Đời người tay trắng

Em nhớ không kỉ niệm ngày xưa ấy
Nắm chặt tay dạo bước dưới trăng thanh
Anh với em như lá với cành xanh
Mãi bên nhau dù đời nhiều cách trở

Nhớ không em lời thề xưa hẹn ước
Em nói rằng không nửa bước rời xa
Mà giờ đây vì danh lợi phồn hoa
Nghe xót xa em nói lời cay đắng
Số anh nghèo với hai bàn tay trắng
Đời công nhân lận đận lắm em ơi
Em hãy đi theo cuộc sống sang giàu
Và hãy quên ngày nào mình chung bước
Em hãy theo những vì em mơ ước
Bỡi chữ ngờ ai biết được đâu em.
Sưu tầm

Giấu Trăng – Minh Tường

Trăng ở trên trời chẳng của em
Sao em đòi hái giấu bên thềm
Làm đêm ngơ ngác đòi anh trả..
Khi ánh trăng tà đang ngủ yên
Bóng tối ai đem hòa gió lạnh
Cho vần thơ úa chẳng ra hoa
Xin em đừng giấu trời thương nhớ
Trong ánh trăng ngà năm tháng qua
Thơ trốn trong đêm buồn rũ rượi
Chờ trăng thắp sáng xóa niềm đau
Trên bờ môi ngọt em còn thắm
Anh bỗng nghe say chút ngọt ngào
Hãy thắp nghe em ngọn lửa hồng
Thả trăng về lại với hư không
Đừng em đừng giấu bên thềm văng
Đêm khóc âm thầm trong nhớ mong.
Minh Tường

Nắng Hạ – Minh Tường

Hạ đã về rồi anh cũng biết
Phương trời xa đó có vui không?
Làn mây chắc cũng hùa theo nắng
Để sưởi hồng thêm chút má hồng
Nắng hạ chiều nay sao ngủ sớm
Để mưa giăng kín lối em về
Anh mơ làm nắng hoàng hôn nhạt
Sưởi ấm lòng em giữa cõi mê
Nắng ấm phương này anh cố giữ
Cho buồn duyên kiếp vội tan mau
Gởi em một chút hương mùa hạ
Khi tuyết mùa đông phủ kín.. sầu!
Giã biệt mùa đi đâu biệt thơ..
Vần.. em gieo lạc giữa cung chờ
Người đi khắc khoải mong về lại
Mang nắng hạ về xây ước mơ.
Minh Tường

Thơ tình mai về

Mai Về

Mai về em chúc cho anh
Hoa thơm cỏ lạ bên anh thật nhiều
Có điều đừng nhớ tới em
Một loài hoa dại, anh xem bên đường.
Mai về nước mắt em rơi
Tình yêu tan vỡ, chơi vơi giữa dòng
Dòng đời như nước cuốn trôi
Ba chìm bảy nổi, sớm trôi chiều chìm.
Mai về xa nhé anh yêu
Còn đâu ân ái, khi yêu hôm nào, 
Tình ta đã chết còn đâu
Khăn tang em để,nỗi sầu em mang.
Mai về còn nỗi cô đơn
Đêm đêm gối chiếc, ôm hờn thương đau
Ngày sau ta có gặp nhau
Tay trao hoa thắm, niềm đau nhạt nhòa.
Mai về bên ấy em vui
Anh vào xa vắng, anh khui rượu sầu
Một mình chẳng biết cơn say
Thêm bao nhiêu rượu, mới hay sự đời.
Mai về anh đã mất em
Chia ly là khổ, xa em là sầu
Riêng sầu anh gánh cưu mang
Niềm vui em lấy sang ngang theo chồng.
Mai về anh bước lang thang
Đơn côi lẻ bóng, chứa chan ưu phiền
Bao nhiêu chất chứa trong lòng
Yêu nhau không trọn, lấy chồng em đi.
Mai về em bước vu quy
Tình ta ở lại, chia ly lệ nhòa
Ngày sau khi nhắc đến nhau
Lời hay ý đẹp,niềm đau không còn.
Phuong Vuong

Trăng buồn

Trăng khuya thao thức bên thềm
Nhớ ai trăng mãi chao nghiêng dáng buồn
Ánh trăng vàng nhẹ như buông
Rèm che phủ kín nỗi buồn trong tôi
Rọi hồn tôi nỗi đơn côi
Tim sầu lẻ bóng, người ơi – đợi chờ
Nỗi buồn cô độc chẳng vơi
Chờ ai? chờ mãi! nửa đời – trăng ơi!
Thi Hồng

