Thoáng Phố Ngày Mưa

Lại bất chợt thả về bên góc phố

Dấu chân mòn trên ngõ cũ lãng quên
Mùa chớp mắt cùng thời gian đi mãi
Ta còn buồn theo con nắng lênh đênh
Ngày nhạt lòng nên rủ áo ra đi
Ta nuối tiếc tay ghì không nở bỏ
Góc riêng ta đành thả theo chiều gió
Cõi mơ hồ thinh lặng khát trên môi
Thành phố bây giờ buồn quá đi thôi
Mây lãng đãng bay không còn chổ trọ
Ta cũng ngây ngơ một chiều đứng đó
Nụ xuân hờ rơi xuống hóa mây bay
Ngày sài gòn nắng rát cả bờ môi
Chiều lất phất mưa ngâu về rắc hạt
Một cõi đi về có ai chợt hát
Trịnh đâu rồi hồn lạc giữa chiều nay
Con phố dập vùi chìm dưới mưa bay
Ta lóng ngóng ra vào cùng nỗi nhớ
Nhìn bong bóng rơi nhẹ nhàng tan vỡ
Nhói lòng đau sâu thẳm trái tim mình
Trịnh đi rồi bỏ vạt nắng phiêu linh
Hoàng hôn xa khắc mình trong tưởng niệm
Ngày chợt vội vàng nhuộm chi màu tím
Để hương tàn nghe nhạt cả lòng hoa
Chiều lại mưa trôi bóng xa xa
Từng hạt mỏng ướt mềm trang kỉ niệm
Mắt phố vừa lên nhuộm màu cũng tím
Có còn ai chờ đợi giữa phôi pha?
Ngọc Vân

Lạc Thu

Lạc Thu
Em về tình lạc hư không
Vần thơ vỡ nát trôi trong nỗi sầu
Áo xưa vóc cũ đã nhầu
Cõi mơ còn lại đôi câu phũ phàng
Giọt tan trong sắc thu tàn
Lòng vô tâm để thơ tràn đêm nay
Đường xưa hoa áo bay bay
Dở dang xé nghiến những ngày yêu đương
Bóng chiều qua nửa con đường
Giật mình mới biết người thương chưa về
Biển dâu đầy sóng u mê
Giấc sơ nguyên mộng chưa đề tên em.

Bài thơ nhớ mẹ

Từ thuở lìa xa ngôi nhà nhỏ 
Gĩa từ bóng mẹ bước chân đi
Làm thân ly khách miền xa lạ 
Thương nhớ ngày đêm biết nói gì
Nơi chốn đô thành đầy cát bụi 
Trên đường thiên lý ngát phong sương
Tháng năm sống mãi nới đô thị 
Áo đã sờn vai chiếc áo hường
Con vẫn chưa về thăm quê cũ 
Chưa về viếng mẹ,mẹ hiền ơi
Thân gái muôn phương đời lữ thứ 
Đã tự nghìn xưa bạc bẻo rồi 
Đã tự nghìn xưa là gió nước 
Là cánh chim côi ở cuối trời
Quê hương lẩn giữa màu mây bạc 
Muốn về nhưng nẻo cũ xa xôi 
Để những đêm buồn như đêm nay 
Con nhìn ngọn nến mắt mù cay
Tưởng hình bóng mẹ nơi quê cũ 
Lệ mờ thương nhớ dáng hao gầy 
Áo nâu có phai vì nước mắt 
Những chiều quê lạnh gió mưa sa
Tháng năm bao nước thời gian đã 
Gội trắng rồi chưa tóc mẹ già 
Và ai sẽ thay con nhen lửa 
Những chiều đông giá buốt mẹ ơi
Ai khép dùm con đôi liếp cửa 
Khi thu mang lệ đến giăng trời 
Cho mẹ vơi đi niềm giá lạnh 
Cho lòng cằn cổi đở quạnh hiu
Cho lệ mỏi mòn trong đáy mắt 
Vơi nhiều trên má hóp nhăn nheo 
Ôi bao chua xót ,ôi thân gái 
Đã mấy năm trời xa cố hương
Từng đêm dõi mãi mây vô định 
Nuốt vội niềm đau lúc nhớ thương.
Sưu tầm

Tìm Mẹ

Tìm Mẹ
Con tìm trong vạt cỏ thu
Có màu áo mẹ sa mù tà phai
Quơ tay không chút hình hài 
Còn đâu bóng mẹ đã ngoài mây xa
Lòng con bao nỗi thiết tha
Con đi tìm mẹ biết là nơi đâu
Sông quê buồn mấy nhịp cầu
Còn vương bóng mẹ đậm mầu áo xưa.
TT

Mồ Côi

Mồ Côi

Chiều về bóng đổ đêm thâu
Con tìm gọi mẹ ngàn câu xót lòng
Mẹ đi nơi chốn mênh mông
Tìm đâu thấy nữa..giọt nồng con rơi
Không còn mẹ ở trên đời
Mồ côi hai chữ ngậm lời xót xa!
TT

Hạt buồn rơi

Hạt buồn rơi
Giữa chiều…tôi nhặt hạt buồn rơi… 
Nửa nhói tim đau, nửa bồi hồi 
Tự nhủ lòng thôi vương vấn nữa 
Khói mây…thì đã khói mây rồi! 
Đừng đợi, đừng chờ…đừng thương nhớ 
Chim chiều sao khản giọng, bơ vơ? 
Hay bởi tiếng lòng đang nức nở 
Đến gió ngoài kia cũng thẩn thờ! 
Hiu hắt nắng chiều bên song cửa 
Nhớ sao nhiều quá những đêm mưa…
Nguyệt Thu

Đâu đó buổi tàn thu

Ta thả lòng trôi với tháng ngày 
Với miền hiu quạnh, áng thu lay 
Để nghe đâu đó câu hoài cảm 
Đọng lại tâm tư một chốn này! 
Đã thử đôi lần nương theo gió 
Theo trăng về với cõi thiên nhai 
Mơ nhặt vô ưu xâu chuỗi lại 
Một độ nhân gian đỡ miệt mài… 
Đã thử đứng trên ngọn giang đầu 
Nhìn dòng cuộn chảy tới nơi đâu 
Chợt thấy bơ vơ… trùng trùng sóng 
Xoáy đời mê mải giữa ngàn sâu… 
Loanh quanh, quay lại ngày tháng cũ 
Mệt mỏi, ơ thờ câu lãng du 
Còn chút niềm mơ nào lóng lánh 
Gửi vào đâu đó buổi tàn thu…
Nguyệt Thu

Ngày valentine buồn

Valentine này anh lại chẳng có em
Thỏi socola đen trở nên đắng chát
Hỏi vì sao bài ca không được hát
Lãng quên rồi tan nát trái tim anh
Có hải chăng hay là vì số phận
Tại anh nghèo em chẳng nhận em ơi
Vậy là hết vậy là thôi tan hết
Em lạnh lùng anh sẽ chết em ơi.
Sưu tầm