Cô hàng xóm cali

Cô hàng xóm cali
Tác giả : Tùng Nguyễn

Đã mấy năm qua , người cũng lạ
CÔ bé ngày xưa , thoáng bước qua
Em lớn lên sao , lại xa lạ
Như những hoa đời , quá thướt tha


Bao năm xa cách , ngày tháng hạ
Bên HÀNG quán vắng , chẳng ai qua
Ly cà phê đắng , vương khói đọng
Vọng tiếng em cười , hay tiếng ca

Xuân nay anh thấy , sao khác lạ
Ong về bướm cũng , rộn hơn hoa
Bên trong XÓM vắng , nhà ai mở
Đón gió xuân về , rước xuân qua

Bình minh mai thắm , mai lại nở
Quán vắng trăng dời , chẳng thiết tha
NHÌN Em cà phê , sầu thêm đắng
Khói thuốc dâng tràn , ngập hơi sương

Em có vấn vương , lời anh ngỏ
Em nói còn nhỏ , chẳng giám thương
Em nhún vai cao , tròn mắt ngó
Hỡi NGƯỜI em nhỏ , tình anh cho

Em vẫn là em , cô bé nhỏ
Chẳng giám nhận lời , em phải lo
Hãy coi em như , em gái nhỏ
Như những hoa đời , BẰNG em thôi

Đã thấy trong em , ngày thơ ấy
MỘT đóa hoa khôi , bước vào đời
Anh vẫn là anh , người bên ấy
Sao nay đã dời , đời phải thay

Nay em đi qua , về lối nhỏ
CON bé hôm nao , nay thế nào?
Hương thơm một cõi , hoa một góc
Ngất ngây bao người , lặng tiếng ai

Xôn xao bao tiếng , người khôn tả
Đưa MẮT quay nhìn , tìm bóng ai
Bao năm xa cách , người ở lại
Quán nước có còn , vương khói bay

Bên trong quán vắng , người không thấy
Vật đổi sao dời , em có hay
VỚI em , anh vẫn là tất cả
Và đã vô tình , rời tầm tay

Khi xưa nhất đắc , giờ cũng đã
Nhắc chuyện của lòng , khắc ngàn sau
Lời thương em ghi , ngày anh ngỏ
Rõ TẤM chân tình , chằng đắn đo

Làm sao cho quên , LÒNG em rõ
Tìm dáng hôm nào , lời anh trao
Ngày đã lên cao , anh thế nào?
Vẫn cà phê đắng , khói có vương

Lời thương em giữ , mấy năm trường
Anh người NHIỆT huyết , tình đơn phương
Giờ anh nơi đâu , anh có rõ
Có người em nhỏ , tình em cho

Ôi đã xa xôi , đã hết rồi
Hết đời chung mộng , thành lứa đôi
Em nghe trong tim , mình thổn thức
Như bức tranh TÌNH , mình chung đôi

Sao mong manh quá , đời không ngã
Đường nào dẫn đến , chuyện đôi ta
Giờ anh đã xa , càng xa mãi
NHƯNG tình em giờ , chỉ anh thôi

Vườn hồng em quây , giờ không ngã
TRÁI sầu chết lịm , giữa đôi môi
Ung dung em vẫn , lòng rộn rã
Không tham với đời , lẫn xa hoa

Ngày tháng trôi qua , đời thong thả
Hai người đôi ngã , bỗng hiện ra
TIM ta xao xuyến , lòng khôn tả
Bóng dáng yêu kiều , người em yêu

Chết chưa tôi đứng , giữa bóng chiều
Tóc giờ đã bạc , màu hoa tiêu
Tình xưa son SẮT , nay còn đó
Em có vô tình , tôi vẫn yêu

Nhìn tôi em chẳng , nói một lời
Ôm chầm khóc lẫy , giận nơi tôi
Tại tôi em mất , thời son trẻ
Giờ ĐÁ hóa vàng , em chẳng ngơi

Lòng quá chơi vơi , lời chưa ổn
Cả đời em chẳng , nói yêu tôi
Ngay giữa phố đông , người qua lại
KHÔNG lẽ mắt mờ , lại lãng tai

Ai đã cho tôi , đời đôi ngã
CHỨA chan ân tình , mộng chung đôi
Tình đã xa xôi , nay trở lại
Hay mình vẫn mộng , tình đơn côi

Em đã không xa , tình chẳng lạ
Tay bắt mặt mừng , lệ rưng rưng
Em quyết không tha , tình chẳng trả
CHẤP vái giữa trời , đời nở hoa

Tình sống trong ta , chuyện chẳng già
Sóng tình vẫn vỗ , chuỗi ngày qua
Giữa phố bôn ba , MỌI người lạ
Em có bằng lòng , sánh bước không?

