Chào tháng năm

Thế là hết tháng tư rồi Em nhỉ.
Tháng năm về trong suy nghĩ vu vơ.
Vần thơ tình Anh viết chợt ngu ngơ.
Bởi câu chữ như vẫn chờ ai đó.

Tháng năm về trời quê Anh đầy gió.
Phượng vĩ buồn lại đỏ rực hồn ai.
Nỗi nhớ nào còn đâu đó giằng giai.
Em có thấy nắng xen cài trên lá.

Tháng năm về biển quê Anh đẹp quá.
Sóng dập rờn êm ả vỗ bờ xa.
Khúc nhạc tình vẫn hát biển bao la.
Bờ cát trắng sao hiền hòa đến thế.

Em về đây người quê Anh rất dễ.
Nặng ân tình như thể sóng ngàn năm.
Cả cuộc đời con sóng chẳng lăn tăn.
Vẫn lặng lẽ in hằn trên nghềnh đá.

Tháng năm về phượng hồng trên sắc lá.
Anh lại ngồi …..
Êm ả ……
Viết tình xa !
Hồng Giang

Giấc Mộng Yêu Thương

Giấc Mộng Yêu Thương


Ngọt ngào em đến bên anh
Ngỡ rằng hạnh phúc thắm xanh cuộc đời
_
Nhưng ôi ! Sao quá xa vời
Chỉ là giấc mộng dã dời thôi sao
_
Chỉ là một giấc chiêm bao
Trong đêm hoang lạnh với bao giọt sầu
_
Ngỡ là hạnh phúc tình đầu
Bóng người xa lạ ánh mầu hồng qua
_
Ngỡ rằng tình đến với ta
Nào ngờ hi vọng đã qua mất rồi
_
Mình ta hiu hắt vẫn ngồi
Vỗ về giấc mộng mất rồi tôi ơi .
Bảo Trung

Vì con – Bảo Trung

“GIỌT NƯỚC MẮT LĂN DÀI TRÊN ĐÔI MÁ

MẸ LÀ NGƯỜI MÃI MÃI TRONG TIM CON”
_ Nhớ Mẹ _

Mẹ ơi ! Con đã về rồi
Lòng con bật khóc vì trôi tháng ngày
_
Mẹ hiền mắt lệ hoen cay
Vì năm vì tháng từng ngày đi qua
_
Làn da sạm nắng đã già
Cũng vì mẹ muốn nuôi ta nên người
_
Nhớ những giây phút mẹ cười
Vì con khôn lớn nên người mẹ vui
_
Nhiều đêm thức trắng ngậm ngùi
Cũng vì mẹ muốn con vui mỗi ngày
_
Mẹ phải chịu nhiều đắng cay
Thời gian lại cứ từng ngày qua đi
_
Bàn tay,đôi má thô bì
Lại thêm mái tóc bạc vì tình thương
_
Vì con mẹ thức đêm trường
Lòng con đổ lệ nhớ thương mẹ nhiều
_
Giờ con nhớ những buổi chiều
Mẹ thường ngồi hát thả diều với con
_
Mẹ ơi ! Mẹ mãi luôn còn
Là một người mẹ lòng son tuyệt vời
_
Con mong mẹ sống đời đời
Con mong mẹ mãi ngàn đời bên con .
Bảo Trung

Dại Khờ – Trần Phú

Dại Khờ

Màn đêm vẳng lại tiếng sầu
Khoảng không vô định nhiệm mầu nhớ thương
Giấc mơ lạc một con đường
Để cho ta với đêm trường xác xơ
•••
Nỗi buồn quyện với hồn Thơ
Phủ sầu tâm trí mộng mơ hôm nào
Nghe Tim từng tiếng thét gào
Bởi nỗi đau đã khứa vào nơi đây
•••
Em vô tình kéo màn mây
Loang mầu đen tím phủ đầy hồn anh
Rồi vô tâm đập tan tành
Giấc mộng anh đã xây thành bấy lâu
Tác giả: Trần Phú

Từ hôm ấy

Từ hôm ấy ta ngừng hỏi thăm nhau
Ngừng yêu thương và bắt đầu xa lạ
Mải miết đi trên đường đời trăm ngả
Chẳng còn một ai nhắc hai chữ “đã từng”.

Từ hôm ấy ta bỗng hóa người dưng
Đôi chân bước đi không một lần dừng lại
Yêu dấu một thời cũng trôi xa mãi mãi
Chúng ta xem nhau chưa tồn tại bao giờ.

