Hãy nên quý trọng những gì trời đã ban

Đừng vì áp lực đồng tiền
Mà ra tay đánh vợ hiền con ngoan
Đừng vì 2 chữ giàu sang
Mà theo vòng xoáy trái ngang cuộc đời
Đừng nên nói nặng 1 lời
Với người phụ nữ trọn đời mình yêu
Cuộc sống gian khổ bao nhiêu
Thì càng hiểu được tình yêu thế nào
Làm ăn nhỡ có làm sao
Liệu có giúp đỡ của bao bạn bè
Hay là lúc chết cận kề
Chỉ còn người vợ vỗ về cảm thông
Đã là 1 gã đàn ông
Chửi nhau với vợ là không tốt rồi
Bao năm cơm vẫn 1 nồi
Hồng,vàng,xanh vẫn thường ngồi bên nhau
Đừng vì đôi chút khổ đau
Mà vô tâm cướp của nhau nụ cười
Đời không ai được điểm mười
Xin đừng hành động như người lưu manh
Đánh vợ như gã sở khanh
Gia đình hạnh phúc biến thành đau thương
Mái nhà tổ ấm uyên ương
Bỗng dưng đổ vỡ ra phường ly hôn………..

(Lê Phong)

Em có thể vẫn còn thương người yêu cũ

Em có thể vẫn còn thương người cũ
Nhưng đừng làm mình ủ rũ héo hon
Có nhiều điều đáng để bận tâm hơn
Mất một người nhưng em còn tuổi trẻ.
Em có thể khóc nhiều đêm lặng lẽ
Tim rất đau và không thể mỉm cười
Thời gian đầu thì ai cũng vậy thôi
Nhưng vết thương sẽ nguôi dần em ạ. Xem thêm →

Nỗi nhỡ âm thầm

Có những khi đêm dài thao thức
Chợt hỏi rằng ta là gì của nhau?
Mà nhớ thương quay quắt đớn đau
Chợt vụng về với vần thơ sâu lắng

Có những khi một mình đêm vắng
Thoảng mơ màng tìm được vòng tay ấm
Được chở che..em khẽ tựa đầu
Khóc thật nhiều cho bớt đi hiu quạnh

Có những đêm quay cuồng nỗi nhớ
Chợt âm thầm em xé nát màn đêm
Bằng tiếng nấc âm thanh nghèn nghẹn
Và suối lệ…lăn dài trên đôi má
Xem thêm →

Bao nhiêu lâu chua chát ấy đủ vừa

Bao nhiêu lâu cho cuộc tình dang dở
Mới có thể lần nữa để được yêu
Những bon chen toan tính đã xế chiều
Đang từng ngày, xếp hàng lên mái tóc

Bao nhiêu lâu cho cuộc tình đã khóc
Mới khô được dòng nước mắt đang lăn
Thời gian thì lặng lẽ trôi thật nhanh
Có bao giờ  xót thương lòng tâm sự

Bao nhiêu lâu cho cuộc tình đã vỡ
Mới gắn lành một nửa hóa ngu ngơ
Mắt thôi mong trong câu hát đợi chờ
Đủ sức mình bước đi qua ngõ vắng

Bây giờ em, xuân thì ngày thêm nặng
Vẫn ủ mình quạnh quẽ buổi khi xưa
Bao nhiêu lâu..chua chát ấy đủ vừa
Dẫn em qua sông tình mang áo cưới…
Xem thêm →

Em bây giờ

Em bây giờ không còn giống ngày xưa
Không ngắm mưa rồi yêu anh điên dại
Không hằng đêm đắm mình trong khắc khoải
Không đợi chờ, chờ mãi một người đi

Em bây giờ lệ đã thôi ướt mi
Quyên dấu yêu quyên những gì đã cũ
Quyên đi rồi một bóng hình ấp ủ
Quyên người rồi ,người cũng giữ nữa đâu
Xem thêm →

Tìm nơi bình yên

Có ai biết nơi nào bán niềm vui?
Chỉ giùm tôi… tôi mua về một ít
Để những khi thấy yếu lòng, mỏi mệt
Mang ra dùng chắc là hết buồn thôi.

Ai chỉ giùm tôi nơi nào bán tiếng cười?
Tôi sẽ đến và mua về mấy nụ
Để những ngày lòng héo hon, ủ rũ
Sẽ được rạng ngời nhờ những nụ cười kia.

Có ai biết nơi nào bán bình yên?
Tôi mua về và khắc lên đáy mắt
Dù có đớn đau, hay khó khăn, chật vật
Vẫn thấy nụ cười nơi đáy mắt an yên. Xem thêm →

Đêm buồn

Màn đêm về buông ngóc phố nhỏ
Ánh đèn khuya hiu hắt dọi nỗi buồn
Xào xạc lá khô cơn gió cuốn
Một mình tôi với giọt mưa tuôn

Trồng cây si

Nhà em có mấy cây hồng
Thấy còn đất trống, tôi trồng cây si
Tán xanh che phủ lối đi
Để em hóng mát mỗi khi nắng về.
Thân cây, ghi khắc câu thề
Lá xanh trao gửi vụng về lời yêu.
Đất lành nắng sớm, mưa chiều
Bóng si xòe rộng bao điều ước mong.
Chẳng hay em có vui lòng?

(sưu tầm)