Hoa pháo hồng

Đài trang đôi mắt nhung huyền, 

Sao nhìn mà bắt ưu phiền tung bay, 

Diù tâm tư ngả mơ say 

Cho ta quên những tháng ngày long đong. 


Từ quan treo ấn thong dong 

Thả thuyền suối tóc xuôi dòng thần tiên. 

Mảng vui lạc ngả Đào Nguyên, 

Xin cho tá túc vì quên đường về. 


Xin cho được ngắm tóc thề 

Bờ vai e ấp lối về yêu thương. 

Xin cho được biết quê hương 

Của say mê với ghen tuông giận hờn. 


Xin cho diù bước hoàng hôn, 

Bên nhau riú rít dù đường còn xa. 

Cho thư sinh biết ngọc ngà, 

Đừng cho đau đớn xe hoa pháo hồng.

Hương cốm ngọt hay lời em ngọt

Nhớ hôm ấy vừa bước vào thư viện, 

Em lại gần: 

– Phiền anh chút được không ? 

Rồi từ tay người nữ sinh kiều diễm 

Trao cốm thơm mẹ vừa mới làm xong. 


Hương cốm ngọt hay là lời em ngọt, 

Gói lá sen hay gói ghém tâm tình. 

Tuy hai đưá nhưng suy tư là một, 

Cùng ước mơ thắm đẹp chuyện chúng mình. 


– Nếu mai mốt trong những lần cưới hỏi, 

Mẹ muốn anh có dẫn lễ cốm xanh, 

Sao tìm được cốm làng Vòng thơm mới 

Để làm vui những thực khách rất sành. 


– Hương cốm dẻo, em xin anh yên trí, 

Mẹ thương em đã chỉ rõ ngọn ngành. 

Em lén giúp xin anh đừng bật mí. 

Mến chúc anh sớm công toại danh thành. 


*** 


Hôm nay anh vui mừng về miền Bắc, 

Vẫn cốm xanh với hương vị ngọt ngào; 

Hương cốm ngát gọi sầu về chất ngất, 

Biết tìm đâu người em gái thuở nào ?

Lỗi hẹn với Hai sắc hoa tigôn

Kính tặng các bậc thầy cô, cha chú thuộc thế hệ cùng thời của T.T.KH. với sự ngưỡng mộ của hậu sinh.

Chim chiều sải cánh trốn hoàng hôn,
Chuông gửi không gian nhạc điệu buồn.
Nhìn giải mây mờ che đất nước,
Nghe chìm khát vọng tuổi yêu đương.

Quê mẹ lầm than nỡ lạnh lùng,
Đường vào quốc sử mặc rêu phong
Thôi đành lỗi hẹn người em gái
Gác lại một bên chuyện của lòng.

Nhí nhảnh hồn nhiên lúc cạnh tôi,
Nhìn đời là chuỗi những ngày vui.
Yêu nàng tôi muốn cho nàng biết
Nước mất tình nhà cũng mất thôi.

Giờ phút chia tay biết nói gì ?
Như say hương vị phút từ ly
Nàng cười: – Vạn lý dù ngăn cách
Chung thủy tình ta chẳng giảm suy.

Đời có học đâu chữ lỡ làng,
Ngày về khao khát đẹp yêu đương
Phong sương, cố quận tìm dư ảnh
Ước vọng tàn theo bụi cuối đường.

Nàng đã trao thề trả nắng thu,
Đốt thư tình cũ tự bao giờ,
Đã say hương ấm bên người mới
Nhắc chuyện ngày xưa với hững hờ.

Tôi đã yêu em cả cuộc đời
Đường duyên ai cản bước tình tôi ?
Ba cung sáu viện, ngàn hoa lệ
Xin đổi cho tôi lấy một người!

Đời nếu chỉ là trang tiểu thuyết
Thì xin viết lại chuyện ngày xưa:
Yêu thương đôi lứa trong tha thiết
Chẳng nói bao giờ phút tiễn đưa.

Em đã nói gì trước với tôi ?
Nhắc mà chi nữa chuyện xa xôi.
Đời người giây phút nhiều đau khổ
Là phút buồn thương chuyện đã rồi.

Cũng tưởng thời gian sẽ xóa mờ
Niềm đau dần vợi với tàn thu,
Càng tìm quên lãng càng nhung nhớ
Câu chuyện sang sông chẳng đợi đò.

