Nụ hôn lấy trộm

Nụ hôn lấy trộm
Nụ hôn nào anh lấy trộm của em.
Từ đôi môi đã thuộc về người khác
Trên môi anh vị mặn còn man mác.
Cả đời này anh cũng chẳng quên đâu!
Khi anh thấy đôi mắt nâu chớp lại
Đã biết rằng em mãi thuộc về anh
Trái tim em đã chia thành bao mảnh
Nhưng với anh nó vẫn mãi ngây thơ!
Đã bao lần trong những giấc mơ
Anh hôn em nụ hôn dài chân thật
Không ngượng ngùng, khô
ng lo toan được mất
Như chúng mình sẽ mãi thuộc về nhau
Hãy tin anh bằng mái tóc bạc màu
Nụ hôn ấy dệt bằng thương bằng nhớ
Với tình yêu nụ hôn là hơi thở
Dẫu anh là một kẻ trộm mà thôi.
Theo : Blog Tiếng Việt

Gửi Mẹ – Hoàng Xuân Trường

Gửi Mẹ.

Con còn nhớ ngày xưa con còn bé
Mẹ hết lòng chiều chuộng thương con.
Dành cho con những manh áo ấm
Để ngày mai con khôn lớn thành người.
Con còn nhớ ngày xưa con còn bé.
Con đã làm mẹ buồn phiền biết bao.
Dù biết sai nhưng con vẫn cãi lại.
Đó là do tính bướng bỉnh đó mà.
Nhưng giờ đây khi con vào quân ngũ.
Người ta nói k dám cãi mẹ ơi.
Lệnh cấp trên như núi như non
Chỉ có phục tùng tuân lệnh nghe theo.
Con còn nhớ những chiều trên đơn vị.
Ánh mắt buồn nhìn về phiá quê hương.
Đàn cò trắng tung mình bay trong gió
Con ước mình đc vỗ cánh bay đi.
Con vẫn biết từng chiều bên bếp nhỏ.
Mẹ âu sầu mẹ đợi tin con.
Mắt dưng dưng 2 dòng lệ nhỏ.
Lo cho con cuộc sống xa nhà.
Cám ơn mẹ những ngày tháng qua.
Lo cho con miếng ăn giấc ngủ.
Để giờ đây con khôn lớn thành người
Và sắp là mùng 8 tháng 3.
Con chúc mẹ nơi quê nhà yêu dấu
Luôn vui vẻ và mạnh khoẻ mẹ nha.
Mẹ đừng lo con phương trời xa lạ.
Sẽ hoàn thành nghĩa vụ vs quê hương.
Để rồi trở về con lại được bên mẹ.
Bên gia đình hạnh phúc tràn yêu thương.
.
.
Hoàng Xuân Trường
Ninh Hoà Hoa Lư Ninh Bình

Lắng sâu về mẹ

Lắng sâu về mẹ

Mỗi người chỉ một mẹ thôi
Mẹ anh mẹ chị mẹ tôi đã già
Hôm nay xum họp cả nhà
Con xin dâng mẹ đóa hoa nghĩa tình.
Một vai gánh việc gia đình
Một vai việc nước gập ghềnh đường xa
Gánh việc nước, gánh việc nhà
Hai vai bắp mỏi chưa già mẹ ơi.
Con đi khắp bốn phương trời
Vẫn thương về mẹ suốt đời vì con
Núi non vẫn nhắc núi non
Núi cao vẫn nhớ đất mòn đó thôi.
Dòng sông bên lở bên bồi
Bên lở là mẹ, bên bồi là con
Trời mưa chiếu ướt vẫn còn
Chỗ mưa mẹ để phần con con nằm.
Con đi xa mẹ nhiều năm
Vẫn thương về mẹ chăm tằm trồng dâu
Mẹ ơi mưa nắng dãi dầu
Nuôi con khôn lớn mái đầu pha sương.
Bao năm dãi gió dầm sương
Bao năm gánh nặng con đường lại xa
Thời gian thấp thoáng đã qua
Tóc đen nét đẹp chuyển qua con rồi.
Chồi xanh có biết khồng chồi
Lúa non có biết nhựa bồi từ cây
Mẹ ơi đời mẹ là cây
Đời con chồi biếc sữa đầu nhựa thơm.
Mẹ ơi con nhớ bát cơm
Từ nay mẹ xới mẹ đơm thật đầy
Mẹ ơi thân mẹ hao gầy
Nuôi con khôn lớn đến ngày hôm nay.
Cho con thơm mẹ bàn tay
Cảm ơn mẹ tặng thơ này cho con
Dù đi trăm núi ngàn non
Công cha nghĩa mẹ chúng con tạc lòng.

