Mưa ngâu

MƯA NGÂU

Cơn mưa nào rơi ướt bờ vai
Để cho anh thương nhớ mưa hoài
Chiều năm xưa em hay hờn dỗi
Ngồi bên em cùng mưa dỗ dành
Tiếng mưa buồn ray rứt lòng anh
Tình mong manh yêu đương tan nhanh
Có ai ngờ em đã hững hờ
Cuộc chia ly mưa hoen đôi mi
Nhớ em từng mùa mưa qua đi
Mưa giăng gợi lại anh điều gì
Phố quen nhưng từng đôi bước lạ
Câu ca đâu còn nghe thiết tha
Nay mưa về khơi kỷ niệm xa
Giọt mưa rơi thân em ngọc ngà
Đưa em về qua bao phố xá
Đừng cho mưa rơi ướt lưa thưa
Em đi rồi mưa có ngừng chưa ?
Đường cô liêu mưa chỉ thêm thừa
Nuốt lệ sầu lời xưa em hứa
Giờ em đâu ôi cơn mưa ngâu ! 
Nguyễn Tâm

Cố nhân

CỐ NHÂN

Ngày xưa em yêu tôi trước
Nhưng tình tôi quá thờ ơ
Để đời chia hai nẻo bước
Để thương, để tiếc bây giờ

Vẫn biết em chưa lấy chồng
Nhưng còn nhớ đến tôi không
Từ khi xa rời quê mẹ
Lòng buồn hơn cả chiều đông.

Muốn về thăm em lần cuối
Quê nghèo tắt lối em ơi
Ngày mai vạn đường run rủi
Mình tôi đi giữa cuộc đời.

Và chắc tình ta nhạt màu
Đêm đêm buồn với canh thâu
Màu áo nên thơ ngày ấy
Làm sao xóa mộng ban đầu.

Nhớ chăng ngày mình gặp gỡ
Tôi nào có biết gì đâu
Em gọi tên tôi bỡ ngỡ
Con đò quê ngoại trôi mau.

Ai biết bây giờ mấy năm
Đi về hai nẻo xa xăm
Một lá thư đầu trong trắng
Tình xanh từ độ trăng rằm.

Nếu có một ngày lên xe hoa
Mà tôi còn ở nơi xa
Thì em nhớ đừng lưu luyến
Người đi theo bóng dương tà

Nguyễn Kim Ngân

Bóng Thời Gian

Hôm nay đã đến thu chưa

Trên sân đầy những lá vừa rơi qua
Nghiêng nghiêng bóng ánh trăng tà
Tàn phai từ độ người xa…chưa về
Mưa rơi làm ướt câu thề
Giàn hoa tím cũng bốn bề gió bay
Khi nào mới tỉnh giấc say?
Luyến lưu gì nữa còn ai.nhớ mà……!
Gom đầy kỉ niệm đôi ta
Mà đem hoả táng lệ nhoà tim đau
Tro tàn còn cất được sao?
Mỗi khi gió cuộn hạt nào.. đã rơi….
Tiếc gì nữa cũng một thời
Tiếc gì nữa một khoảng trời ..đã xa
Giữa trời với biển bao la
Thời gian chìm lắng cho ta quên mình….
Băng Nguyệt

Anh Biết Em Đi

Anh biết em đi chẳng trở về

Dăm ngàn liễu khuất với sương che
Em đừng quay lại nhìn anh nữa:
Anh biết em đi chẳng trở về.
Em nhớ làm chi tiếng ái ân
Đàn xưa đã lỡ khúc dương cầm
Dây loan chẳng đượm tình âu yếm
Em nhớ làm chi tiếng ái ân.
Bên gốc thông già ta lỡ ghi
Tình ta âu yếm lúc xuân thì.
Em nên xóa dấu thề non nước
Bên gốc thông già ta lỡ ghị
Chẳng phải vì anh, chẳng tại em:
Hoa thu tàn tạ rụng bên thềm
Ái ân sớm nở chiều phai rụng:
Chẳng phải vì anh, chẳng tại em.
Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan,
Tình kia sao giữ được muôn vàn…
Em đừng nên giận tình phai lạt
Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan.
Anh biết em đi chẳng trở về
Dặm ngàn liễu khuất với sương che
Em đừng quay lại nhìn anh nữa:
Anh biết em đi chẳng trở về. 
Thái Can

