Lỡ yêu rồi! em có tội gì không ?

Gia tài em chỉ có một trái tim
Tặng cho anh, chẳng phải người nào khác
Anh đã nhận, xin đừng làm tan nát
Em muốn dành trọn vẹn một tình yêu
Đôi lúc thẩn thơ nhìn ngọn gió chiều
Muốn nhờ gió gửi nụ hôn về phương ấy
Nụ hôn xa, mỏng manh như em vậy
Phút chạnh lòng, em sợ gió chao nghiêng
Chưa có anh, em sống rất hồn nhiên
Cứ vô tư chơi đùa cho thỏa thích
Những trò trẻ con vô cùng tinh nghịch
Có anh rồi, em đã biết ưu tư
Mỗi ngày về, em viết một lá thư
Gửi tặng anh cùng đôi dòng nhật ký
Món quà nhỏ, bình thường, không xa xỉ
Được kết tinh bằng cả một tấm lòng son
Trăm năm sau, dù đá núi phải mòn
Em vẫn dõi theo anh và chờ đợi
Nói với em một lời đi, anh hỡi!
Lỡ yêu rồi! em có tội gì không ?
THANH VÂN. 5-5-2014

Tâm sự – Dũng Black

Tâm sự

Đã lâu rồi tôi thích làm thơ
Chắc lòng đã nhuộm nỗi buồn vu vơ
Vì con tim hụt hững điều tôi mơ
Mà ngày qua tôi đã từng đợi chờ…
Mấy năm rồi mà tôi vẫn còn nhớ
Chuyện ngày xưa về một cuộc tình thơ
Một chuyện tình mà không thế ai ngờ
Người bước đi về con đường lầm lỡ
Nên chuyện tình ngây thơ đành tan vỡ
Trong phút chốc người vô tâm dại khờ…
Nay người cố tìm lại cuộc tình mơ
Nhưng tôi sẽ cổ gắng làm ngơ
Đế người kia hối tiếc trong tan vỡ
Cho tan nát cõi lòng ké ơ thờ…

Dũng Black

Còn em…?

Còn em…?

Gốc phố ấy và cùng anh hôm nay
Chí mình anh lang thang trên đường ấy
Qua tháng ngày cùng kí ức mê say
Làm bờ mi trên đôi mắt anh cay
Về chuyện tình theo gió đã vụt bay…
Em có hay ớ chốn trời phương này
Chút tình cũ còn kí ức mê say
Hay là em giờ lòng đã đối thay
Quên hắn rồi sao phút chốc chi tay!
Dũng Black

Bới vì tớ yêu cậu

Bới vì tớ yêu cậu

Tớ thích cậu một chút
Nhưng đủ để yêu thương
Những ngày dưới mái trường
Yêu thương đâu dám nói
Tớ nhở cậu một chút
Nhưng đủ đế khắc tên
Khắc tên cậu vào tim
Đế chìm trong lí trí
Tớ yêu cậu một chút
Nhưng đủ đế tim đau
Vì mình biết ngày sau
Mình xa nhau mãi mãi…
Dũng Black

Vội vàng – Dũng Black

Anh đã vội vàng yêu quá sớm
Để sai lầm nhận trăm ngàn nỗi đau
Anh biết côn đơn từng ngằy ấy
Đã chọn nhầm người trao yêu thương
Sao em đành lòng em yêu hỡi
Nói ra rồi em liền vội quên mau
Lối đi của ngày chung đôi ấy
Lá rụng rơi đầy khắp chốn đây
Em hay chăng bờ môi em mấp mắy
Nói lời yêu chưa dứt em đã vội chia tay
Chiều nay lối cũ mình anh bước
Đơn bóng cô liêu mình anh thôi
Anh chậm bước qua từng gốc nhỏ
Từng chút kí niệm ướt mi cay
Cô đơn lối cũ mưa nhẹ bay
Dạt dào hàng cây lồng trống vắng
Anh nơi ấy quanh mình đầy căy đắng
Mưa rơi lệ đẫm lòng càng tái tê…

