mốt tuổi tròn

Con vẫn luôn luôn nhớ

Đêm đông lạnh giá đó

Để sống mạnh mẽ hơn.

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz