Bán thơ – Ngọc Vân

Bán Thơ
Ngọc Vân

Bán sầu mua chút thơ say
Bán câu phong nguyệt mua này, tình câm
Bán lời hẹn ước trăm năm
Lắt lay chôn kín thăng trầm hôm xưa
Bán luôn cả nỗi buồn si
Hai tay rung rẩy ôm ghì thực hư
Thoáng kìa bên lối địa đàng
Bán câu thơ chợt để tràn ước mơ
Bán niềm tê tái ủ bên dòng
Chiều vắng sông dài bến nhớ mong
Đây mùa hoang phế sầu hiu hắt
Bán nhớ mua quên chẳng thỏa lòng
Bán mảnh nợ tình, ai đem trả
Hanh hao góc lụa, nét thêm nhầu
Hỏi ai, mua hết chiều quan tái
Còn lại đêm buồn khóc bể dâu
Bán nhớ buôn sầu, mua rượu đắng
Đời vui, vui có được bao lâu
Tiếng khóc trong lòng, hồn chưa lắng
Cạn hết chung cay, chẳng giải sầu!
Bán cả tình tôi sớm lỡ làng
Chỉ còn canh cánh giọt thơ tràn
Người ơi! Giủ áo chiều đi biệt
Bỏ lại vần thơ viết dỡ dang
Bán chẳng ai mua trong cõi mơ
Rao khan cả giọng mỏi tay chờ
Khép đêm xứ lạ, tình thi tứ
Lại bước về không với ngẩn ngơ!
TT

Máu Vẫn Về Tim

Cho dù em bỏ tôi đi
Ngàn năm gió vẫn thầm thì với mây
Trăng lên, trăng khuyết lại đầy
Yêu em, tôi vẫn tháng ngày yêu em
Làm sao chối bỏ com tim
Một khi hơi thở đã tìm về nhau
Cám ơn em đã cho vay
Tấm lòng thảo mộc thành cây đại ngàn
Một mai cốt rũ xương tàn
Lệ tôi vẫn ủ nuôi hàng cây xanh
Để khi lá có lìa cành
Bay vào cổ tích bay quanh linh hồn
Tình nào thệ ước trăm năm ?
Tình nào gió thổi trên cồn cát phơi ?
Dù mai vật đổi sao dời
Máu tôi vẫn chảy muôn đời về tim
Tuyền Linh

Nhớ – Trang Nhung

NHỚ
” Tặng em tôi”

Anh đâu biết giờ này… em vẫn đợi..?
Và vẫn ngồi trên dệ cỏ hôm nào
Em cứ bảo thôi ! anh đừng đến nhé
Nhưng lại buồn, sao chẳng hiểu lòng nhau…

Sông quê mình giát vàng trăng lấp lánh
Vắng anh, sông bỗng chốc nhạt nhoà
Cõi thẳm sâu, tiếng vạc vương đâu đó
Như gọi ai.! xao xác dưới trời khuya

Anh đâu biết giờ này…em vẫn đợi
Đêm đang tan…kìa! le lói nắng trời
Nhớ khi xưa ngày lại đêm…hai đứa
Mà giờ…chỉ mình em thôi..!

Nghe tiếng thời gian rơi…sao thương.!
Bóng mãi dài thêm, chẳng chịu nhường
lá vẫn xanh-vàng từng mùa đợi
Nên nhớ vô chừng…
Anh biết không..?

Trang Nhung

Mẹ Tôi – Thơ LNH

MẸ TÔI
Thuở còn ở chái nhà gianh
Mẹ tôi trẻ lắm, tóc xanh suối dài
Chợ hôm lại tiếp chợ mai
Gánh chè, gánh củi, mớ khoai… dặm trường
Tính sao hết mọi nẻo đường
Đồng sâu, ruộng cạn, đồi nương… tối ngày
Cho con có bát cơm đầy
Con đi qua tuổi thơ ngây mẹ mừng
Một đời trong nắng, trong sương
Miếng ngon mẹ nhịn, để nhường chồng con
Khi vừa biết dại biết khôn
Bóng chiều đã xế đầu non
Mẹ già!
Dáng còng thui thủi vào ra
Lo con sẩy bước đường xa, mỏi mòn…
Tay cầm chữ hiếu Vuông – Tròn
Lòng con xa xót
Sóng cồn bão giông!
Đủ đầy mẹ chẳng hề mong
Nhà cao cửa rộng, mẹ không đoái hoài
Ước chi trái đất đừng xoay
Để con thấy mẹ tháng ngày thuở xưa
Đắng cay, chìm nổi gánh thừa
Lặn qua đời mẹ như vừa hôm qua
Cõi trần một kiếp mưa sa
Mẹ về với chốn bao la đất trời…
Bàng hoàng… mẹ đã xa rồi
Khói hương bảng lảng, mây trôi cuối nguồn
Nén lòng, kìm nước mắt tuôn
Cao xanh sao nỡ! dạ buồn nát tan
Mẹ đành rời chốn nhân gian
Dập đầu gọi mẹ!
Trắng tràn tóc con…
Theo blog : ThoNguyenHong
Mùng Một tết Giáp Ngọ, 2014.

Vua ăn mày

Bỏ mái nhà con lấy bầu trời
Bỏ tình nam nữ lấy tình người
Bỏ của cải nhỏ được thế giới
Một xe, bốn bị, tung hoàng chơi.
Sưu tầm

Người vun đắp tôi

NGƯỜI VUN ĐẮP TÔI

Mẹ tôi vun đời tôi
Khi vẫn còn trong dạ 
Suốt mùa nắng cháy tơi
Sang mùa mưa tầm tã.
Mẹ tôi vun đời tôi. 
Như chồi non trong lá 
Như cành non luống mạ
Trên chuyến đò sông sa. 
Vòng nôi vun đời tôi
À ơi theo cánh quạt 
Năm canh chầy mẹ hát 
Dòng sữa ngọt lời ru.
Chuyện cổ tích ngày xưa 
Ấm như lời bà kể: 
Vua Hùng Vương kèn rể 
Đồng Tử gặp Kim Dung.
Quê hương vun đời tôi 
Êm đềm như giấc ngủ
Trong điệu hò khúc hát 
Trong cánh buồm đêm trăng.
Bà, mẹ vun đời tôi
Quê hương vun đời tôi 
Tôi vẫn vun đời tôi.…

Trương Văn Phương

Đã bao lần

Đã bao lần

Đã bao lần ta tránh nhìn nhau
Anh giận vu vơ và em hờn vô lý
Thế mà bảo yêu là thú vị
Là tin yêu nồng cháy với nên thơ

Đã bao lần giả bộ làm ngơ
Anh hờ hững còn em thì lạnh nhạt
Thế mà bảo yêu là Hạnh phúc
Trăn trở bao đêm chưa thể làm lành

Em chờ anh những tiếng dỗ dành
Anh đợi em những câu chiều chuộng
Thế mà bảo yêu là thơ mộng
Là thiên đường, là tuyệt đỉnh yêu thương

Chẳng hiểu vì sao hoang phí quá chừng
Vẫn biết với anh em là duy nhất
Và chính em cũng nồng nàn chân thật
Đã bao lần ta giận hờn nhau!…

sưu tầm