Dũng Black

Nhớ em

Nụ hôn đầu,
Còn nguyên ngọt trên môi
Ta trao nhau cuối con phố nhỏ
Gấp gáp, ấm nồng, vội vã…
Những ngày sau
Hẹn hò tay trong tay bên em tíu tít
Để khi ngẩn ngơ đường về anh quên hết
Lối đi về…
Anh thấy em
Đằng sau sự mạnh mẽ kia, là một tâm hồn
Sâu sắc, không ồn ào
Đằm thắm và thanh cao
Khát khao và bỏng cháy…
Cảm ơn em 
Cho anh về thủa ngày xưa
Tuổi mười tám, đôi mươi rụt rè, bối rối
Lúc gần nhau anh loay hoay không biết nói
Ngu ngơ chỉ biết… gãi đầu 
Cảm ơn em
Anh về lại mối tình đầu
Nỗi say mê không còn kìm nén được
Cũng chẳng thể nào dấu được
Trái tim rộn rã, nhịp đập vội vã
Chỉ muốn lẫn vào nhau
Giữa chúng ta,
Là danh giới của hai người đã lớn
Chẳng thể dành trọn vẹn cho nhau 
Anh cố quên, mà có được đâu!
Xôn xao nỗi nhớ ùa về
Giờ này em có nhớ anh không?
Người gửi : Biển nhớ

Bóng hình

Bóng hình
Ngày mai nàng bước theo chồng
mang theo pháo đỏ rượu hồng tiển tôi
xe hoa sắp đón nàng rồi
tôi buồn tự hỏi mình còn nhớ thương?
bóng hình người ấy vấn vương
bóng hinh người ấy như hương hoa quỳnh
nàng đi! để lại được chi ?
ngoài bao kỷ niệm ngày tôi có nàng
nàng đi còn lại được gì?
ngoài hai hàng lệ u buồn của tôi
nàng ơi! bên ấy xa xôi
nàng ơi! có nhớ đến tôi bên này
nàng ơi! nàng có nào hay
nàng ơi! nàng có thấu chăng tình này!
Theo Blog : Tinhvo1983

Chuông Nguyện

Chuông Nguyện
Người đi phố cũng lạ xa
Nỗi buồn dấu kìn nay òa vỡ đau
Hồi chuông nguyện đổ trên cao
Gieo buồn quay quắt ai nào biết đâu!
Gửi 
Xin tim thôi đừng trăn trở nhé
Trống canh khua đã cuối đêm rồi
Gửi ánh sao hôm về nơi đó
Tiếng lòng em đã hóa mồ côi!
Buồn
Buồn chi quay quắt tháng ba
Góc trời riêng đã vỡ ra ngậm ngùi
Miên man trong nỗi buồn vui
Điếng lòng chôn tiếng khóc vùi từ đây!
Ngọc Vân

Em vẫn mỉm cười

Em mỉm cười, quên hết chuyện hôm qua
Không ai đón đưa, một mình bên chiếc xe đạp cũ
Những vui buồn giúp hương vị đời thêm phong phú
Chấp nhận cho mình một cuộc sống không anh
Mình xa nhau khi tuổi vẫn còn xanh
Ngày sau sẽ lại yêu, không phải anh, là người đàn ông khác
Anh ấy sẽ hiểu rằng: em có nhiều mất mát
Đã yêu thì trân trọng, giữ gìn nhau
Chẳng thể nào giấu hết những vết đau
Em làm bạn với đêm, đêm thầm thì to nhỏ :
” Hãy để cho nỗi buồn bay theo gió
Không phải nửa của mình, ta chẳng nợ nần chi”
Em chẳng còn buồn khi anh cất bước ra đi
Không phải em mất anh, mà anh mất đi một người yêu anh nhất?
Em chẳng thể tin, nhưng đó là sự thật
Sự thật muôn đời không thay đổi được đâu!
Vá trái tim, cố xóa những u sầu
Nở nụ cười, để thấy đời đáng yêu biết mấy
Tỉnh cơn mơ, em như người vừa thức dậy
Hôm nay rất yêu đời, dù chưa hết yêu anh!.
THANH VÂN