Những Phút Xao Lòng

Những Phút Xao Lòng

Tác giả: Thuận Hữu
Có thể vợ mình ngày xưa cũng có một người yêu 
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ) 
Cũng như mình thôi , mình ngày xưa cũng thế 
Yêu một cô , giờ cô ấy có chồng 
Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng 
Nên giấu kín những điều suy tư, không kể về giấc mộng 
Người yêu cũ vợ mình có những điều mà mình không có được 
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn 
Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng 
Khi gặp người yêu xưu với những điều vợ mình không có được 
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi như nuối tiếc 
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn ……. 
Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn 
Và cảm thấy mình như người có lỗi 
(Chắc vợ mình hiểu điều không nói 
Cô ấy cũng thương và chăm chút mình hơn ) 
Mà có trách chi những phút xao lòng 
Ai cũng có một thời để yêu và để nhớ 
Ai cũng có những phút giây ngoài vợ ngoài chồng 
Đừng có trách chi những xao lòng ……..

Còng Gió và Em

Anh nhớ không chuyện tình con còng gió
Vẫn lang thang trên những bến bờ
Suốt một đời mãi mê trên cát
Để tìm một dấu ấn yêu xưa…
Em xót thương con còng gió ngây thơ
Cứ mãi mê ngày đêm trên biển vắng
Cứ mãi mê trên biển dài câm lặng
Còn dấu yêu xưa – biển xóa đi rồi
Anh thương yêu phương trời ấy xa xôi
Anh có hiểu nỗi lòng con còng gió ?
Có bao giờ anh suy tư trăn trở
Về chuyện tình con còng gió và em?
Sưu tầm

Phượng xưa – Thanh Tùng

Đã bao mùa hạ qua rồi
Mà sao lòng vẫn bồi hồi phượng ơi!
Nay về nhặt cánh hè rơi
Nhặt hồn áo trắng một thời mộng mơ.
Bất ngờ nhặt được câu thơ
Ướp trong trang sách để chờ tặng ai
Ngỡ mình chạm phải tương lai
Buâng khuâng nhớ dáng tóc dài phượng xưa.
Nguyễn Thanh Tùng

Nguyện mãi cùng em

Vi vu cùng gió gởi cho mây
Nguyện mãi cùng em nắm bàn tay
Người thương ở đó người tôi say 
Làn tóc bay bay đậu vai gầy
Hôm đó nơi đây người trốn chạy
Tôi mãi đợi chờ tháng với ngày
Liệu người có biết người có hay
Tình này chan chứa mãi đong đầy.
Xem thêm bài thơ buồn về đêm

Muốn trở về quê hương

Tôi muốn được về thăm lại quê xưa
Đi trên con đê trong chiều lộng gió
Bước chân đường làng quanh co lối nhỏ
Cho tôi về nhìn ký ức tuổi thơ.
Tôi muốn được về tắm nước sông xưa
Vẫy vùng reo trong tiếng cười thơ dại
Con thuyền xưa ơi !Có còn buông mái,
Phù sa còn lắng đọng hạt nhiều không?
Tôi muốn về ngủ trong mái nhà xưa
Vang đâu đây tiếng à ơi của mẹ
Mùi trầu quết đỏ ,mồm bà móm mém
Tiếng gậy ông đang lần bước trên sân .
Tôi muốn được về ngồi với cầu ao
Thả thuyền giấy trôi theo từng nhịp sóng
Tán sung già ghé nghiêng nghiêng soi bóng
Đám bèo trôi như chào đứa con về.
Tôi muốn được về ăn bát canh cua
Thìa cơm nhỏ xúc vài con tép bé
Tiếng bánh đa vỡ giòn trong tay bẻ
Hương cốm thơm ngọt chuối , chút quà quê.
Tôi muốn về núp dưới những vòm tre
Vi vu , xào xạc gió những trưa hè
Nghe tiếng máy xay bố làm tất tả
Tay con đây xin giúp bố việc nông nhà.
Tôi muốn về vuốt ve từng ngọn cỏ
Ngửi mùi hương lúa chín đượm mồ hôi
Ngắm bóng đa loe dưới ánh trăng tròn
Nghe tiếng sáo dặt dìu trong gió thoảng.
Tôi muốn được về hát khúc đồng dao
Nghe tiếng gáy gà vang trưa và sáng
Bóng sừng trâu hoàng hôn gần tắt nắng
Đêm dần buông ộp ộp tiếng ếch ca.
Tôi muốn lắm những điều như đơn giản
Trong dòng đời theo vất vả ngược xuôi
Nơi thị thành phồn hoa nhiều nắng bụi
Có một người dõi mắt chốn quê xưa.
Nguyễn Thị Thanh Thủy