Đau đớn người yêu đã lấy chồng
Tình ơi, tay trắng lại hoàn không!
Ta về ghi lại trong tâm khảm
Hình ảnh ngây thơ dưới nắng hồng.


Năm 1970, hoạ nguyên vần bài “Hai sắc hoa tigôn” của T.T.Kh.
Bài thơ “Hai sắc hoa tigôn” được đăng lần đầu tiên trên tuần báo “Tiểu thuyết thứ bẩy” tại Hà Nội năm 1937. Bài thơ họa được đăng trong tập thơ “Người em gái”, năm 1972.

Nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, cơ sở Luỹ Thầy phổ biến trong CD “Xin làm nhân chứng thời hoa mộng”.

 
 

Từ phút giây này gọi cố nhân

Có một nàng tiên đáp xuống trần, 
Không may bùn lấm đọng đôi chân, 
Đau buồn cất cánh về Thiên Quốc, 
Sa xuống núi đồi giữa tiết xuân. 

Cô đơn ẩn náu một nhà thơ, 

Người đẹp bên mình tưởng giấc mơ, 

Kim cương đáy suối làm vương miện, 

Lóng lánh mắt huyền, đẹp ước mơ. 


– Trên trời không có chuỗi kim cương, 

Chỉ những ngôi sao sáng lạ thường 

Và chỉ long lanh trong vũ trụ, 

Không trên xiêm áo những công nương. 


Bên nhau ríu rít tựa chim oanh: 

– Mai mốt con mình sẽ giống anh 

Xuất sắc văn chương, chiều chuộng vợ, 

Giống em sắc đẹp, nét tinh anh. 


Thượng Đế bắt duyên chỉ hạn kỳ, 

Đành lòng hai đứa phải chia ly. 

Cuộc tình nếu quả không tròn kiếp, 

Âu yếm, mặn nồng có ích chi ? 


Nhìn bóng người yêu khuất,…khuất dần, 

Trong tim rơi rụng cánh hoa xuân. 

Em ơi, nghĩ tới mà đau đớn, 

Từ phút giây này gọi… cố nhân!


Viết trong chuyến thăm Sacramento, California ngày 27-7-2002 cùng với Kim Trung. 

Về dinh


Có phải em, ngày xưa trên Thiên Quốc,
Một nàng tiên kiều diễm, dáng đoan trang,
Nơi Ngọc Ðiện tháng vài tuần thắp đuốc
Sáng Nguyệt cầu cho trần thế ngắm trăng.

Nhưng không may đêm Trung Thu, nguyệt thực (*),
Tay ngà không đẩy nổi trái đất đi
Làm trần gian chìm bóng đêm như mực;
Trẻ than phiền, Thượng Ðế biết nói chi ?

Ngài nổi giận, đày em vào trần thế
Ðẹp khung trời mầu trong trắng thân thương;
Người em gái hay đoá hoa diễm lệ,
Nàng tiên xưa hay hoa hậu Liên Trường ?

Em đã đến, xin em đừng về vội,
Lá si mừng vương gót ngọc xinh xinh
Cho thư sinh công thành vui mở hội,
Trải thảm hồng đón người đẹp về dinh.


(*) nguyệt thực: mặt trăng (nguyệt cầu) bị bóng trái đất che lấp.

Đào Tiến Luyện mến tặng những người đẹp liên trường. 

Người đẹp thành đô

Nàng là em gáí cuả Huyền Trân, 
Chiêm Quốc qua thăm chị một lần; 
Danh tướng nhà Trần trong biến cuộc 
Vội vàng chỉ cứu kịp Huyền Trân. 

Mình nàng ở lại với cô đơn, 

Nhớ nước, tâm tư thấm đọng buồn. 

Khuất giải sông Hồng, xa Trấn quốc, 

Đau thương nàng đã trút linh hồn. 


Thượng Đế cảm thương số kiếp nàng, 

Cho đầu thai lại tại Thăng Long 

Thành trang quốc sắc tô Hà Nội, 

Kiều diễm môi soi thắm sóng Hồng. 


Vài ba thế hệ một giai nhân, 

Đôi mắt buồn vương, sắc tuyệt trần; 

Đó chính là nàng trong tiền kiếp 

Người em diễm lệ cuả Huyền Trân.


24-9-2007 

Đào Tiến Luyện viết để kỷ niệm 700 năm, năm Huyền Trân Công Chúa được cứu thoát khỏi bị lên dàn hoả (1307-2007) và sau đó đưa về Việt Nam. 

