Chỉ là…

Chỉ là…


Chỉ là mình đã lặng im
Cho quên đi những êm đềm khi xưa
Chỉ là hẫng một cơn mưa
Để rồi tiếc cả ngày xưa ngọt lành
Trần Việt Anh

Sao Không Phải Là Anh

Sao Không Phải Là Anh
Sao không phải là anh
Mà lại là ngọn gió
Vuốt tóc em bỏ ngỏ
Ra dáng như làm lành
Sao không phải là anh
Mà lại là tia nắng
Ươm má em cháy bỏng
Ra chiều như đang hôn
Sao không phải là anh
Mà lại là cánh võng
Ru em vào giấc mộng
Như vòng tay đang ôm
Sao không phải là anh
Nồng nàn đôi mắt ấy
Xa nhau là thế đấy
Yêu anh nhiều, anh ơi!
Đoàn Thị Lam Luyến

Tôi là tôi

Tôi là tôi
Tôi thích cố đơn, thích một mình, 
Thích ngồi lặng lẽ để suy tư. 
Mà sao văn vè là tình tứ?! 
Để tôi dệt mãi một giấc mơ… 

Tôi đã biết yêu tự bao giờ?! 
Đêm đêm lại nghĩ chuyện vu vơ. 
Có khi ôm nỗi niềm trống vắng, 
Trách sao tình ấy quá hững hờ. 

Có lẽ tại tôi quá ngu ngơ, 
Cô đơn đâu phải kẻ dại khờ! 
Yêu làm chi để rồi đau khổ?! 
Để biết rằng mình thật ngu ngơ. 

Tôi muốn là tôi của hôm nào, 
Là “kẻ độc hành” chẳng thiết chi. 
Chẳng cần văn vẻ hay tình ý, 
Chỉ một mình thôi, chẳng nghĩ gì…

Sưu tầm

Anh sợ

Anh sợ

Sẽ chẳng bao giờ em hiểu được đâu
Bởi có khi nào anh là người nói trước?
Con tàu thời gian có bao giờ quay ngược?
Sao anh tự dối lòng… anh
Sợ chẳng bao giờ có được dòng sông
Trong tim anh để soi hình em vào đó
Một ngày quá xa, một ngày không thể đủ
Nỗi nhớ thành mong manh…
Anh sợ chẳng bao giờ dám đối diện với mình
Đối diện với khoảnh khắc yêu thưõng trong từng nhịp đập
Đối diện với nỗi cô đơn chân thật,
Và … đối diện với em.
Bởi:
Anh sợ một ngày tất cả sẽ qua nhanh
Bao thương nhớ cũng chỉ thành kỷ niệm
Em mãi mãi vẫn mênh mông như biển
Có bao giờ biển chỉ chọn một dòng sông…
Sưu tầm

Anh sẽ đưa em về

Anh sẽ đưa em về
Anh sẽ đưa em đi hết mùa đông
Ít lá rơi nhưng nắng sẽ hồng
Tiếng cười rất nhẹ cùng lời thì thầm khe khẽ
Giữa một bàn tay – có một bàn tay
Anh sẽ dắt em về trong một ngày vắng mây
Ngôi nhà Mẹ, gạch sân rêu đã rũ
Kể cho nhau nghe những câu chuyện xưa cũ
Anh sẽ nói với mẹ rằng – “bạn gái của con”
Anh sẽ đưa em đi hết những ngõ mòn
Chạy trên đồng vắng giữa mùa mây biếc
Thả những cánh diều bên dốc đê trùng điệp
Nhìn nhau, cười… – rất bình yên
Anh sẽ cùng em qua những mùa nhớ quên
Hái sen giữa trưa nắng và nhặt từng hoa bưởi rụng
Trêu đùa chú ếch xanh ngủ trên lá hoa súng
Cứ mỗi chiều, về cùng Mẹ nấu ăn
Anh sẽ dắt em đi hết những ngày xanh
Thêm cả ngày vàng lá và qua mùa mưa rét
Với mắt nhìn yêu thương giữa vùng quê có trái tim những con người rất đẹp
Cười theo nét nhân từ trên gương mặt mẹ vốn bình yên
Anh hứa sẽ cùng em qua hết cuộc đời nhiều nỗi truân chuyên
Trong tiếng khóc của em và bờ vai anh luôn ở đó
Trong ngôi nhà bình yên có chú chim nho nhỏ
Mỗi buổi sớm bay về hót trên những ngọn tre
Anh hứa sẽ yêu em đầy cả trong cơn ngủ mê
Chỉ cần đưa bàn tay ra cho anh dắt – đừng phân vân nữa

