Từ khi có người

TỪ KHI CÓ NGƯỜI

Từ khi có người ta đã bớt rong chơi
Bớt lang thang cùng bạn bè phố xá
Bất kể đi đâu cũng muốn người bên cả
Ta bớt ham vui quên cả việc về nhà

Từ khi có người ta bỗng thấy thiết tha
Biết thương thân chẳng còn thức khuya nữa
Những nhọc nhằn đã có người sẻ nửa
Cả những nỗi lòng chất chứa cũng dần phai

Từ khi có người ta quên tiếng thở dài
Mỗi ngày mới ngắm ban mai rộng mở
Ta có thêm một ngày để mà thương mà nhớ
Và đã biết mơ, những giấc mơ rất thật giữa đời Xem thêm →

Thơ học trò mùa hạ

★Em có biết…Mùa hạ đã sang rồi?
★Chùm phượng đỏ…Ửng hồng theo sắc nắng!
★Em hững hờ…Lướt qua tà áo trắng!
★Để ngập lòng…Thơ thẩn một mình ai?

★Tiếng ve sầu…Như nức nở đắng cay?
★Như oán trách…Mùa sang không báo trước?
★Ghế đá kia…Vẫn nguyên lời hẹn ước!
★Kỷ niệm nào…Trong lưu bút còn in??

★Đã lâu rồi…Ôi cái chuyện chúng mình!
★Giờ nhìn lại…Đã mấy mùa phượng nở?
★Em bây giờ…Nơi phương trời cách trở!
★Có hay chăng…Mùa hạ đã sang rồi!?

_________Hơn…cả…mong…đợi______

Nhớ mùa phượng vỹ

Hè về hoa phượng Quê Hương
Nở đầy trên khắp nẻo đường Việt Nam
Lung linh trong ánh nắng vàng
Màu hoa phượng thắm ngỡ ngàng chia ly

14530hinh-nen-hoa-phuong-vi-ky-niem-tuoi-hoc-tro

Cũng là báo hiệu mùa thi
Bao năm kinh sử đến kỳ thành công
Đời vui như cánh phượng hồng
Bõ công đèn sách đẹp lòng Mẹ Cha

Ve sầu trổi giọng hòa ca
Trên từng phiến lá thiết tha giọt buồn
Làm tôi xao xuyến ngõ hồn
Quay về dĩ vãng tuổi hồng mộng mơ Xem thêm →

Gửi người nào đó trong tương lai

Có phải vì em cứ kể mãi về nỗi buồn
Nên chưa gặp một lần đã làm anh thấy chán
Có phải vì em mãi lạnh yên, lãnh đạm
Nên anh còn chần chừ chưa muốn đến hỏi thăm

Có phải vài lần anh muốn đến gặp em
Nhưng lại sợ u sầu làm buồn lem đáy mắt
Có phải đôi khi anh muốn mình chạm mặt
Nhưng em còn dè chừng nên anh cũng thấy ngại qua Xem thêm →

Tám lời nói dối của mẹ

*Bạn biết không khi tôi còn là một cậu bé
Tôi lớn lên trong nghèo khó cơ hàn
Những bữa cơm chúng tôi chẳng đủ ăn
Mẹ thương tôi thường nhịn cơm một bữa
Dành phần tôi ăn cho mau lớn thành người
Nếu có hỏi… sao mẹ không ăn cùng?
Mẹ mỉm cười: “Mẹ ăn rồi con ạ”
Con ăn nhé, mẹ chẳng đói đâu
Đó mẹ tôi lần đầu nói dối

Và chúng tôi lớn khôn thêm mỗi tuổi
Cơm chẳng đủ ăn mẹ ra đầm bắt cá
Về nấu canh chua cho mấy đứa dậy thì
Nó ăn rồi nhằn cái đầu chê cứng
Mẹ ngồi bên chỉ lặng lẽ cười
Nhặt đầu cá mẹ ăn phần sót lại
Tôi thấy thế vội gắp phần thân cá
Mẹ ăn đi con phần mẹ đây này
Mẹ lại cười rằng con cứ ăn đi
Mẹ của con chỉ thích ăn đầu cá
Tôi ngây thơ tin rằng mẹ nói thật
Biết đâu rằng mẹ nói dối lần hai

Các con mẹ đi học chẳng có tiền đóng phí
Nai tấm lưng gầy mẹ chẳng quản ngày đêm
Cặm cụi dán từng hộp diêm mỗi tối
Mùa đông lạnh tôi giật mình tỉnh giấc
Thấy tấm lưng còng mẹ bên ngọn đèn dầu
Tôi thương quá nói mẹ ơi thôi đi ngủ
Sáng ngày mai mẹ còn dậy đi làm
Mẹ chỉ cười: ‘Con cứ ngủ ngoan đi”
Mẹ mất ngủ, nên không buồn ngủ
Có ai nghĩ mẹ nói dối lần ba?

