Bằng lăng
Hoa cúc có buồn như mắt em không
Hoa cúc có buồn như mắt em không
Hoa cúc ơi, em có buồn không?
Nỗi nhớ anh qua miền nông nổi gió
Mùa đã trôi cùng hương hoa sữa
Cô gái hồng trà đan chéo những sợi len
Anh viết tặng mùa trong nỗi nhớ miên man
Về hoa cúc, ngón tay và cửa sổ
Nếu một lần nắm tay nhau đi dưới rừng phong lá đỏ
Thì sẽ chẳng bao giờ cách xa đâu, cổ tích viết vội vàng
Anh vẽ mùa qua kẽ tay ngoan
Lời hứa chẳng bao giờ thành tuổi hai mươi vụng dại
Ai nhặt nhành cỏ khô trong gió chiều mê mải
Con chim mùa nào cắp mỏ tháng năm qua (1)
Ký ức nào cho trọn một mùa hoa
Anh sẽ nhớ về em… hoa cúc
Gió cứ bay đi thật xa và anh biết rằng em đang thức
Đợi anh về… khi chiếc lá cuối cùng chưa rớt xuống mùa Đông
“Hoa cúc có buồn như mắt em không…?”
(1) ý thơ Đàm Huy Đông
Thơ vui tuyển chồng
Bài thơ bên cửa sổ
Đêm nay tôi mơ thấy
Sao ? thơ Puskin
Tôi yêu em Thơ tình Puskin
Từ ngày ấy
TỪ NGÀY ẤY
Nhâm Việt Hùng
Anh chẳng còn gì để nhớ nữa đâu em
Chuyện của chúng mình đã lấm lem màu dĩ vãng
Kí ức tình yêu cũng cũ mèm theo năm tháng
Anh chẳng còn gì để nhớ nữa đâu em
Từ ngày ấy, chúng ta chỉ là những người đã–từng–quen
Trái tim anh đã thôi chẳng cựa mình nhưng nhức
Những tin yêu anh cũng chôn sâu nơi lồng ngực
Từ ngày ấy, anh bất lực trước khoảng trống cô đơn
Chuyện anh và em, từ ngày ấy đã chẳng còn gì nhiều hơn
Ngoài một cái tên, một khuôn mặt, một nụ cười vương giọt nước mắt
Tình yêu đầu đời, từ ngày ấy như một ngọn lửa tàn đã vụt tắt
Để băng giá tràn về, se sắt lạnh một trái tim
Từ ngày ấy, anh đã thôi chẳng còn niềm tin
Chẳng còn giữ gìn những gì anh đã từng cho là thiêng liêng nhất
Từ ngày ấy, anh giấu yêu thương vào trong những góc khuất
Để mỗi đêm về, giấc ngủ đã chẳng còn bình yên …
Từ ngày ấy, chúng mình đã chẳng còn “Phận” và “Duyên” …