Đông phong đã đến , TÌNH lại đọng
Rộng cửa tâm hồn , lòng đợi mong
Môi hôn vẫn thắm , tình vẫn ngọt
Giọt lửa mưa tình , dội đôi ta

Ta đã đi qua , ngày thơ dại
Còn lại chữ tình , vẫn chưa phai
Hôm nay ngày mai , và mãi mãi
YÊU người yêu mình , mộng thiên thai…

Tặng Trinh Cali (Cohangxom Cali)

Yêu Người – Tuyền Linh

Yêu Người
Yêu Người, Người hiểu được tôi ?
Làm sao Người biết tình vơi tình đầy
Người cho tôi phút nồng say
Chắc mai mốt nọ tôi đày đọa tôi
Bên Trời nhìn áng mây trôi
Là hồn tôi đó, một trời nhớ thương
Vấn vương…vương vấn khôn lường
Tôi hoài cất giữ mùi hương thuở nào
Đêm đêm níu gọi chiêm bao
Người về lộng lẫy ngạt ngào xiêm y
Từ đi trong phút phân kỳ
Nghe hồn mắc cạn, giọt lưu ly sầu
Sầu lên ngọn cỏ bãi dâu
Sầu trong quán vắng nát nhàu tương tư
Yêu Người, yêu cả thực, hư
Nguyện xin giữ mãi tương tư phút nầy
Nhỡ mai bến lở cát bồi
Thì xin Người hãy cho tôi tỏ lòng ?

Người về bướm gánh mùa sang
Vàng bay rải mộng, thu càng biếc thu
Nhẹ bay qua đám sương mù
Có đôi nhạn trắng hát lời ru xưa
Mùa vàng trẩy hội hoa đăng
Xóa tan bao nỗi muộn phiền ngày nao

Tuyền Linh

Em trở về hò hẹn với cô đơn

Em trở về hò hẹn với cô đơn

Nhưng đã mất những niềm kiêu hãnh cũ
Chỉ còn những khúc hát ru mong trái tim yên ngủ
Mơ ước bồng bềnh tan rất nhẹ như mây
Em trở về mùa giá lạnh bờ vai
Vòng tay hẹp tự ôm mình không nổi
Tiếng cười vỡ trong đêm đầy bóng tối
Vẫn là em mà còn phải là em?
Em trở về góc phố rất quen
Con đường nhỏ từng quen bàn chân nhỏ
Bỗng hụt bước chông chênh trong chiều gió
Chơi vơi giờ cũng khác những ngày xưa
Em trở về ngồi hát dưới trời mưa
Bài hát cũ nghe lúc còn mười bảy
Từ độ em đi « hoa có vàng nơi ấy »
« Một phút giây nào mình khóc cho nhau »
Em trở về đứng giữa đêm sâu
Uống tuyệt vọng để say quên hò hẹn
Nước mắt ấm môi, nỗi buồn nghiêng chén
Sóng sánh đêm dài, sóng sánh em.
Hải Lam

Tình Đầu

Tình Đầu
Tác giả: Thuân Tánh

Anh lại về nơi phố xá thân quen
Tháng sáu đã mang em đi mất
Cành phượng vĩ cháy trong chiều tím ngắt
Dãy bàn xưa ấm lại một chỗ ngồi
Anh về trong tiếc nhớ bồi hồi
Khoanh tay ngắm mây về viễn xứ
Có kỷ niệm theo em về phương ấy
Mấy năm rồi bằn bặt tin nhau
Anh về tìm lại mối tình đầu
Những tưởng ngày xưa
mình xem nhau như bạn
Lời chọc ghẹo bông đùa bây giờ hóa thật
Em còn giữ cho mình
hay đã lãng quên ?
Mắt có vương buồn
Tóc có dài thêm ?
Tháng sáu mong manh như em ngày đó
Trời mùa hạ thênh thang nắng gió
Áo mỏng qua chiều
kí ức phất phơ bay …

Vị Thứ Cho Em

Vị Thứ Cho Em

Tác giả: Đinh Trầm Ca

Tôi rất tiếc đã giành vị thứ nhất 

Em chăm ngoan, đành chịu đứng thứ hai 

Chắc em buồn nên mái tóc đẹp dài 

Ðã quá đẹp ! – Em không cần buồn nữa ! 