Từ hôm ấy ta ngừng những giấc mơ
Ngừng nhắc tên nhau, thôi đợi chờ nhau đến
Góc phố ngày xưa nơi ta từng hò hẹn
Bao người lại qua phủ hết dấu chân về.

Từ hôm ấy ta chẳng còn thức khuya
Để kể nhau nghe những buồn vui thường nhật
Điện thoại cũng buồn nằm cả ngày lay lắt
Thiếu tiếng chuông quen báo tin nhắn một người.

Từ hôm ấy ta đã mất nhau rồi
Mất đi tiếng cười vui tươi như ngày trước
Từ hôm ấy ta bắt đầu biết được
Không phải cứ yêu sẽ bước đến cuối cùng.

TG Lai Ka

Dấu chấm – Thanh Vân

Em viết cho anh lá thư tình bằng dấu hỏi :
Anh có còn yêu em nữa hay không ?
Đốt cháy thư xanh, trả lại những đau lòng
Đời bỗng chốc trượt dài như dấu ngã

Tình thành dấu chia, chia nhiều nên nhỏ qúa
Còn lại chỉ bằng dấu bé của thời gian
Dấu trừ gạch ngang xóa đi những vội vàng
Sao dấu phẩy muốn kéo dài thêm nữa! Xem thêm →

Trăng khuya

Đêm nay buồn ánh trăng vàng soi tỏ
Nỗi lòng mình nơi gác trọ xa xôi
Gọi tên em trong đêm vắng ngậm ngùi
Nơi phương xa giờ này em có biết

Trái tim anh da diết nhớ về em
Chỉ một mình lặng lẽ với đêm đen
Ánh trăng khuya rọi qua ô cửa nhỏ
Nhớ về em với kỷ niệm êm đềm

Giọt sương khuya rơi nhẹ ngoài hiên
Long lanh vương trên cánh hoa tím biếc
Bản nhạc không lời ru dương tha thiết
Nhớ về một thời anh đã yêu em
Xem thêm →

Mạnh mẽ lên nào… đừng yếu đuối… tôi ơi!

Ai nhuộm nỗi buồn cho vạt nắng chiều nay
Để khoé mắt cay ngỡ một trời mưa đổ
Thành phố lớn… mà lòng người thì nhỏ
Chẳng có nơi nào làm điểm tựa dừng chân.

Mạnh mẽ bao nhiêu cũng đôi lúc thấy cần
Một bàn tay ngại ngần khẽ vuốt ve mái tóc
Một bờ vai kề bên để dựa vào mà khóc
Để dốc cạn lòng cho vơi bớt lo âu. Xem thêm →

Dừng – Du Phong

DỪNG
Thơ: – Du Phong –

Em chẳng còn khờ dại giống ngày xưa,
Tự đóng vai người thừa rồi đổ cho định mệnh.
Em sẽ thôi không một mình chịu lạnh,
Đứng co ro để đợi bóng anh về.

Em chẳng còn khao khát lửa đam mê,
Nhen nhóm mãi một tình yêu mù quáng.
Giờ em hiểu đâu mới là giới hạn
Của sự đơn phương, cố chấp đến đau lòng…

Em từng mệt mỏi níu giữ những có – không,
Để nhặt về toàn chất chồng hụt hẫng.
Giờ chấp nhận buông, em thấy lòng nhẹ bẫng
Lẽ ra nên làm vậy từ lâu lắm rồi…

Em lại trở về góc nhỏ của em thôi,
Lặng lẽ ngắm bầu trời không ngấn nước.
Em sẽ yêu đời và yêu em như trước,
Để đón bình yên trở lại mỗi đêm về.

Anh đã thuộc về vùng ký ức ngủ mê
Còn mãi đó. Nhưng không bùng cháy nữa…

Xem thêm →

Gom nắng

Anh gom cả vần thơ tình tháng tư.
Vào nỗi nhớ còn chia xa vời vợi.
Mà sao thơ vẫn vương hoài chờ đợi.
Nắng cựa mình nhỏ từng sợi mong manh.

Vần thơ tình viết từ đáy lòng Anh.
Có nắng gió và màu xanh của biển.
Có hình Em cứ luôn luôn hiển hiện.
Anh mong hoài ngày diện kiến Em ơi. Xem thêm →