Đêm ngày nhớ anh

ĐÊM NGÀY NHỚ ANH
Tác giả: Linda Nguyễn

Sáu năm không phải là dài
Vậy mà em vẫn đêm ngày nhớ anh
Đây hàng dừa biết xanh xanh
Nhìn lên nấm mộ chạnh lòng mà thương
Giận trời chia rẽ đôi đường
Để đôi ta phải hai phương xa rời
Đêm đêm em ngước nhìn trời
Mong tìm bóng dáng anh nơi chốn này
Dặn lòng để mắt không cay
Mà sao em vẫn cứ hay khóc hoài
Bên kia thế giới không ai
Liệu anh có được ngày mai tươi hồng
Hay vì tai nạn giao thông
Mà anh vất vả long bông ngoài đường
Nghĩ đến nước mắt cứ tuôn
Cầu anh phương ấy luôn luôn an lành
Nơi này em hứa với anh
Em đây sẽ mãi như cành hoa tươi
Mặt môi luôn nở nụ cười
Để anh yên nghĩ phương trời không em..

Em đi xa quá

EM ĐI XA QUÁ
Em đã nói… sẽ mãi ở bên anh
Không xa cách dù thế nào đi nữa
Anh và em hai ta cũng đã hứa
Chọn đời này chỉ mãi là của nhau
Vậy mà sao? Giờ chỉ mình anh đau
Khi tình yêu chưa phai màu cảm xúc
Bao kỷ niệm êm đềm thật hạnh phúc
Giờ là lúc, anh phải quên hết sao
Em nói đi… anh phải làm thế nào
Không có em làm sao anh sống tiếp
Ngày không em tim anh đau khủng khiếp
Em đi rồi, em có biết không em
Ở trên ấy ! Em hãy nhìn xuống xem
Ngày không em anh chỉ buồn và khóc
Hình dung em luôn hiện hữu trong lòng
Chỉ mong sao ta lại như lúc trước
Giờ nơi đây… trước mộ em anh ước
Cầu cho em nơi xa ấy bình an
Hãy chờ anh sau khi nén hương tàn
Anh sẽ sang, thế giới đó tìm em.
Sưu tầm

Nói với anh

NÓI VỚI ANH !

Em giấu nỗi buồn vào tận đáy tim
Hư hao bỗng tìm về trong ánh mắt
Mùa xuân đến mà nghe hồn lạnh ngắt
Băng giá nào còn vướng buổi tàn đông
Em nhớ anh nhiều, anh biết không?
Ai có đợi ai bên con đường mang tên: cách trở
Bước sang ngang sau yêu thương lầm lỡ
Ai vô tình nên xé nát tim côi!
Câm nín để nhìn thiên hạ có đôi
Hoảng hốt khi biết mình mất nhau mãi mãi
Tim lạnh giá chợt bừng lên như lửa cháy
Cháy tan hoang, còn lại đống tro tàn
Cố giấu tình vào giọt nắng chứa chan
Mưa rơi mãi, rơi hoài trên mi mắt
Tình như sao băng, lóe lên rồi vụt tắt
Nghe thẩn thờ khi chậm mất một giây
Mang vết tình sầu đem gửi gió mây
Mây lặng lẽ tìm em rồi trả lại
Em ra chợ đời, rao bán nỗi buồn ngang trái
Đừng dại khờ mua lấy, nhớ nghe anh!
THANH VÂN

Thơ tình anh muốn nói

Thơ tình anh muốn nói

Anh chưa từng dùng ba chữ…”anh yêu em”
Vì anh thích người ta yêu nhau bằng tâm hơn lời nói
Sự dối nằm ở đâu? Khó chi phải hỏi…
Là nó có từ…nơi chót lưỡi đầu môi.
Tình yêu không cần ngôn từ hoa mỹ xa xôi
Đôi khi một ánh nhìn, là cái nắm tay…
Một cuộc tâm tình, hay nụ hôn thoáng qua nhanh chóng
Nhưng đủ ấm nồng…cháy bỏng yêu thương!
Lắm lúc trời mưa hai đứa chung đường
Đơn giản là anh biết nhường em chiếc áo…
Những thứ anh trao không gì cao xa cả
Ta thấy ngọt ngào, hạnh phúc thế là hơn
Trong tình yêu ai chẳng lúc giận hờn
Cái chính là anh không để em cô đơn hay bỏ mặc…
Anh sẽ cạnh bên lau hộ em dòng nước mắt
Cho bao tủi buồn thôi chen giữa đôi tim…
Anh chưa từng dùng ba chữ…”anh yêu em”
Nhưng tình cảm của anh đã nói với em ngàn lời anh muốn nói
Giản dị, đời thường không mang điều gian dối
Có phải là thứ ta cần…để giữ chặt mọi yêu thương?!
Stam

Bài thơ tặng cha

Con muốn viết – một bài thơ tặng cha
Vài câu thôi, nhưng mà sao khó quá
Con biết rằng tình cha như biển cả
Rộng bao la và chẳng thể đong đầy!
Khi còn bé, hay cãi lại lời cha
Không muốn nghe những gì cha đã dậy
Con ghét cha, mỗi lần dùng roi gậy
Có một lần.. con bỗng thấy lệ cha
Khi lớn lên ghét thiếu thốn trong nhà
Thêm lần nữa thầm trách cha chẳng giỏi
Cha lặng im rồi rất lâu không nói
Một đêm buồn lại thấy lệ cha rơi
Và giờ đây, khi vật lộn với đời
Đời dậy con ngộ ra nhiều bài học
Cha biết không khi trong lòng mệt nhọc
Con nhớ nhà và con rất nhớ cha!
Con giận mình vì con đã nghĩ cạn
Để nỗi buồn hằn lên trái tim cha
Có đôi lúc muốn quay về quá khứ
Trên lưng cha, con thích thú vui đùa
Trong mắt con, màu ký ức hiện về
Nụ cười cha, gạt bộn bề – rạng rỡ
Lặng lẽ nghe thời gian qua hơi thở
Nhận ra rằng: cuộc sống ngắn làm sao!
Giờ con hiểu người cha nào cũng thế
Luôn bên con và lo lắng mọi điều
Khiến cha buồn nhưng cha vẫn thương yêu
Cả cuộc đời, cha là người duy nhất!
Stam