Chỉ Có Một Anh Thôi


Chỉ Có Một Anh Thôi

Anh đừng hỏi vì sao em yêu anh
Đơn giản lắm ,câu trả lời vẫn thế
Em yêu anh vì ở đời không thể
Còn gì hơn ngoài anh để em yêu

Đừng hỏi em yêu anh được bao nhiêu
Bởi tình em không phải là số lượng
Em chỉ biết nó bao la rộng lớn
Trước tình em trời biển cũng chào thua

Nhưng với em yêu thế vẫn chưa vừa
Nêú em được hóa mình tròn chín kiếp
Thì anh ơi ,em vẫn còn yêu tiếp
Bởi trên đời Chỉ-Có-Một-Anh-Thôi !

Thơ tình buồn ngắn và hay P5

Mai sẽ về xé nát mấy trang thơ 
Vặt vãnh đôi câu ngày xưa em thích 
Lời không văn hoa như vần cổ tích 
Nhưng ít nhiều gói ghém tấm tình ta 

Mai sẽ về xoá nốt khúc tình ca 
Thuở mặn nồng ta cùng hoà cung điệu 
Tiếng đàn tôi, giọng hát em, huyền diệu 
Âm ba thành nhịp nối của đôi tim 

Mai sẽ về lật úp bức hình em 
Cho nhớ nhung nhạt nhoà trên bụi phấn 
Mong một ngày cõi lòng thôi vương vấn 
Vết đau này rồi chắc cũng dần nguôi 

Mai sẽ về quay ngược tấm gương soi 
Tự dối mình không vì em tiều tụy 
Vẫn thấy ngày mai còn điều thú vị 
Cố vươn lên đi trọn khoảng đời thừa 



Nếu có lúc em thấy mình hụt hẫng, 
Trên dốc đời, dò bước lạ chông chênh, 
Xin em nhớ đừng bao giờ nhìn lại, 
Một đoạn đường em đã vội muốn quên. 

Ta cất kỹ chút tà dương vô lự, 
Chờ mai này thắp sáng lại hoàng hôn, 
Xin đừng mang gió mưa về hiu quạnh, 
Khơi lại trong ta những vết tình buồn. 

Một nửa hồn say, nửa hồn vẫn tỉnh, 
Ta giữa cuộc vui, ngất ngưỡng môi mềm, 
Mà trong thâm sâu lòng đau nặng trĩu, 
Tựa khối băng ngầm ép ngộp buồng tim. 

Nên ta sợ lắm lời em như thật, 
Len lỏi tâm tư gậm nhấm dần mòn, 
Hãy để ta mang đôi điều hoài niệm, 
Một thoáng ân tình vướng nợ đa đoan.


Em có viết ngàn câu thơ cũng vẫn là nổi nhớ
Khao khát – đam mê – cháy bỏng – ngọt ngào
Và tình em, vẫn dịu dàng hương gió
Đợi chờ anh trong chiều lá xôn xao !

Và thế rồi em đã gặp được anh
Chẳng phải trong mơ mà một điêù rất thực
Em đã biết làm thơ gởi theo niềm cảm xúc
Rất thẹn thùng ,e ấp tuổi yêu nhau

Cũng có thể anh không hiểu hết được đâu
Những ước mơ,những nụ hôn đâù vụng dại
Như hoa thơm vào đâù mùa em hái
Trao cho anh ..là mãi mãi ..Anh ơi!

Nếu một ngày như chiếc lá Thu rơi
Anh bỏ đi không một lời nhăn nhủ
Thì anh nhé ! Hãy nhớ về chốn cũ
Vẫn có em ..ôm nôi² nhớ đợi anh về

Tình yêu nào không có những đam mê
Em cũng thế ..không khác gì ai hết
Chỉ có khác ,em yêu anh với tình nồng tha thiết
Thật cuồng si,mãnh liệt đến không ngờ

Em mong muô’n một lần không phải chỉ trong thơ
Mà hiện thực ,anh hiện về trước mặt
Trong tình yêu có những điêù được ,mất
Để có anh …em chấp nhận mọi điêù !

Ai có thể tự mình lý giải được tình yêu
Là đong đếm ,để cho ,để nhận ?
Em chỉ biết tình em là chân thật
Chỉ trao anh …tất cả với tim nồng

Ở phương này anh có biết hay không ?
Đếm thời gian em mong ngày gặp gở
Ta sẽ bên nhau ,sẽ không rời nhau nửa
Hạnh phúc nào bằng …Có phải vậy không anh ?!

