Mẹ của anh

Phải đâu mẹ của riêng anh

Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi

Mẹ tuy không đẻ không nuôi

Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong

Ngày xưa má mẹ cũng hồng

Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau

Bây giờ tóc mẹ trắng phau

Để cho mái tóc trên đầu anh đen

Đâu con dốc nắng đường quen

Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần

Thương anh thương cả bước chân

Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao

Lời ru mẹ hát thuở nào

Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh

Nào là hoa bưởi hoa chanh

Nào câu quan họ mái đình cây đa

Xin đừng bắt chước câu ca

Đi về dối mẹ để mà yêu nhau

Mẹ không ghét bỏ em đâu

Yêu anh em đã là dâu trong nhà

Em xin hát tiếp lời ca

Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn

Hát tình yêu của chúng mình

Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

Giữa ngàn hoa cỏ núi sông

Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ

Chắc chiu từ những ngày xưa

Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

Thuyền và biển

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển
“Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa… vẫn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau – rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió”

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố.

 
 
Nhớ cùng em dự hội làng Lim,
Kiều diễm ai ai cũng phải nhìn,
Lộng lẫy, tươi cười trong áo tím,
Người em hay chính đóa hoa sim.

Cờ phướn tung bay rợp ngả đường,
Đền chùa tấp nập khách hành hương.
Nơi nơi văng vẳng hò quan họ
Chất chứa tâm tình của luyến thương.

Kiệu hoa mở lối rước cầu kiều,
Nam nữ nhịp nhàng nhẹ bước theo
Điệu nhạc bát âm xen pháo nổ
Vẳng lại, đình xa tiếng trống chèo.

Cảnh chùa nhộn nhịp tự tinh mơ,
Thập điện lung linh khói tỏa mờ.
Thành khẩn thắp hương em khấn nguyện:
– Xin cho trọn kiếp đẹp trông chờ.

Mừng vui, nhí nhảnh bước chim non,
Cô bé ngây thơ mắt thoáng buồn:
– Em bắt đền anh mê nói chuyện,
Làm sao về kịp trước hoàng hôn ?

Anh tiễn tận nhà xin lỗi mẹ
Để người cả buổi phải chờ trông.
– Quá vui, thưa bác, nên về trễ.
– Bác biết mà con, đường chắc đông.

Tin tưởng là em bị mắng rồi
Làm anh ân hận mãi không thôi.
– Này anh, đừng có làm cao nhé,
Mẹ bảo sao con khéo chọn người.

Ngày tháng anh vui với sách đèn,
Mơ ngày nào đó nói yêu em.
Bao giờ hạnh phúc trong tầm với,
Anh chắc đời mình sẽ ấm êm.

Nhớ tới người em với nụ cười
Mỗi lần hoa tím nhuộm nơi nơi,
Yêu thương anh gọi thầm trong gió :
– Áo tím ngày xưa, áo tím ơi!


Đầu xuân 2001. 

Đèn khuya

Tặng người đẹp trong tranh họa Thiếu nữ và hoa sen của Bùi Xuân Phái 


Đêm về qua phía nhà em, 
Thấy em còn thức chong đèn học khuya 
Hay là mải miết say mê 
Bài thơ trao vội lúc về học ư ? 

Bao năm trao đổi thư từ, 

Bao đêm thao thức làm thơ tặng nàng. 

Thôi về thu góp hành trang, 

Chu toàn khoa cử, xa nàng ít lâu. 

Bao giờ sự nghiệp đẹp mầu, 

Con đường danh phận bắt đầu thênh thang 

Nhờ người nói với mẹ nàng, 

Xin cho bên ấy được sang bên này. 

Bao giờ đẹp lá trầu cay, 

Quan viên hai họ vui ngày vu quy. 

Đâu còn thư nọ, thơ kia, 

Đâu còn phài thức đèn khuya một mình.


Cố Hoạ sĩ Bùi Xuân Phái (1920-1988), hoạ sĩ nổi danh được mọi người biết đến qua những bức hoạ về thành phố cổ Hà Nội. 

Chờ mong

 
Giây phút êm đềm trôi quá mau,
Thời gian tình chớ nhạt phai màu.
Anh đi buồn tháng mình xa cách,
Em ở tiếc ngày ta có nhau.
Ngày đến chẳng màng hoa lối trước,
Đêm về không ngắm cảnh vườn sau.
Bao giờ anh nhỉ, mình xao xuyến,
Môi ấm tay êm, giã biệt sầu.

Chỉ tại nụ hôn đầu

Em hỏi anh: – Nếu tình ta dang dở, 
Cuộc đời anh còn lại sẽ ra sao ? 
-Anh bảo lòng hãy cố nén sầu đau, 
Ôn kỷ niệm cuộc tình thơ mộng cũ. 
 