Mưa Sài Gòn

Mưa sài gòn lất phất chiều nay

Nơi cuối đường ta chờ người đón đợi
Sao mãi vô tình xa tầm tay với
Như hạt buồn lỡ dỡ sợi ngâu giăng
Tháng chạp đã nghe sụt sùi lòng phố
Hai buổi đi về thương nhớ không nguôi
Người ở lại còn đau hơn thế
Đâu phải người đi mới thấy ngậm ngùi.
Sưu tầm

Ai Người Tri Âm ?

Ai Người Tri Âm ?

Về: Lâm Hoàng

Sầu nầy ai hiểu được ta ?
Sầu trong giấc ngủ, sầu ra sân vườn
Sầu ươm giọt lệ thành sương
Nửa đêm thức giấc…đẫm vườn chiêm bao…

Hồn ta chết giữa mùa Xuân
Cô đơn vệt nắng cuối đường hoàng hôn
Em ngồi xõa tóc lặng buồn
Chút hương còn đọng bên lòng ta đây

Bên em, còn có sầu nầy
Bên ta, chỉ với cỏ cây thầm thì
Ai người tri kỷ tri âm ?
Ai người sáng ngóng chiều trông hỡi Người !

Nhớ ơi, sao nhớ lạ đời !
Giấc mơ sảng sốt chơi vơi lịm hồn
Nghe tình còn ngọt môi hôn
Mà sao lịm chết giữa vùng khói sương

Thương cho mười ngón tay buồn
Rụng trên phím trắng, lạc nguồn âm giai
Chừ đây sầu đã chia hai
Em ơi, bên ấy đêm dài không em ?

Tuyền Linh

Mái Tóc Trầm Hương

Mái Tóc Trầm Hương

Cuối cùng mình cũng xa nhau
Tình theo xác lá vàng bay cuối mùa
Trăng vàng xẻ nửa, chia hai
Nụ hôn vàng đá còn cài bên trăng
Mùi hương nào đã lãng quên
Ô hay, sao lại dạ đành đổi thay !
Sắt son nguyện cuộc tình nầy
Lời nguyền đã buộc vào dây tơ hồng
Lẽ nào bèo dạt bến sông
Lẽ nào thuyền mộng ngược dòng trường giang
Ta mơ…hay mộng đã tàn ?
Bài ca ước hẹn hàng hàng lệ rơi
Vòng tay ôm lạnh mùa thu
Nét mày mây phủ lạnh mù hàng mi
Lời nào đưa tiễn nhau đi
Xin em khe khẽ như vì…vì nhau
Bởi trong muôn vạn sắc màu
Lòng ta không thể đổi màu thời gian
Vẫn là mái tóc trầm hương
Ngàn năm lộng gió quyện đường chiêm bao
Tuyền Linh

Miên man tháng bảy …

Lang thang trời tháng bảy
Buồn nghiêng cả phố chiều
Anh ở xa đến vậy
Sầu tím cả tin yêu.

Em cơn gió mong manh
Anh nắng vàng ngây dại
Miên man bờ ngực trái
Rót dịu dàng trong nhau.

Một mình trong đêm sâu
Ôm bóng trăng rạo rực
Nghe tim mình thổn thức
Lời tự tình trăm năm.

July 29,2013
Anna Lyn

Em yêu …

Em yêu tiếng lá lao xao
Trưa hè tre thả bóng vào dòng sông
Em yêu hương lúa trên đồng
Cánh diều no gió,trăng non mỉm cười.
Em yêu bờ cỏ xanh tươi
Tiếng chim ríu rít như lời hát ca
Nghiêng nghiêng chiếc áo đôi tà
Tinh khôi mây trắng là đà cuối thôn.
Em yêu những lúc hoàng hôn
Trời như ôm đất vào hồn lãng du
Xa xa vọng tiếng hát ru
Đất trời ca khúc thiên thu hữu tình.
Em yêu mỗi sớm bình minh
Nỗi lòng Ba gởi ánh nhìn về em
Mẹ trao lời lẽ ngọt mềm:
“Cuộc đời mài dũa ngọc kim sáng ngời”.

August 11,2013
Anna L

Qua giấc mơ hoang

Chợt nhận ra ta khờ quá đổi
Để ngôn từ đâm thẳng tim ai
Mơ hoá đá lòng còn nhức nhối
Con tạo xoay đâu dễ mệt nhoài.
Gió chiều nay bồi hồi thổn thức
Loãng đường mây vệt nắng giữa trời
Xuyên qua tim,nghe mình ấm lại
Quên chất chồng buồn tủi người ơi.
Nghe dìu dịu hoa lòng hun đúc
Cánh vô thường nở giữa trần gian
Anh vỗ về tình ta thắm mãi
Ta cười mình qua giấc mơ hoang.
August 18.2013
Anna Lyn