Không biết giờ này người bên ấy ra sao
Có còn yêu em như ngày đầu mới gặp
Hay chỉ bóng em hiện về trong thoáng chốc
Rồi vùn vụt bay đi như ảo giác mộng thường?

Đời ngăn mình hai đứa phải hai phương
Khoảng cách là những đại dương ,những vùng trời rộng lớn
Để đôi lúc ngay cả điều mơ ước
Được bên nhau…
cũng thấy khó vô cùng.

Không biết giờ này anh có biết hay không?
Em nhớ đến anh hơn những gì gọi nhớ
Từng đêm buồn chỉ mình em cùng gió
Thì thầm cho nhau nghe niềm rung cảm cho người 

Em nhớ anh ! Chỉ biết nhớ vậy thôi ! 
Bởi khoảng cách bao la em làm sao đắp nổi?
Chỉ biết lặng im nghe tiếng lòng thầm gọi…
“Phải hoán đổi làm sao em mới được bên người? “

Khoảng cách – Tình yêu – Nổi nhớ….chơi vơi !



Thơ tình buồn ngắn và hay P4

Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng một bóng ngóng theo hoài

nước vô tình ngàn năm chảy mãi
mây vô tình mây mãi bay xa
gió vô tình đùa hoài trên tóc
nàng vô tình nên không hiểu tình ta

Yêu nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu
Vì yêu em , anh mất cả buổi chiều
Đi học luôn có em bên cạnh
Nhìn dâu cũng thấy bóng hình em


Còn đây năm cũ vết thương lòng 
Ghi lấy tình em chẳng thủy chung
Một phút lòng em mơ bạn mới
Yêu anh sau cùng cũng bằng không


Một lần thôi khi tình yêu bị phản bội
Còn mong gì tim nở lại hoa xưa


Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ
Rơi cơn mưa ban trưa
Chợt thấy mình tách làm hai nửa
Nửa ướt bây giờ,nửa ướt xa xưa

Lấy câu khẳng khái tiễn đưa nhau
Em muốn cho ta khỏi thảm sầu
Nhưng chính lòng em còn thổn thức
Buồn kia em dấu được ta đâu&

em kiêu sa chê tình tôi nhỏ bé
để đường tình… tôi…
…kẻ đơn côi
tôi hành khất xin mẩu buồn rất lẻ
để góp vào phần lể loi tôi


m trách anh không biết gọi Vừng ơi
Để tim em mở ra đôi cánh cửa
Em trách anh sao cứ còn lần nữa
Gọi đi anh chỉ 2 tiếng Vừng ơi
Biết không em tôi đã gọi khản lời
Mag hang cấm vẫn im lìm cửa đá
Câu thần chú tôi thấy nghi ngờ quá
Có đúng Vừng ơi hay không phải Vừng ơi

Có biết bao cô gái ở trên đời
Bấy nhiêu trái tim bấy nhiêu câu thần chú
Bao nhiêu chàng trai đều ngày qua gõ cửa
gọi Vừng ơi lại thấp thỏm Đại mạch ơi


Không bao giờ em hạ mình xuống trước anh đâu 
Dù đứng trước anh em hoàn toàn bất lực
Dù yêu anh đã bao ngày em khóc 
Em chẳng hạ mình xuống trước anh đâu 
Em chẳng cần chúng ta phải yêu nhau 
Không yêu nhau chúng ta là bè bạn 
Dẫu chẳng được yêu ,em vẫn đứng trước anh lãnh đạm
Chẳng cúi đầu ,em cũng chẳng cầu xin
Em chẳng bao giờ hành hạ trái tim 
Sống tủi khổ trong tình yêu nô lệ 
Chẳng làm gì khiến cho mình nhỏ bé 
Em chẳng hạ mình cuống trước anh đâu.

Xuân này lại khác xuân sang
Tình nồng nay đã muôn ngàn bay xa
Xuân này giờ chỉ mình ta
Với cơn mưa lạnh….phôi pha nỗi buồn
Xuân này chắc lệ mưa tuôn
thành dòng kỷ niệm,thành muôn nắng hồng…..


