Học sinh sao nỡ vội qua
để khi phượng nở khóc òa bên nhau
Thời gian bất chợt trôi mau
Vào năm cuối cấp của sau cuộc tình
Cuộc tình bè bạn học sinh
Cuộc tình sách vở cuộc tình vui chơi. Xem thêm →
Dòng sông chết
Mình vẫn yêu khi cuộc tình dang dở
Vẫn đắm say dù đã xa mất rồi
Gọi là gì cho đúng nghĩa người ơi
Là tình yêu hay là… thôi …bè bạn
Ừ, xưa tới nay vẫn hai bàn trắng
Có lúc đầy, lúc thiếu vắng niềm yêu
Một cuộc tình trang trải được bao nhiêu
Mà đổi lại tâm hồn vui nay chết
Biển lòng em như dòng sông mỏi mệt
Chứa quá đầy thương nhớ với khổ đau
Kiệt sức rồi nên chẳng chảy nổi đâu
Ai ầm ĩ…thay màu tang vẫn kệ
Sống chông chênh cuộc đời chỉ có thế
Lúc thật vui, lúc tẻ nhạt lạ thường
Chẳng toan tính với những điều thiệt hơn
Muốn giam mình… cho sóng lòng yên tĩnh
Nếu anh_ em duyên trời xưa đã định
Cứ cúi đầu chấp nhận..an bài thôi…
Mai Chi
Nếm bao nhiêu buồn thì mới có thể quên
Nếm bao nhiêu buồn thì mới có thể quên
Sao nước mắt vẫn nhiều đêm ướt gối
Đã quá lâu rồi một chuyện tình nông nổi
Mà nỗi buồn vẫn nhói ở trong tim
Nhớ thật nhiều nhưng chỉ biết lặng im
Yêu làm chi để giờ quên thật khó
Giá như mình chỉ biết vô tâm từ bỏ
Chắc sẽ không còn hoài mong nhớ nữa đâu
Vì nỗi buồn cứ mãi đuổi theo sau
Nên trái tim còn đớn đau dai dẳng
Nắng đầy trời mà trong lòng tắt nắng
Cứ dại khờ lẳng lặng đắm trong mưa
Xem thêm →
Vết xước trong tim
Có hai người lặng lẽ trước hoàng hôn
Họ chia tay trong một chiều gió nổi
Con đường chung bây giờ chia hai lối
Giải thoát rồi…nhưng không thấy ai vui!
Nước mắt rơi đọng lại phía chân trời
Lời cho nhau phút này xa lạ quá
Dẫu mai đây bên đường ai gục ngã
Đau thấu trời chắc hờ hững…kệ nhau!
Tình đời
Một mẹ nuôi được nhiều con
Đến khi già yếu hao mòn xác thân
Mẹ buồn con chẳng đến gần
Mẹ đau con chẳng ân cần hỏi han!
Thôi đành sống kiếp lang thang
Ăn xin đường phố, hai hàng lệ rơi
Phải chăng số phận do trời?
Nên con không thể làm người hiếu ân
Độc thân lâu rồi
Độc thân lâu rồi, nên mãi cũng thành quen
Chẳng thèm ghen khi bạn bè có gấu
Chẳng mong một người ăn cơm do mình nấu
Mặn chát hay nhạt phèo mà vẫn cứ khen ngon
Độc thân lâu rồi nên chẳng sợ cô đơn
Chẳng bận tâm ai có người đưa đón
Một mình đi về thản nhiên hôm sớm
Người ta môi kề tay nắm kệ người ta
Độc thân lâu rồi nên chẳng phải lo xa
Ngày nọ ngày kia người ta đi đâu mất
Chẳng còn lo âu người ta không chân thật
Một mình mình là vui nhất đó thôi
Độc thân lâu rồi nên thấy thế thật vui
Có nhiều thời gian ngủ vùi trong chăn ấm
Có nhiều thời gian cùng bạn bè tụ tập
Chẳng phải buồn vì ánh mắt ai kia
Độc thân lâu rồi nên thấy thật bình yên
Laika Xem thêm →
Hoa và thơ
Em có thấy hoa bằng lăng tím nhớ.
Hoa phượng hồng như nhắc nhở chia ly.
Hoa gạo buồn vương vãi lối Anh đi.
Hương bưởi thơm tháng ba thì lưu lại.
Loa kèn trắng chiều tháng tư e ngại.
Ai đợi chờ hoang hoải tím hoa sim.
Lục bình trôi Anh mải miết kiếm tìm.
Màu hoa ấy trong con tim chờ đợi.
Xem thêm →
Đừng buồn em
Cứ mặc em âm thầm trong bóng tối
Đừng suy nghĩ, đừng nói nữa điều gì
Lúc mà em chẳng giống như mọi khi
Là trong em chất chứa bao phiền muộn
Nếu mở lòng nói những điều mong muốn
Anh không hiểu, xáo trộn tâm hồn em
Lại đa sầu…cả nghĩ mà buồn thêm
Anh hãy coi… thói quen đang tiếp diễn
Xem thêm →
Anh và nỗi nhớ
Có nỗi nhớ nào như biển lớn bao la
Mà sao lòng anh tựa ngàn con sóng nhỏ
Khẽ vỗ về những yêu thương vụn vỡ
Khi mà tình như bọt nước mỏng manh
Em đi tìm những chua xót trong anh
Và mê say em vẫn chia thành hai nửa
Đắng cay anh đâu thể nào chọn lựa
Giữa đường tình trót nếm trái đam mê
Xem thêm →
Có một ngày tôi sẽ hết làm thơ
Có một ngày tôi sẽ hết làm thơ
Khi tất cả mộng mơ vụt hoá thành vô nghĩa
Mỗi sáng soi gương
nhìn chính tôi nhếch môi cười mai mỉa
Chậm bước buồn
đâu biết nơi nào là phía của riêng tôi…!
Xem thêm →