Trường Phong

Thôi thì

Thôi thì

Thôi thì qua một tình yêu
Nụ hôn nín lặng tóc chiều rưng rưng
Ta hữu hạn, người khôn cùng
Ai xé kỷ niệm, ai tung nỗi buồn

Thôi thì trả cỏ giận hờn
Bước chân thuở ấy giờ đơn côi rồi
Đi qua những cuộc đùa chơi
Thấy mình khờ khạo như thời mười lăm

Gió là gió, trăng là trăng
Đã đành mắc tội, ăn năn cũng thừa
Thôi thì… đứt đoạn… ngày xưa
Đóa hồng nguyên vẹn, người vừa trao ai

Tóc dài ôm lấy bờ vai
Tay mình ôm lấy hình ai bây giờ?
Thôi thì hết tuổi ngây thơ
Khi nào mới hết dại khờ tình ơi?

Nụ cười vương vãi trên môi
Mắt người liếc chéo làm rơi tóc chiều
Thôi thì qua một tình yêu…

Đinh Thu Hiền

Thơ vui vể vợ

Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là “sư tử Hà Đông” trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là…
Sưu tầm

Cho anh xin

Cho anh xin
Xin cho anh gặp lại em lần nữa
Để một lần anh sống thật anh hơn
Để cho anh không còn thấy cô đơn
Và hạnh phúc trong tay em tin cậy.

Anh vẫn mơ dù biết không được vậy.
Em giận anh – chối cả tình anh
Để cho anh trong giấc mộng đêm đêm
Anh khóc gọi tên em niềm nuối tiếc.

Em yêu dấu nếu như em có biết
Em có còn giân anh nữa không em?
Anh vẫn chờ, vẫn tha thiết mong em…
Vẫn hy vọng… dù biết là ảo ảnh..

Sưu tầm

Bước chân trên phố

Bước chân trên phố

Bước chân đêm âm thầm về trên phố
Bóng liêu xiêu hiu hắt ánh đèn vàng
Mơ màng xa tiếng ai ru vọng lại
Ướt hết cả câu từ và giọng hát

Ai chia tay đứng im nơi đầu phố
Ai đang run qua ánh mắt âu sầu
Mong sao cho duyên nghèo mai nắng ấm
Ánh trăng về soi sáng kiếp sống đêm

Tiếng ai ru đang rõ dần qua khe cửa
Ru yêu thương con ngủ ngoan hiền
Câu yêu thương êm đềm trong đêm vắng
Cho cha còn kịp chợ sớm bình minh

Vang đâu đây tiếng rao xôi nếp nóng
Như ấm lòng những kiếp sống đêm
Theo chân gió mùi nắng hồng đang đến
Con phố buồn đón ánh bình minh.
Sưu tầm

Lại nhớ về con

Lại nhớ về con
Viết cho con gái lấy chồng ở xa..

Tối qua nhắc về con !
Bố mẹ nhìn nhau mắt rưng rưng lệ
Ở nơi ấy chắc bây giờ….có lẽ..
Con có buồn , nhớ bố mẹ nhiều không ?
Ban Mê mùa này giờ đã sang đông
Sáng mẹ đến trường , gió lùa lạnh lắm
Ngã sáu mịt mù sương về phủ trắng
Lại nhớ về con…nỗi nhớ mênh mông.
oOo
Bố ngồi làm khuya một mình một bóng
Vầng trán nhăn nheo , tóc trắng nửa đầu
Bệnh cũ lại về chân tay ê ẩm
Vẫn cặm cụi làm để đỡ nhớ về con.
Mẹ kể ngày xưa đưa con đến lớp
Mãnh vải dù sờn mẹ địu trên lưng
Tuổi chưa đầy năm con đã vào phòng học
Dưới chân bàn mẹ cột võng ru con.
oOo
Dẫu hạnh phúc đến với con có muộn
Ai biết trước đâu số phận do trời
Kiếp sống con người khổ đau bất hạnh
Hãy để mình bố gánh chịu cho con.
Những lúc buồn hãy nghĩ về bố mẹ
Để sống sao cho đẹp kiếp người
Bố mẹ nơi nào cũng là bố mẹ
Đừng khiến ai buồn ! Tội lắm con ơi .
oOo
Cuối năm rồi đông về gió lạnh
Lại thêm một mùa tết nữa vắng con
Ngủ không được,,mẹ ra ngồi bên bố
Mắt nhìn nhau…lại nhớ về con !

Theo : Dovanbmt  Blog