Lòng thương tiếc hỏi mình trong tư lự:
Đâu chính là khởi điểm của yêu thương ?
Phải chăng em đã ban phát nụ hôn
Làm từ đó hồn anh như tê dại.
 
Kỷ niệm đẹp anh vẫn còn nhớ mãi:
Một buổi chiều sao cảm thấy cô đơn,
Hình như mình đang thiếu thốn yêu đương
Nên khao khát một bàn tay trừu mến?
 
Rồi lộng lẫy kiêu sa em hiện đến.
Cảm ơn Trời qua ngày tháng thân quen
Ngắm môi hồng như hoa nở hình tim,
Anh khẩn khoản, nụ hôn đầu đăm đuối!
Tay đan lại dung dăng qua đồi, suối
Theo dòng đời bơi lội giữa yêu thương.
*** 
Sắc đẹp em làm anh biết ghen tuông,
Giữa nhạc khúc, nói lên lời ly biệt.
Lòng nhủ lòng từ nay trong trọn kiếp
Không xin ai dù chỉ một nụ hôn
Vì, em yêu, người đẹp có biết không?
 
Hôn là nhóm ở trong lòng ngọn lửa,
Lửa yêu thương làm ấm áp con tim;
Vui bên nhau xa cách lại muốn tìm,
Môi xích lại, say sưa truyền hơi ấm.
 
Lửa dìu dịu trong cuộc tình đằm thắm
Nếu tưới bằng nhiên liệu của ghen tuông
Sẽ cháy bùng thành ngọn lửa điên cuồng
Thiêu rụi cả mọi lâu đài tình ái
Mà trọn kiếp không mong gì xây lại.
*** 
Thôi đau thương từ giã cuộc tình ta
Để mình anh đếm ngày tháng buồn qua
Trong tu viện của chính lòng anh đó.
 
Một người đẹp mai mốt dù có ngỏ
Tay búp măng muốn dìu bước cùng đi
Màn đêm về, nghiêng mặt chớp đôi mi,
Má áp nhẹ tim anh nghe kể truyện.
 
Thêm lần nữa một thiên thần xuất hiện
Hứa hẹn nhiều những ngày tháng say sưa;
Anh hân hoan hứa tận tụy đón đưa
Nhưng không nhận một ơn gì đền đáp
Dù chỉ là một nụ hôn ấm áp.
Xin khép mình trong nếp sống tự tu.
 
Em ngắt lời: -Nếu được nói thực ư,
Tu như thế chỉ gọi là tu hú.
 
Đào Tiến Luyện viết bài thơ này ngày 3 tháng tư năm 2003, sau cuộc đối thoại vui với người đẹp trong thơ.
Đăng trong tập thơ Đào Tiến Luyện: Thư gửi một người.

Hoa pháo hồng

Đài trang đôi mắt nhung huyền, 

Sao nhìn mà bắt ưu phiền tung bay, 

Diù tâm tư ngả mơ say 

Cho ta quên những tháng ngày long đong. 


Từ quan treo ấn thong dong 

Thả thuyền suối tóc xuôi dòng thần tiên. 

Mảng vui lạc ngả Đào Nguyên, 

Xin cho tá túc vì quên đường về. 


Xin cho được ngắm tóc thề 

Bờ vai e ấp lối về yêu thương. 

Xin cho được biết quê hương 

Của say mê với ghen tuông giận hờn. 


Xin cho diù bước hoàng hôn, 

Bên nhau riú rít dù đường còn xa. 

Cho thư sinh biết ngọc ngà, 

Đừng cho đau đớn xe hoa pháo hồng.

Hương cốm ngọt hay lời em ngọt

Nhớ hôm ấy vừa bước vào thư viện, 

Em lại gần: 

– Phiền anh chút được không ? 

Rồi từ tay người nữ sinh kiều diễm 

Trao cốm thơm mẹ vừa mới làm xong. 


Hương cốm ngọt hay là lời em ngọt, 

Gói lá sen hay gói ghém tâm tình. 

Tuy hai đưá nhưng suy tư là một, 

Cùng ước mơ thắm đẹp chuyện chúng mình. 


– Nếu mai mốt trong những lần cưới hỏi, 

Mẹ muốn anh có dẫn lễ cốm xanh, 

Sao tìm được cốm làng Vòng thơm mới 

Để làm vui những thực khách rất sành. 


– Hương cốm dẻo, em xin anh yên trí, 

Mẹ thương em đã chỉ rõ ngọn ngành. 

Em lén giúp xin anh đừng bật mí. 

Mến chúc anh sớm công toại danh thành. 