Lớn hơn nữa tôi thi vào trung học
Mẹ nghỉ làm để chăm sóc tôi luôn
Trời mùa hạ, nắng chang chang đổ lửa
Mẹ lặng lẽ ngóng chờ từng khắc phía phòng thi
Tiếng trống trường vừa vang lên giục giã
Báo hết giờ mẹ ào đến ôm tôi
Trong tay mẹ là bình trà pha sẵn
Ướp hương hoa từ tuần trước tặng tôi
Nhìn thấy mẹ bờ môi khô nứt nẻ
Tôi rót trà mời mẹ tôi cùng uống
Mẹ vội bảo: “Uống đi con, mẹ đâu có khát”
Lần thứ tư mẹ nói dối với tôi

Rồi một ngày cha lâm bênh qua đời
Mẹ vất vả thêm một thiên chức mới
Vừa làm mẹ lại thêm thiên chức cha
Thấy cuộc sống mỗi ngày thêm khốn khó
Có người thương nên đã giúp mẹ tôi
Nhìn cảnh đời họ khuyên mẹ tái giá
Nhưng trái tim mẹ sắt đá làm sao?
Mẹ nói rằng: “Mẹ chẳng cần tình yêu”
Có các con mẹ đã đủ lắm rồi
Mẹ của con lại là nói dối lần năm
Xem thêm →

Mưa chiều tháng năm

Mưa chiều tháng năm

Tháng Năm rồi nắng có còn về lối đó
Lối nhỏ ngày xưa hai đứa bước chung đường
Nắng cuối chiều nắng hắt còn vương
Vàng óng ánh con đường kỉ niệm.

Tháng Năm rồi những giọt mưa ngọt lịm
Tuông xuống đời làm tươi mới nhưng mầm xanh
Đã qua rồi một thuở em có anh
Kỉ niệm cũ nào trôi về dĩ vãng? Xem thêm →

Phượng hồng thủa xưa

Thuở xưa em thích phượng hồng
Mỗi khi hè đến tôi vòng lên cây
Hái nhành phượng vĩ kết mây
Đề thơ tôi tặng quà này cho em
Phượng hồng tươi thắm ngọt mềm
Như môi em đó màu son ngọt ngào
Chữ tình ai chẳng ước ao


Chữ duyên chữ nợ đã trao nhau rồi
Ha đi từ lúc thu rơi
Lá vàng lớp lớp em rời xa tôi
Không lời giả biệt em ơi. ..!
Để nay hạ đến phượng rơi cánh hồng
Thẩn thơ đếm cánh long đong
Biết bao nhiêu cánh nhớ mong cho vừa. ..

Thinh Tran

Lỡ một mùa thương

Sao anh đành khép lại một mùa thương
Để con đường em qua giờ chông chênh nhiều quá
Ngày chia xa anh quên lời từ tạ
Từng giọt buồn lăn trên má em cay

Anh đi rồi – buông bỏ một đôi tay
Để em mãi trượt dài trong hoang hoải
Em biết mà đâu gì là mãi mãi
Nước mắt ngắn dài đâu giữ được tim anh

Sao anh đành giũ bỏ những mùa xanh
Tình em mong manh tròng trành như sương khói
Trả lại em đi – nụ hôn chiều bối rối
Vòng ôm gầy …nóng hổi ngực em đau !
Xem thêm →

Nói với em

Nói với em

Em vô tình nên chẳng biết anh đau
Lại cứ bảo,anh nhíu mày xấu thế
Em thổi vào tim anh những cơn sóng
Mà anh như bão táp ở trong lòng

Em vô tình nên chẳng biết anh đau
Lại cứ nói,Trở giời nên đầu anh ấm
Em thổi vào tim anh những đốm tàn
Mà như đang đốt lửa nóng lòng anh Xem thêm →

Khoảng lặng mênh mông

Em bước đi trên đường đầy hoa nắng
Nâng gót hồng thoảng nhẹ gió Thu bay
Nghe trong lòng trào dâng bao nỗi nhớ
Lại hiện về trong khoảng lặng mênh mông

Ta đã đi trên đường đầy bão giông
Đã cùng nghe ve gọi về mùa Hạ
Đã từng nghe lá thì thầm khe khẽ
Nghe yên bình nhịp đập trái tim yêu

Ta đã đi trong bóng nắng liêu xiêu
Ráng đổ vàng khi chiều hoàng hôn xuống
Nghe âm thanh lạnh lùng trong đêm vắng
Bóng Nguyệt Hằng soi lặng lẽ chao nghiêng

Ta đã đi qua bao nỗi niềm riêng
Niềm yêu thương, ngọt ngào trong hạnh phúc
Nỗi buồn, niềm vui, đắng cay, trống vắng
Để bây giờ còn lại lắm niềm đau
Xem thêm →