Kể từ giờ em hãy sống vì em
Dù mạnh mẽ hay yếu mềm cũng được
Miễn thản nhiên cười và vô tư bước
Đau khổ hay không là tự do mình
Kể từ giờ em phải thật là xinh
Rạng rỡ yêu đời dù mưa hay nắng
Không phải để cho người nào nhìn ngắm
Bởi thanh xuân ngắn lắm sắp qua rồi… Xem thêm →
Tôi đã say
‘Tôi thả thơ tình trong thoáng say’
Lang thang tôi ghé lại chỗ này
Ngấp nghé bên kia, cô nàng nhỏ
Mượn hờ điếu thuốc, khói rung bay
Nàng ghé qua tôi thơm mùi lạ
Tôi giả vờ quay sang phía kia
Áo nàng bỗng quệt bờ vai nhạy
Điếu thuốc rời tay: tôi đã say!
Sưu tầm
Em mùa thu Hà Nội
Em mùa Thu Hà Nội
Mùi hoa Sữa thơm môi
Em mùa Thu Hà Nội
Đi vào cuộc tình tôi.
Trên những con đường tình
Thu vàng lá rơi bay
Dáng em màu áo lụa
Tóc thề gió tung bay.
Em mùa Thu Hà Nội
Nhè nhẹ mưa phùn bay
Bên Hồ Gươm liễu rủ
Buồn theo gió heo may.
Mưa giăng mắc phố phường
Tình nồng bao vấn vương
Vòng quanh nơi phố cổ
Tóc rối thơm mùi hương.
Em mùa Thu Hà Nội
Nụ hôn đầu trên môi
Hương tình thơm ngây ngất
Tình yêu đã lên ngôi.
Em mùa Thu Hà Nội
Tóc thề xõa bờ vai
Thu vàng chiều nhuộm tím
Hoa nở nụ tình khai.
St.
Anh muốn – Giang Phạm
Em nghe không thu sắp về rồi đó.
Mưa giăng mành cộng thêm gió heo may.
Em đi về trên đường vắng hôm nay.
Chầm chậm nhé kẻo đường lầy trơn ngã.
Anh chẳng gần lo được gì cho cả.
Xót thương em vất vả giữa dòng đời.
Đêm cô đơn em có thấy chơi vơi.
Từng dòng lệ nhẹ rơi bờ mi ướt.
Những khi đấy em có thầm ao ước.
Một bờ vai tựa được lúc tủi hờn.
Để cho em đỡ thấy lạnh lùng hơn.
Khi gió lạnh vẫn từng cơn không dứt.
Xem thêm →
Số phận – Giang Phạm
Nếu ai nói tình yêu là có tội.
Thì xin người đừng mắc lỗi khi yêu.
Nắng buổi chiều ai đó sợ cô liêu.
Hoàng hôn đỏ biết bao điều muốn nói.
Cũng bởi yêu với bao lời mời gọi.
Trách phận mình len lỏi những trớ trêu.
Hay là vì phận gái phải liêu xiêu.
Nên đành phải ấp ôm điều tủi hận.
Em chẳng trách vì đó là số phận.
Chỉ xin Anh nhìn nhận lấy một lần.
Cho con mình sống khỏi phải phân vân.
Bao tủi hổ để phần Em chịu hết.
Mấy mươi năm bấy nhiêu điều mỏi mệt.
Em đã qua sự thêu dệt miệng đời…
Giang Phạm
Ôm bóng người xưa
Bến xưa tôi nhớ chùm cherry đỏ
Em đứng nghiêng nghiêng mái tóc dài
Tôi đi về phố núi, tìm duyên mới
Em ngóng nơi này, anh ở xa
*
Nay uống cà phê, ngắm lộc vừng
Nhớ về nơi ấy, mắt rưng rưng
Bao giờ lại trở về bến cũ
Ôm bóng người xưa, em biết không!
Nhagomlabang
Ru nắng chiều đi qua
Hãy khóc đi em đừng dối trái tim mình
Đau đớn lắm, phải không? Chiều vừa đi qua ngõ
Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ
Hay cũng buồn giấu nuối tiếc xa xôi?
Hãy khóc đi em để tìm được chút bình yên dẫu nhỏ nhoi
Là tất cả, anh và yêu thương ấy
Giếng có sâu đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy
Thành kỷ niệm rồi cách xa nhiều vẫn có một niềm tin
Xem thêm →
Đêm thì dài mà ai đó lặng thinh
Đêm thì dài người thì rất mong manh
Biết trốn vào đâu để giấu mình yếu đuối
Đôi khi chỉ cần một vài lời thăm hỏi
Nhưng người ta quên, hoặc nói với ai rồi.
Đêm thì dài và lòng rất chơi vơi
Giọt mưa rơi rơi hay chính ta đang khóc
Gió rít từng cơn ta càng thêm mệt nhọc
Biết trốn vào đâu cho giấc ngủ yên bình.
Xem thêm →
Anh ơi – Thoa Pyo
Đừng nhớ mãi về nỗi buồn được không anh?
Ở ngoài kia khoảng trời còn xanh lắm
Sao cứ phải ép đời mình sống chậm
Khi chúng mình còn hừng hực tuổi xuân?
Anh ơi, đừng nhăn nhó, phân vân
Có được không?
Hãy dạy mình dứt khoát
Chúng mình trẻ, đừng để đời phai nhạt
Những nhọc nhằn, mình quẳng gánh đi thôi!
Xem thêm →
Yêu em anh dám không?
Anh có dám yêu một người như em?
Người như em bề ngoài không hấp dẫn
Da không trắng, không sành điệu hàng hiệu
Mà Chỉ đơn thuần mộc mạc chân quê
Anh có dám yêu một người như em?
Người như em nói chuyện không khéo léo
Chẳng được như những cô gái khác bên anh
Em ương bướng, hiếu thắng và cố chấp
Xem thêm →