*** 


Hôm nay anh vui mừng về miền Bắc, 

Vẫn cốm xanh với hương vị ngọt ngào; 

Hương cốm ngát gọi sầu về chất ngất, 

Biết tìm đâu người em gái thuở nào ?

Lỗi hẹn với Hai sắc hoa tigôn

Kính tặng các bậc thầy cô, cha chú thuộc thế hệ cùng thời của T.T.KH. với sự ngưỡng mộ của hậu sinh.

Chim chiều sải cánh trốn hoàng hôn,
Chuông gửi không gian nhạc điệu buồn.
Nhìn giải mây mờ che đất nước,
Nghe chìm khát vọng tuổi yêu đương.

Quê mẹ lầm than nỡ lạnh lùng,
Đường vào quốc sử mặc rêu phong
Thôi đành lỗi hẹn người em gái
Gác lại một bên chuyện của lòng.

Nhí nhảnh hồn nhiên lúc cạnh tôi,
Nhìn đời là chuỗi những ngày vui.
Yêu nàng tôi muốn cho nàng biết
Nước mất tình nhà cũng mất thôi.

Giờ phút chia tay biết nói gì ?
Như say hương vị phút từ ly
Nàng cười: – Vạn lý dù ngăn cách
Chung thủy tình ta chẳng giảm suy.

Đời có học đâu chữ lỡ làng,
Ngày về khao khát đẹp yêu đương
Phong sương, cố quận tìm dư ảnh
Ước vọng tàn theo bụi cuối đường.

Nàng đã trao thề trả nắng thu,
Đốt thư tình cũ tự bao giờ,
Đã say hương ấm bên người mới
Nhắc chuyện ngày xưa với hững hờ.

Tôi đã yêu em cả cuộc đời
Đường duyên ai cản bước tình tôi ?
Ba cung sáu viện, ngàn hoa lệ
Xin đổi cho tôi lấy một người!

Đời nếu chỉ là trang tiểu thuyết
Thì xin viết lại chuyện ngày xưa:
Yêu thương đôi lứa trong tha thiết
Chẳng nói bao giờ phút tiễn đưa.

Em đã nói gì trước với tôi ?
Nhắc mà chi nữa chuyện xa xôi.
Đời người giây phút nhiều đau khổ
Là phút buồn thương chuyện đã rồi.

Cũng tưởng thời gian sẽ xóa mờ
Niềm đau dần vợi với tàn thu,
Càng tìm quên lãng càng nhung nhớ
Câu chuyện sang sông chẳng đợi đò.

Đau đớn người yêu đã lấy chồng
Tình ơi, tay trắng lại hoàn không!
Ta về ghi lại trong tâm khảm
Hình ảnh ngây thơ dưới nắng hồng.


Năm 1970, hoạ nguyên vần bài “Hai sắc hoa tigôn” của T.T.Kh.
Bài thơ “Hai sắc hoa tigôn” được đăng lần đầu tiên trên tuần báo “Tiểu thuyết thứ bẩy” tại Hà Nội năm 1937. Bài thơ họa được đăng trong tập thơ “Người em gái”, năm 1972.

Nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, cơ sở Luỹ Thầy phổ biến trong CD “Xin làm nhân chứng thời hoa mộng”.

 
 

Từ phút giây này gọi cố nhân

Có một nàng tiên đáp xuống trần, 
Không may bùn lấm đọng đôi chân, 
Đau buồn cất cánh về Thiên Quốc, 
Sa xuống núi đồi giữa tiết xuân. 

Cô đơn ẩn náu một nhà thơ, 

Người đẹp bên mình tưởng giấc mơ, 

Kim cương đáy suối làm vương miện, 

Lóng lánh mắt huyền, đẹp ước mơ. 


– Trên trời không có chuỗi kim cương, 

Chỉ những ngôi sao sáng lạ thường 

Và chỉ long lanh trong vũ trụ, 

Không trên xiêm áo những công nương. 


Bên nhau ríu rít tựa chim oanh: 

– Mai mốt con mình sẽ giống anh 

Xuất sắc văn chương, chiều chuộng vợ, 

Giống em sắc đẹp, nét tinh anh. 


Thượng Đế bắt duyên chỉ hạn kỳ, 

Đành lòng hai đứa phải chia ly. 

Cuộc tình nếu quả không tròn kiếp, 

Âu yếm, mặn nồng có ích chi ? 


Nhìn bóng người yêu khuất,…khuất dần, 

Trong tim rơi rụng cánh hoa xuân. 

Em ơi, nghĩ tới mà đau đớn, 

Từ phút giây này gọi… cố nhân!


Viết trong chuyến thăm Sacramento, California ngày 27-7-2002 cùng với Kim Trung.