Hãy cứ chăm ngoan hiền hơn mọi bữa 

Tôi dặn lòng: học đứng thứ hai thôi 

Ðể tên em luôn ở trước tên tôi 

Như mỗi buổi tan trường mình đi như thế ! 


Sẽ có kẻ bảo tôi theo “mẫu hệ” 

Hoặc cho tôi theo “đạo thờ bà” 

Tôi nguyện rằng tôi không đứng thứ ba 

Không dại gì cách em một khoảng cách ! 


Tôi tha thiết tôn em lên “đệ nhất…” 

Cho em kiêu. Cho xa cách mọi người 

Và tôi suốt đời có lý để theo đuôi !… 

Nhớ Ơi

Nhớ Ơi
Ơi bóng đêm_ thu sầu có cạn?
Nhớ người năm cũ_ nhớ nào vơi
Giếng đời ta gửi tràn tâm sự
Nợ lỡ duyên tàn_ đêm thu ơi!
Ngọc Vân

Ánh Thu Tàn

Cay Đắng

Có lẻ ta say_ quá chén rồi
Nên tình tri kỷ vỡ nên đôi
Người đi giủ áo không thèm nhớ
Kẻ ở lệ tràn_ cay đắng thôi..

Tiễn Biệt


Rót rượu mời nhau chung tiễn biệt
Lạnh lùng ai đó đã đi rồi!
Bỏ cả lòng ta_ như biển biếc
Một chiều sóng dạt_ mộng phai phôi..

Chén Đắng

Uống nghẹn đêm này tràn chén đắng
Vì sao? Ta chẳng hiểu vì sao
Trăng ơi_ treo mãi niềm đơn chiếc
Cứ rót lòng ta nỗi nghẹn ngào..

Dấu Nghẹn

Lẽo đẽo ta về trong dấu nghẹn
Nặng nề lê bước giữa hoang sơ
Lòng sao chứa mãi niềm cay đắng
Rơi xuống hồn hoa_ vỡ tiếng thơ.

Trũng Mắt Buồn

Đêm khô nét ngọc dường như cạn
Lóng lánh sao sa trũng mắt buồn
Níu kéo mộng về sao chẳng thấy?
Ngẩn sầu_ ta lạc giữa đêm suông.

Chát Dạ

Giọt đắng tràn qua nghe chát dạ
Mèn nồng còn xé ở trên môi
Tắt lịm nụ cười chưa lơi lả
Hương thu phai nhạt ở đâu rồi?

Ánh Thu Tàn

Ta trôi trong ánh thu tàn
Đêm đau đáu nhớ_ bẽ bàng duyên xưa
Nhặt từng chiếc lá thu mưa
Đắp sao cho ấm_ cho vừa tim côi!

Bốn Mùa

Xuân tàn trên cánh hoa rơi
Hạ reo nắng cháy khát lời yêu thương
Bóng thu chưa đậm áo hường
Lòng ta hóa gió gửi vườn đông xưa!

Đoạn Lòng

Chén rượu khuya buồn_ ai đã cạn?
Đoạn lòng ngày cũ chít khăn tang
Bụi xóa mùa xưa, phai dấu lệ
Khóc cuộc tình này, giọt chứa chan!


TT

Tóc Ngắn

Tóc Ngắn
Có một mùa thu tóc ngắn đã qua
Cùng áo trắng xếp vào trong kỉ niệm
Có một mối tình nhuộm lòng đến tím
Đầy ắp nắng vàng, man mác hoàng hôn
Rồi mùa thu nay cũng..qua luôn
Em xưa thôi không còn tóc ngắn
Từng chiều hoang trôi trong lẳng lặng
Cứ thương hoài tóc ngắn thuở yêu người..