Anh đã mất em

Anh đã mất em
Gió đi đường gió, mây đường mây
Sao gió đưa mây dạt nơi này
Em vừa đến sao lại vội ra đi
Để tim anh nhốt vào kiếp tù đày
Vắng em rồi tim anh đầy băng giá
Giọt tình cay còn đọng ở nơi đây
Anh lang thang cho qua tháng ngày dài
Xóa kỉ niệm cho lòng thôi nhung nhớ
Em ơi!!!!!!
Nơi phương xa có biết ở chốn đây
Có một người từng ngày, từng ngày nhớ 
Luôn mong người thấu nghe lòng anh nói
Rằng đời này anh không thể quên em.
T0mmj

Chia tay anh

Chia tay anh em buồn lắm

Người ra đi chẳng lời đắng cay
Anh ra đi tìm hạnh phúc mới
Em ở lại cảm thấy cô đơn
Thiếu anh em cảm giác thiếu hơi thở
Biết kiếm đâu hơi thở ngọt ngào
Đành nhớ lại khoảnh kí ức xa xôi
Nơi đầu tiên chúng ta gặp nhau
Cũng là nơi chúng ta từ giã
Biết là yêu tìm hạnh phúc rất khó
Nhưng cố giữ cũng chẳng được gì
Thôi thì người hãy bước đi đi
Đừng tìm tôi khi người đau khổ
Thà tôi đau đau 1 lần rồi bỏ
Không có cửa đau 1 lần thứ 2
Nguyễn Thị Thúy Loan

Một chiều ngược gió

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh 

Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi 
Ngược lòng mình tìm về nông nổi 
Lãng du đi vô định cánh chim trời 


Em ngược thời gian, em ngược không gian 

Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm 
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng

Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh 


Mang bao điều em muốn nói cùng anh 

Chợt sững lại trước cây mùa trút lá 
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em? 


Em trở về im lặng của đêm 

Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ 
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió 
Riêng chiều này – em biết, một mình em… 
Sưu tầm

Hạnh phúc từ những điều nhỏ nhất

Có bao nhiêu người đang sống quanh tôi

Vẫn tự hỏi mình thế nào là hạnh phúc
Hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhất
Không phải kiếm tìm ở đâu đó quá xa.
Hạnh phúc nằm trong bàn tay mỗi chúng ta
Hãy mở ra và đón chào nó nhé
Hãy đưa tay đón ánh mai và mỉm cười thật khẽ
Hãy nâng gót xinh tặng phố nét dịu dàng.
Hạnh phúc không lưu trên gương mặt hoang mang
Không khắc dấu ưu phiền qua ánh mắt
Hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhất
Từ nụ cười và đôi tay biết nâng niu.
Hạnh phúc từ những điều nhỏ nhất |  Ruby Vân Anh.

Phân thân

Anh đừng nói sẽ yêu em trọn đời 

Vì như thế thì giống người ấy mất! 

Người ấy từng nói với em những lời tưởng chừng rất thật 

Nhưng cuối cùng lại biền biệt ra đi… 


Có ai 18 tuổi mà cắt nghĩa hết điều chi ?

Em cứ ngỡ người con gái nào lớn lên cũng phải chịu hơn một lần dang dở 

Mười tám tuổi thường đón tình yêu với cổng rào mở ngõ 

Trái chín dần khô để lại cho mùa sau những vết cắn lạnh lùng 


Anh đừng buồn sao em đến với anh quá ngập ngừng 

Dẫu sao thế hãy còn tha thiết lắm 

Những dấu chân em qua mưa dầm thấm thía 

Vết xước hôm nào vẫn ứa máu khôn nguôi 


Ở bên anh em không còn đơn côi 

Nhưng cũng không còn những buổi cồn cào nham thạch 

Đá cồn cào sôi – cồn cào bùng cháy 

Khao khát yêu thương – níu kéo thời gian 


Bờ vai anh tin cậy bình yên 

Em dấu vào đó giọt tủi hờn – khóc cho người khác 

Sao anh không trách em hợt hời nông cạn 

Mà bóng tùng mãi nghiêng xuống chở che? 


Em tự giận mình sao chẳng thể nào quên 

Hay chưa đủ bao dung thứ tha người xanh bạc? 

Một lần vơi đi làm tình yêu đâu còn là vô hạn 

Sao không thể hết nhớ người để sống cho anh?


— Phân thân | Vũ Thùy Dương.

Anh Điên – Hàn Mạc Tử

Anh nằm ngoài sự thực 

Em ngồi trong chiêm bao 
Cách nhau xa biết mấy 
Nhớ thương quá thì sao? 
Anh nuốt phứt hàng chữ 
Anh cắn vỡ lời thơ 
Anh cắn cắn cắn cắn 
Hơi thở đứt làm tư!