Bằng lăng

Bằng lăng

Bằng lăng
Hoa bằng lăng
Đợi chờ ngắm ánh trăng côi
Thả hồn phiêu lãng để rồi chờ mong
Hỏi gió, gió có động lòng
Bằng lăng đã tím, phượng hồng về đâu?
Nụ hôn hôm ấy đã trao
Quên sao hương vị ngọt ngào tình yêu
Quên sao sương sớm, nắng chiều
Cùng nhau mong đợi những điều trong mơ.
Sưu tầm

Hoa cúc có buồn như mắt em không

Hoa cúc có buồn như mắt em không

Hoa cúc có buồn như mắt em không

Hoa cúc ơi, em có buồn không?
Nỗi nhớ anh qua miền nông nổi gió
Mùa đã trôi cùng hương hoa sữa
Cô gái hồng trà đan chéo những sợi len

Anh viết tặng mùa trong nỗi nhớ miên man
Về hoa cúc, ngón tay và cửa sổ
Nếu một lần nắm tay nhau đi dưới rừng phong lá đỏ
Thì sẽ chẳng bao giờ cách xa đâu, cổ tích viết vội vàng

Anh vẽ mùa qua kẽ tay ngoan
Lời hứa chẳng bao giờ thành tuổi hai mươi vụng dại
Ai nhặt nhành cỏ khô trong gió chiều mê mải
Con chim mùa nào cắp mỏ tháng năm qua (1)

Ký ức nào cho trọn một mùa hoa
Anh sẽ nhớ về em… hoa cúc
Gió cứ bay đi thật xa và anh biết rằng em đang thức
Đợi anh về… khi chiếc lá cuối cùng chưa rớt xuống mùa Đông

“Hoa cúc có buồn như mắt em không…?”

(1) ý thơ Đàm Huy Đông

Thơ vui tuyển chồng

Tuyển chồng chất lượng:
Lương tháng không tiêu
Không được nói nhiều
Không cho cãi vợ
Phải biết đi chợ
Nấu nướng, quét nhà
Không được la cà
Rượu chè cờ bạc
Không được lười nhác
Phải tắm hàng ngày
Không được xỉn say
Không hay “tá lả”
Không được quậy phá
Không đánh vợ con
Không béo, không lùn
Không gầy, không ốm
Thức khuya dậy sớm
Nghe vợ chăm con
Biết mua phấn son
Làm quà cho vợ
Mua đồ không hớ
Cao ráo, thông minh
Thấy con gái xinh
Không được xí xớn
Không được tí tởn
Gái gú, bia ôm
Râu ria bờm xờm
Phải cạo cho sạch
Nếu nhà có khách
Được phép ra oai
Nhưng không có ai
Vợ là số một
Không được kém dốt
Không được sở khanh
Phải biết làm lành
Dù vợ có lỗi
Không được phạm tội
Không được ba hoa
Không được bép xép
Không được xét nét
Soi mói vợ con
Biết nấu ăn ngon
Đủ đầy dinh dưỡng
Tuyển chồng chất lượng
Đăng kí mau mau….
sưu tầm

Bài thơ bên cửa sổ

Bài thơ bên cửa sổ
Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.
Và rồi em biết không?
Cuộc đời bao ngả rẽ
Mỗi khi khô giọt lệ
Hãy khóc bằng tâm hồn.
Hãy tách đôi vỏ buồn
Tìm chồi nhân hy vọng
Giữa ánh dương vừa mọc
Bàn tay gieo nhẹ nhàng.
Nếu ước mơ úa vàng
Em hãy tô lại đỏ
Nếu con đường nhiều gió
Hãy bước đều đôi chân.
Nếu em nhớ mùa xuân
Khi hạ vừa tắt nắng
Hãy giữ hồn tĩnh lặng
Rồi cỏ non sẽ về.
Một cuộc tình mải mê
Chỉ làm tim xơ xác
Một kẻ đi phiêu bạt
Chỉ xanh thêm đợi chờ.
Hãy viết nốt bài thơ
Rồi để bên cửa sổ
Mặc chiều hôm và gió
Cuốn muộn phiền ra đi.
Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.
Sưu tầm

Đêm nay tôi mơ thấy

Đ ê m . n a y . t ô i . m ơ . t h ấ y 
Đêm nay tôi mơ thấy
Mình ăn mặc rất sang
Như trong một tiệc cưới
Trước mặt tôi là nàng
Tôi nói: này em ơi
Ta sắp thành chồng vợ
Tôi bỗng thấy lời tôi
Như nghẹn ngào trong cổ
Nàng bỗng khóc ào lên
Ôi hai con mắt đẹp!
Ban ngày, tôi bị lừa
Đêm mơ tôi vẫn thích 
*
– Heinrich Heine
(Tế Hanh dịch)