Chữ hạnh phúc với em là ảo ảnh 
Đêm lại Đâm trĩu nặng những cơn đau 
Đắm mình trong những kỷ niệm dạt dào 
Nghe lòng mõi phương nào ta lẫn trốn 


Sóng vỗ nghìn năm vươn nổi sầu 
Vỗ vào vách đá gọi tìm nhau
Giử bao niềm nhớ theo tiếng sóng
Ôm nôỉ tương tư đến nghìn năm 


Đàn em khảy mấy tiếng tơ 
Hát lên nhạc khúc tình thơ nửa bài 
Dẫu cho tháng rộng năm dài 
Hỏi thế gian có ai hiễu nổi lòng ta


Anh đã từng nhặt lá vàng xếp lại 
Thành tên mình ,hai đứa phải không anh 
Nói thiệt di ,có gì mà e ngại 
Rồi mỉm cười ,rảo gót ,bước thiệt nhanh 


Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng 
Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng 
Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhớ…
Nhưng tình chờ tình đợi đến thiên thu.

Những yêu thương nhạt dần theo mưa gió
nhớ với nhung cũng theo khói theo mây
Con đường về hiu quạnh đôi chân gầy
Giấc mộng nửa ngày đông chợt tỉnh….

Xin được viết dở một chuyện tình
Xin khúc hát một nốt trầm lặng thinh
Đủ Để yêu thương ghé về nơi ấm áp
Chút nghỉ chân…xoa dịu những ngày buồn

Xin được trở mình trong nhung nhớ
XIn bất an dày vò những vần thơ
Tiếng con tim khẽ nhắc mình dừng lại
Đêm khờ dại thôi đừng nữa bơ vơ

chỉ xin một chuyện tình kết mở
Sau nốt lặng một khúc nhạc vút cao
Sau muộn phiền chẳng còn những hư hao
Và yêu thương vẫn nhẹ nhàng bước tiếp

Chữ hạnh phúc với ta là ảo ảnh
Đêm lại đêm trĩu nặng những cơn đau
Đắm mình trong những kỷ niệm dạt dào
Nghe lòng mõi phương nào ta lẩn trốn

Sóng vỗ nghìn năm vương nỗi sầu
Vỗ vào vách đá gọi tìm nhau
Gởi bao niềm nhớ theo rong biển
Ôm khối tương tư đến bạc đầu

Đàn ta khảy mấy tiếng tơ
Hát lên nhạc khúc tình thơ nửa bài
Dẫu cho tháng rộng năm dài
Nhân gian dễ có mấy ai hiểu mình

Anh đã từng nhặt lá vàng xếp lại
Thành tên mình, hai đứa phải hong anh ?!
Nói thiệt đi, có gì mà e ngại
Rồi mỉm cười, rảo gót, bước thiệt nhanh



Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng.
Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng
Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé ….
Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu. 


Thơ tình buồn ngắn và hay P3

Trước khi yêu tôi đến tìm thượng đế

Để xin người giải thích nghĩa yêu đương

Sau khi yêu tôi đến tìm thượng đế

Xin chiếc bình đựng lệ đau thương…


Học đi em mai làm bác sĩ

Khám tim anh xem kó thủy khung không…


Nếu phải chờ nhau mà hóa đá

Kũng xin chờ thử 1 lần xem

Chỉ sợ khi em thành núi tuyết

Ngàn đời chẵng thấy dấu chân anh…


Trong trường tồn ai là người giỏi sử

Tìm giùm tôi lich sử kủa tình yêu

Tại nơi nào và không gian nào

Đã đưa nó đi vào bất diệt…


Khi nào trái đất ngừng quay

Trái tim ngừng đập anh ngừng yêu em…


Giọt lệ sầu vương trên mí mắt

Em vô tình khơi lai mối tình kâm

Tinh yêu đi không bao giờ trở lại

Trên đường đời khỉ kòn lại minh anh

Trên trời kao vi sao kia vẫn sáng

Trọn đời này anh mãi yêu mình em…


giữa một giờ thiêng tình rất đẹp

rất buồn và rất rất thanh thanh

may ai bán nguyệt tình ai nhỏ

em ạ yêu nhau chết cũng đành.


Ta đem chôn tình yêu

Rồi trồng lên bia mộ

Lạy Chúa ! Thế là xong

Hai đứa cùng nói khẽ…


Nhưng tình yêu vùng dậy

Trách móc nhìn chúng ta

Các người nói gì vậy ?

Ta đang sống đây mà.



Không phải mùa thu sao có cúc 

Vàng ươm cả một góc chợ chiều? 

Không phải mùa hè sao có nắng? 

