Mình em…

Dõi nhìn theo cánh buồm xưa
Sao người năm ấy vẫn chưa thấy về
Xuân sang mà dạ tái tê
Phải chăng thuyền đã lạc mê lối nào
Tình trôi theo gió lên cao
Mùa xuân vẫy gọi xuyến xao trong lòng
Mình em bên ánh lửa hồng
Vọng con thuyền mộng trên dòng sông mưa.
Sưu tầm

Mây trắng

Em bảo rẳng em chẳng biết yêu

Ngây thơ trong trắng tựa mây chiều
Mây trắng chiều nay sao bật khóc
Biết rồi mây trắng khổ vì yêu
Sưu tầm

Buồn – Nguyen Hong Thuc

Buồn – Nguyen Hong Thuc

Lần đầu anh bắt đền em.
Làm anh xao xuyến – Con tim rối bời!
… Thế rồi ngày tháng cứ trôi.
Trái tim rạo rực – Bởi lời mến thương.

Cách nhau chỉ một dặm đường.
Mà như xa lắm, ở phương trời nào?
Hỏi trời thì ở quá cao.
Hỏi đất, đất biết nói sao bây giờ?
Buồn cho một mối tình “HỜ”.

Đã làm thổn thức – ngẩn ngơ cõi lòng.
Hỏi người có hiểu thấu không.
Để ai đêm ngóng, ngày trông tình “HỜ”.
Tình “HỜ” có tự bao giờ?
Để cho ai cứ thẫn thờ ĐƠN PHƯƠNG !
Để ai thao thức đêm trường.
Tình “HỜ” ẩn… hiện – Buồn thương – nỗi niềm!

Thơ chế vui tình yêu như …

Tình yêu như thể rút thăm,

Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau. 
Tình yêu như thể đi câu, 
Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài. 
Tình yêu như thể quan tài, 
Mới lanh quanh ở bên ngoài đã run. 
Tình yêu như thể dây thun,
Lúc co lúc giãn lúc thì đứt ngay. 
Tình yêu như thể người say,
Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời. 
Tình yêu như thể điểm mười, 
Có học cho hết cả đời vẫn mong. 
Tình yêu như thể đuôi công, 
Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì. 
Tình yêu như thể bánh mì,
Tây ta đều thích bởi vì nó ngon!
Sưu tầm

Trăng cuối năm

Trăng mờ treo giữa trời cao

Cuối năm trăng lặng lo âu điều gì?
Cuộc đời lắm nỗi nhiêu khê
Dẫu trăng là Nguyệt, Hằng Nga vẫn buồn
Trăng khuya chênh chếch cô đơn
Sáng mờ huyền ảo lạnh cơn nỗi niềm
Tròn thương, khuyết nhớ cuối năm
Trăng nằm đơn độc xa xăm cuối trời
Cái gì cũng có một thời (*)
Biết bao chuyện để con người băn khoăn
Trăng như mắt của trời đêm
Dõi miền thăm thẳm u trầm hồn khuya
Lòng thương xót Chúa bao la
Cuối năm xin Chúa thứ tha lỗi lầm
Trăng đời con vẫn âm thầm
Xin Ngài khơi sáng để tôn vinh Ngài
TRẦM THIÊN THU
Cuối năm Quý Tỵ 2013, chờ Xuân Giáp Ngọ 2014
(*) Gv 3:1-8.

Mưa xuân

Em là con gái trong khung cửi

Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.
Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!
Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.
Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng!
Mình em lầm lụi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya.
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”.
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?
Sưu tầm

Bài thơ tình mùa xuân

Bài thơ tình mùa xuân tôi viết

Vẫn là em ngày ấy quê nhà
Vẫn cái xóm chợ Chùa bé nhỏ
Ngôi đình làng – Bến nước – Cây đa!
Ôi miền Trung tết về thật quý
Làng tuy nghèo mà nặng tình thương
Mùa xuân đến ai cũng thành thi sỹ
Sỏi đá khô cằn bỗng thơm hương
Tôi nhớ lắm bạn bè cùng lớp
Tết đi chơi chân đất đầu trần
Một tấm áo hoa như bây giờ chẳng có
Mà rạng ngời khuôn mặt một trời xuân!
Khi lớn lên xa nhà đi công tác
Buồn vui đủ thứ trăm miền!…
Bài thơ tình mùa xuân tôi viết
Tóc vai gầy ngày ấy!… Vẫn là em!

Có những mùa thu

Thu bốn lăm đưa quân dành độc lập
Cuối thu này người lặng lẽ ra đi
Hà nội năm xưa mừng quân chiến thắng
Áo trận phai màu sương gió chiến khu

Hà nội buồn nhạt nắng cuối thu
Chiều Ba đình người đi thanh thản
Chẳng so đo những gì được mất
Mất riêng mình được đất nước quê hương

Ước gì người vẫn trẻ như xưa
Điều quân ra biển Đông giữ đảo
Chẳng thế lực nào dám sang quấy nhiễu
Trước uy danh người anh Cả năm nào

Rời quê nghèo eo đất miền Trung
Tuổi thanh xuân bước vào đoàn Vệ quốc
Người dựng lên đoàn quân kiêu dũng
Thắng mọi kẻ thù đất nước yên vui

Văn võ song toàn huyền thoại ra đi
Gửi lại nhân gian nụ cười đôn hậu
Kính cẩn đứng nghiêm chào Đại tướng
Chào vị anh hùng của thế kỷ hai mươi

Giao mùa

Giao mùa

Giao mùa rồi có lẽ đã vào đông
Em tôi ơi nhớ quàng khăn giữ ấm
Nơi em sống có mùa đông không nhỉ?
Hay chỉ hai mùa hết nắng lại mưa

Em vẫn đi, về đôi buổi sớm trưa
Mang niềm vui về làng quê ngập lũ
Đem cái chữ đến bản làng xa lắc
Em vẫn đi, về vun xới niềm vui

Giao mùa rồi mặc ấm nhé em
Ở nơi đây trời vào đông lạnh lắm
Em bên ấy qua từng mai sáng
Có khi nào chợt nhớ cao nguyên

Em có về phố núi một ngày đông
Tìm chút hanh hao mùa thu sót lại
Giao mùa rồi ai sẽ nhắc cho ta
Nhớ giữ ấm ngày đông lạnh giá.

Biết muộn rồi

Biết muộn rồi

Thật lạ lùng tôi chẳng thể quên em

Dù ta đã cách xa vời vợi
Dù em đã vui tình nơi bến mới
Dù có lần ta đã nói chia tay
Dẫu thế nào tôi vẫn cứ yêu em
Chỉ là yêu bóng hình trong ký ức
Dù biết rằng tình yêu không hiện hữu
Chỉ yêu em qua câu viết thôi mà
Biết muộn rồi xin vẫn cứ yêu em
Dù em đã trở thành người xa lạ
Đừng khóc nhé em, dẫu sao cũng muộn
Nuối tiếc có nhiều cũng đã mất nhau
Biết dại khờ tôi vẫn chưa quên
Dẫu biết rằng yêu em là tội lỗi
Tôi chắc chẳng…. lục tìm quá khứ
Dẫu thế nào em cũng đã xa tôi.
Trần Quốc Dũng