Ngẫu Hứng

Nghĩ đời mà ngán cho đời
Co cóp làm sao được với trời
Chép miệng lớn đầu to cái dại
Phờ râu chịu đấm mất phần xôi
Được thua hơn kém lưng bầu rượu
Hay dở khen chê một trận cười
Dựa gối bên mành toan hóa bướm
Gió thu lạnh lẽo, lá vông rơi

Muốn Lấy Chồng

Bực gì bằng gái chực phòng không ?
Tơ tưởng vì chưng một tấm chồng
Trên gác rồng mây ngao ngán đợi
Bên trời cá nước ngẩn ngơ trông
Mua vui, lắm lúc cười cười gượng
Giả dại, nhiều khi nói nói bông
Mới biết có chồng như có cánh
Giang sơn gánh vác nhẹ bằng lông

Nghe Hát Đêm Khuya

Một khúc đêm khuya tiếng đã chầy
Nửa chen mặt nước, nửa từng mây
Nghĩ mình vườn cũ vừa lui bước
Ngán kẻ phương trời chẳng dứt dây
Bẻ liễu thành Đài thôi cũng xếp
Trồng lan ngõ tối ngát nào hay ?
Từ xưa mặt ngọc ai là chẳng
Chén rượu bên đèn luống tỉnh say

Ngày Xuân Răn Con Cháu

Tuổi thêm thêm được tóc râu phờ
Nay đã năm mươi có lẻ ba !
Sách vở ích gì cho buổi ấy ?
áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già.
Xuân về ngày loạn còn lơ láo,
Người gặp khi cùng cũng ngất ngơ.
Lẩn thẩn lấy chi đền tấc bóng ?
Sao con đàn hát vẩn say sưa.

Than Mùa Hè

Tháng tư đầu mùa hạ
Tiết trời thực oi ả
Tiếng dế kêu thiết tha,
Đàn muỗi bay tơi tả
Nỗi ấy ngỏ cùng ai
Cảnh này buồn cả dạ
Biếng nhắp năm canh chầy
Gà đã sớm giục giã

Thầy Đồ Ve Gái Góa

Người bảo rằng thầy yếu cháu đây,
Thầy yêu mẹ cháu có ai hay !
Bắc cầu, câu cũ không hờ hững,
Cầm kính, tình xưa vẫn đắng cay
Ở goá thế gian nào mấy mụ ?
Đi ve thiên hạ thiếu chi thầy ?
Yêu thầy cũng muốn cho thầy dạy,
Dạy cháu nên rồi mẹ cháu ngây .

Tác giả tự dịch bài “Thiền sư”

Thu Ẩm

Năm gian nhà cỏ thấp le te
Ngõ tối đêm sâu đóm lập lòe
Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt
Làn ao lóng lánh bóng trăng loe
Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt ?
Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe
Rượu tiếng rằng hay, hay chả mấy
Độ năm ba chén đã say nhè

Thu Điếu

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo 
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo 
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí 
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo 
Tầng mây lơ lững, trời xanh ngắt 
Ngõ trúc quanh co, khách vắng teo 
Tựa gối ôm cần lâu chẳng được 
Cá đâu đớp động dưới chân bèo

Thơ tình: Mưa tình đầu

Mưa tình đầu
Ngồi một mình giữa căn phòng thinh lặng
Học chưa vào mà lòng trống trải quá
Mà ngoài trời nỡ đổ cơn mưa ngâu
Thế là mưa, lại là cơn mưa ngâu
Tí tách rơi qua muôn vàn chiếc lá
Và cơn mưa nghe sao giống quá
Mưa ngày xưa, mưa của mối tình đầu
Những hạt mưa trên cao, trên cao
Rớt trên đầu chàng trai tuổi mười sáu
Mưa vô tư và mưa khờ khạo
Qua làn nước tôi thấy người tôi yêu
Ôi mưa rơi cứ rơi
Tôi sẽ cùng mưa đi dạo phố
Đám bạn bè sẽ bảo tôi là ngố
Những hạnh phúc ngọt ngào dễ ai hiểu được tôi
Thế mà thời gian lặng lẽ trôi
Cái thời học sinh rồi cũng hết
Chỉ có tình yêu thật thà là không mất
Vì mưa ngâu đã nói hộ tôi rồi
Kỷ niệm tuổi học trò