Cây đổ lâu rồi, gió vẫn reo… 


Tính ta cùng lạ như trời đất 

Trái chín, hoa thơm chẳng đợi mùa 

Ngày nào cũng thấy đầy vơi thế 

Người ơi đỏ mắt những mong… chờ…


Anh có mỗi một tình yêu duy nhất

Em lấy rồi anh biết gửi trao ai

Số phận mình anh mãi không lùi bước

Bởi vì em chỉ có một trên đời


thơ anh giờ đã cụt

tìm chẳng còn một chút

quanh co chỉ một điều

anh xin ngỏ lời yêu


anh trôn tình anh tận đáy lòng

trôn luôn kỷ niệm cùa ngày xanh 

trôn lời gioa ước ngày xưa ấy 

tiễn bức em đi để lạnh lùng


Nếu có thể sương tan vào cỏ 

Thì em tin cỏ sẽ rất xanh

Nếu có thể em tan vào anh

Thì em tin anh cũng xanh mồ cỏ.


Người về bỏ lại mình tôi 
Bơ vơ cô quạnh giữa nơi đô thành
Người về nắng ấm gió lành
Mình tôi lặng lẽ giữa vành trăng thơ.

cô bé vô tư của ta ơi

đêm nay mười sáu trăng tròn rồi

nhành liễu có cong làm trăng khuyết

lời thương đừng nỡ để xa xôi

Em về đi, đừng nhìn lại phía sau

Anh sẽ đi, vừa đi vừa huýt sáo

Dẫu trái tim ngập tràn giông bão

Anh đã quen vui những lúc rất buồn…

Ai gọi ? Nghe như là tiếng em

Tôi vùng đứng dậy, chạy ra thềm 

Im đường. Im gió. Im cây cỏ

Chỉ khổ lòng tôi không lặng im…

Dòng sông một bờ

Nguyễn Khắc Thạch 

Có một dòng sông mang tên em

Dòng sông anh tự đặt 

Xin mùa thu chiếc lá làm thuyền 

Có một dòng sông trôi vào lãng quên

Nước trong như nước mắt

Điều chưa nói mà sao thấy mất 

Có một dòng sông chỉ có một bờ

Phía bờ kia quay mặt

Dòng sông anh không qua được bao giờ…

Con cò đi uống rượu đêm
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao
Còn anh chả uống ngụm nào
Cũng say ngây ngất ngã vào lòng em

Vẽ hình em lên cát
Rồi hôn em một phát
Ôi cuộc đời chua chát
Toàn là đất với cát…

cho anh vay một nụ cười
mai anh xin trả em mười cái hôn 


Khi chưa yêu anh hãy còn là đá 
Đá mồ côi và đá hoang sơ 
Rồi em đến, tình yêu như lửa 
Thiêu đốt anh thành anh của bây giờ 
Anh tan trong em như tan trong nước 
Nồng nàn hơn và đằm thắm hơn lên 
Em lại trách sao anh không là đá 
Đàn ông sao lại thế, yếu mềm


em yêu anh vâng chỉ thế thôi 
đơn giản như ngày xưa chung lối 
đơn giản như hơi thơ ngày xuân 
em yêu anh vâng chỉ thế thôi 
không ân cần không lời say đắm 
đi bên anh khe khẽ miệt mài 
anh cứ trách rằng tình yêu không đủ
giữ chân anh khoảng khắc xuân xanh 
anh cứ trách lòng em không say đắm 
chẳng ngọt ngào những tiếng thân thương
em không thể nói những lời say đắm 
nhưng lòng em anh chẳng thấy sao anh 
trong ánh mắt là muôn ngàn nỗi nhớ 
là tình yêu chỉ biết đến mình anh 
anh ra đi không lần quay lại 
em một mình băng giá bởi mùa đông
những cơn gió không còn là thương mến 
bởi xa anh gió cũng lạnh lùng 
mây không còn là dòng thơ lơ đãng 
chỉ là mây ngăn trở nỗi nhớ xa
em chẳng còn là em riêng ai nữa 
chỉ là em bóng dáng của thời xưa
và nỗi nhớ về người không trở lại 
chút miệt mài năm tháng đã qua đi


Trên đời này tôi chẳng tốt hơn ai
Nhưng ngày xưa em yêu tôi vì thế
Em tưởng tôi siêu thường như thể 
Trên đời này tốt nhất là tôi

Trên đời này tôi chẳng xấu hơn ai
Nhưng giờ đây em không tin điều đấy
Em chỉ thấy tôi sai vì vậy
Trên đời này xấu nhất là tôi…

Không biết trên đời này xấu nhất có phải là mình không nhỉ??