Sao ? thơ Puskin

S A O
Một ngôi sao vừa rơi
vụt tắt trên bầu trời
hay là tên người ấy
vụt tắt ở trong tôi?
Vẫn thấy trên bầu trời
có muôn vàn sao sáng
mà ở trong lòng tôi
như một hành lang vắng
Một ngôi sao vừa tắt
bầu trời vẫn không buồn
sao tên người ấy tắt
trong lòng tôi cô đơn?
thơ Puskin

Tôi yêu em Thơ tình Puskin

TÔI YÊU EM 
Puskin
(Nguyên bản tiếng Nga) 
Я вас любил: любовь еще, быть может, 
В душе моей угасла не совсем; 
Но пусть она вас больше не тревожит; 
Я не хочу печалить вас ничем. 
Я вас любил безмолвно, безнадежно, 
То робостью, то ревностью томим; 
Я вас любил так искренно, так нежно, 
Как дай вам бог любимой быть другим. 
(Bản dịch nghĩa) 
Tôi đã yêu em: tình yêu hãy còn, có lẽ là 
Trong lòng tôi (nó) đã không tắt hẳn; 
Nhưng thôi, hãy để nó chẳng quấy rầy em thêm nữa. 
Tôi không muốn làm phiền muộn em bởi bất cứ điều gì. 
Tôi đã yêu em lặng thầm, không hy vọng, 
Bị giày vò khi thì bởi sự rụt rè, khi thì bởi nỗi hờn ghen. 
Tôi đã yêu em chân thành đến thế, dịu dàng đến thế, 
Cầu Chúa cho em vẫn là người được yêu dấu như thế bởi người khác. 
(Bản dịch thơ của Thúy Toàn) 
Tôi yêu em đến nay chừng có thể 
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai; 
Nhưng không để em bận lòng thêm chút nữa, 
Hay hồn em phải gợn sóng u hoài. 
Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,, 
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen, 
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm, 
Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em.

Từ ngày ấy

TỪ NGÀY ẤY 
Nhâm Việt Hùng

Anh chẳng còn gì để nhớ nữa đâu em
Chuyện của chúng mình đã lấm lem màu dĩ vãng
Kí ức tình yêu cũng cũ mèm theo năm tháng
Anh chẳng còn gì để nhớ nữa đâu em

Từ ngày ấy, chúng ta chỉ là những người đã–từng–quen
Trái tim anh đã thôi chẳng cựa mình nhưng nhức
Những tin yêu anh cũng chôn sâu nơi lồng ngực
Từ ngày ấy, anh bất lực trước khoảng trống cô đơn

Chuyện anh và em, từ ngày ấy đã chẳng còn gì nhiều hơn
Ngoài một cái tên, một khuôn mặt, một nụ cười vương giọt nước mắt
Tình yêu đầu đời, từ ngày ấy như một ngọn lửa tàn đã vụt tắt
Để băng giá tràn về, se sắt lạnh một trái tim

Từ ngày ấy, anh đã thôi chẳng còn niềm tin
Chẳng còn giữ gìn những gì anh đã từng cho là thiêng liêng nhất
Từ ngày ấy, anh giấu yêu thương vào trong những góc khuất
Để mỗi đêm về, giấc ngủ đã chẳng còn bình yên …

Từ ngày ấy, chúng mình đã chẳng còn “Phận” và “Duyên” …

Trái tim con gái

TRÁI TIM CON GÁI
Trái tim em là trái tim con gái 
Rất cả tin và rất dễ tổn thương 
Đập lo âu khắc khoải giữa đời thường 
Nhưng bỗng một ngày run lên bối rối…
Trái tim đập những điều em không nói 
Dù trước anh em kiêu hãnh lặng im 
Giọt lệ trào sau hàng mi giấu vội 
Nuốt vào trong thành nước mắt của tim…
Trái tim em chẳng một phút bình yên 
Cứ gào gọi cư vẫy vùng thôi thúc 
Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực 
Để trao anh minh chứng của tình yêu…
Trái tim em đã bao lần phiền muộn 
Trước tương lai luôn phập phồng lo sợ 
Chân trời xa nắng ấm có bao nhiêu 
Hạnh phúc về hay sẽ là đau khổ …

Sưu tầm