Trăng vịnh

Khuya vắng, bên em nỗi vơi đầy
Nhẹ lòng quân tử, chút tình say
Tuy xa mà thế, sao gần thế
Mờ ảo trong mây, dạ ngất ngây.

Tình Anh

Em thừa biết tình anh là gian dối
Nên không thèm đáp lại tình anh
Anh quay gót quên lời anh nói
Tự vạch trần bộ mặt sở khanh.

TÓC ĐÊM

Sao rơi từ buổi khuya về
Bờ đen khỏa sóng lạnh tê tái hồn
Nghe xa vọng tiếng hoàng hôn
Người yêu bỗng đến bước dồn…hải âu
Bàn tay khoác giá biển sâu
Em còn giữ được nửa màu tóc đêm
….
Im trong hơi thở mù sương
Môi em ngọt giữa thiên đường về khuya
Thôi em nghiêng bóng hình xưa
Hồn anh dạo ấy cũng thừa khổ đau

Ngày mai

Ngày mai có kẻ lên trường
Lĩnh bằng tốt nghiệp để “trương” giữa nhà
Lâu lâu ngắm nghía ngâm nga
Ờ thì ta cũng đã là kỹ sư …