Mưa bóng mây

Bắt đầu từ đêm nao
Chẳng còn ai chúc nữa
Đã qua rồi cơn mưa
Mát lành thời thơ bé…
Ta hồn nhiên bên nhau
Mưa ôm ấp tình đầu
Êm đềm và dịu ngọt
Trong trẻo, chẳng vương sầu…
………….
Thế rồi từ thưở ấy
Đôi ta đi đường riêng
Anh tìm hạnh phúc mới
Nơi chẳng vướng hồn em.
Em tìm về lối cũ
Mưa ơi, mưa vẫn rơi
Lòng ta vẫn rối bời
Nhưng ai kia có biết?
Mưa thấm ướt lòng ta
Ngân nga như tiếng nhạc
Ru hồn ta êm đềm
Hòa vào trong giấc mộng
Mơ thương tràn khóe mắt
Rưng rưng giọt lệ đầy
Nhưng ai ơi nào thấy
Gượng cười: Mưa bóng mây
Tâm Bình

Kẻ thứ ba

Kẻ thứ ba

Đêm nào tôi cũng chờ tin nhắn
Của một người tôi hết mực yêu thương
Nhưng buồn rằng người đó nào đâu biết
Vẫn điềm nhiên, chẳng vương vấn, lụy sầu
Tôi hận mình, tuy là người tới trước
Nhưng nhát gan, nên chẳng dám nói ra
Cứ im lặng, ngỡ người ta đã thấu
Thế mà giờ mình là kẻ thứ ba
Người đó vẫn hồn nhiên, nào biết
Rằng tôi thương người đó rất nhiều
Vẫn canh cánh bên lòng da diết
Biết bao giờ mới nói được ra đây?
Làm sao xóa được hai chữ “bạn thân”?
Để níu lại cho gần thêm, bạn nhỉ
Khoảng cách hai ta ngày càng xa quá
Có lẽ nào là mãi mãi, bạn ơi!
Tâm Bình

Tâm tình người xa quê

TÂM TÌNH NGƯỜI XA QUÊ
Tết năm nay ta không về thăm quê
Những bận rộn níu chân hoài không dứt
Trời phương nam cánh mai vàng lấp ló
Lòng bồi hồi khi mỗi độ xuân sang!….
Xuân đến rồi thời gian cũng trôi nhanh
Quê hương ơi!… Thêm một lần lỗi hẹn
Người xa xứ. Tết quê, ai không muốn
Tết năm này, không biết có lạnh không?!…
Cây đào sau vườn chắc đã trổ bông
Vách núi sau làng sáo cũng về xây tổ
Cây mùa xuân những lộc non cũng nhú
Mùi dưa hành bay trong xóm vòng quanh
Bận chưa về nên nỗi nhớ mênh mang
Chiếc loa đầu thôn hát, mùa xuân nho nhỏ
Mẹ gói bánh chưng, Cha bày mâm ngũ quả
Chợ quê mình rực rỡ những màu hoa.
Mùa xuân này ta ở lại nơi xa
Cũng trời Việt Nam đón một mùa xuân mới
Mà lòng ta sao cứ buồn vời vợi
Tết quê nhà xuân mới thật là xuân!….
Mưa Rừng Chiều

Ở lại đi

Ở LẠI ĐI…

Hãy ở cạnh nhau qua mưa nắng
Dẫu trái tim sẽ có lúc về già
Tình yêu này rồi sẽ bớt thiết tha
Nhưng ở lại, hãy vì nhau ở lại.
Trái tim ta là những vườn cây trái
Ủ hương yêu cho gió ngọt theo người
Bàn tay này còn ấm những lần hơi
Chờ để ủ bàn tay người chớm lạnh.
Ở lại đi vì những mùa mưa nắng
Người có ta cho những lúc chao lòng
Ngôi nhà này gạt gió những mùa Đông
Chỉ giữ lại hơi ấm và ước nguyện.
Ở lại đi, còn rất nhiều câu chuyện
Ta giữ riêng và muốn kể cho người
Rất nhiều điều ta giữ giữa đêm khuya
Chờ người để mở lòng và thấu hiểu.
ST

Nỗi nhớ dịu dàng

Từng hạt mưa lặng lẽ giữa phố phường
Làm run rẩy cánh tường vy đang nở
Gợi trong ta bao nỗi niềm thương nhớ
Giọt lệ sầu ướt đẫm cả hoàng hôn
Em ở đâu nơi nào trong ký ức?
Để anh tìm trong bong bóng hạt mưa
Bong bóng vỡ ra trăm ngàn mảnh nhớ
Kỷ niệm ơi thương biết mấy cho vừa?
Chỉ còn cao nguyên, nỗi nhớ và anh
Với giọt mưa rơi tí tách trên cành
Với kỷ niệm xa tầm tay vời vợi
Với nỗi buồn, với giọt lệ long lanh
Đường anh qua con phố bổng vắng tanh
Bằng lăng tím rủ buồn trong chờ đợi
Tường vy hỡi giờ xa nhau vời vợi
Nỗi nhớ dịu dàng… tình đã phôi phai
La Thanh Hoàng (Lotomo)