Thơ tình buồn ngắn và hay P1

Anh yêu em nhưng không dám nói
Để bây giờ em đã có người yêu
Tình yêu đó anh không chịu bắt lấy
Để bây giờ riêng mình chịu cô đơn


Hãy nhìn người yêu mình là đẹp
Chứ đừng nhìn người đẹp mà yêu

Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi thấy chăn chàng còn khổ hơn trâu

Con gái mà kết con trai
Chẳng thèm nói ngắn, nói dài mất công
Chỉ cần nháy mắt hư không
Thể nào hắn cũng vỡ lòng tương tư
Tương tư thì mặc tương tư
Phải mía, cóc, ổi … – tiểu thư mới cười
Em thừa biết tình anh là gian dối
Nên không thèm đáp lại tình anh
Anh quay gót quên lời anh nói
Tự vạch trần bộ mặt sở khanh

Chưa có anh, em hồn nhiên, vui vẻ
Có anh rồi, em mất vẻ thơ ngây
Chưa có anh, em thấy đời bình thản
Không biết buồn, biết giận và biết mong
Giờ có anh, em thấy đời khác hẳn
Đã biết giận, biết buồn và biết mong
Biết thổn thức, suy nghĩ cả đêm thâu
Biết thấy cuộc đời này chẳng giản đơn

Sông sâu chỉ chảy một chiều
Là người quân tử chỉ yêu một người
Nếu yêu thì phải nói ra
Người ta mới biết, mới yêu lại mình
Chứ yêu mà cứ lặng thinh
Người ta không hiểu – thành tình đơn phương

Người đi, một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn kia, đứng chửi thề

Ngồi buồn không biết viết chi
Viết lên mấy chữ li ti đỡ buồn
Chữ “Y” rồi đến chữ “U”
Chữ “Ê” ở giữa là thành chữ “YÊU”

Nhận được thư em lúc nhá nhem
Mừng mừng, tủi tủi, mở ra xem
Trong thư em viết dăm ba chữ:
“Anh ơi! Ngày mai nó lấy em”

Trên trời, tôi là vì sao lẻ
Dưới trần gian, tôi là kẻ cô đơn
Vì tôi xấu, nên tôi mặc cảm
Tự ái: Nghèo nên chẳng dám yêu ai
Luật pháp nào cấm Nam yêu Nữ?
Công lý nào cấm Nữ yêu Nam?
Em sẽ mở phiên toà xét xử
Xét vì tội: Anh cướp trái tim em

Hỡi thế gian! Ai là người giỏi Toán?
Giải dùm tôi bài toán của Tình yêu
Giải vì sao mà tôi yêu người ấy?
Chứng minh rằng người ấy cũng yêu tôi

Hỡi những cô con gái yêu kiều!
Trước khi yêu, xin hãy nhớ một điều:
Những chàng trai mà như ngôi sao sáng
Lấp lánh nhiều, nhưng sáng chẳng bao nhiêu

Là con gái, phải ngang tàng bướng bỉnh
Bước vào đời phải ngạo nghễ, kiêu sa
Nhấc chân lên, ta giẫm hết lụa là
Ngẩng cao mặt, cao coi thường con trai

Thấy anh đứng cạnh bên chuồng khỉ
Nhìn anh … giống khỉ, thế là yêu!
Bước tới nhà em, bóng xế ta
Đứng chờ năm phút, bố em … ra
Lo thơ phía trước: Vài con chó
Sợ quá anh chuồn, dép … theo ma

Tối qua đi dạo lang thang
Dòm qua cửa sổ, thấy nàng ôn thi
Tớ liền lên tiếng hắt xì
Để nàng ngước mặt ( coi ) dung nghi thế nào?
Không ngờ nàng vẫn làm cao
Thản nhiên ngồi học, chẳng xao xuyến lòng
Chơi luôn, tớ mới chuyển “tông”
Ho gà vận hết nội công một tràng
Chợt nàng ngước mặt lên rằng:
“Tội ghê cho cái anh chàng ho lao!
Đêm hôm khuya khoắt thế sao …
… Anh đi mô rứa? Không vào nhà thương?”


Nếu biết trước mai là ngày tận thế
Anh chỉ xin là người chết đầu tiên
Để chờ em trước cửa thiên đàng
Hôn nhau lần cuối để đi vào địa ngục
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Dòng tâm sự gửi lên trang giấy
Hỡi người yêu! em có biết hay không
Một phút vắng em, anh buồn biết mấy
Cả cuộc đời vô ngh** nếu vắng em
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Có ai giải nghĩa được tình yêu
Hãy giải giùm tôi giải thật nhiều
Có phải tình yêu là mạo hiểm
Bước vào yêu là 1 cuộc phiêu lưu
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Người con gái trái tim săt đá
Cũng 1 lần thử thách với tình yêu
Đừng vội thề sẽ yêu mãi một người
Ai dám chắc tình yêu không thay đổi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Đi chơi khuya về nhà me đánh
Nhưng tình yêu đánh thắng mẹ ơi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ngủ đi em mai trời sẽ sáng
Quên nhau đi khi kỉ niệm không còn
Phút mây bay nhìn đời ko trở lại
Đẹp 1 lần rùi mãi mãi chia tay
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi đã biến tim tôi thành sỏi đá
Không ưu sầu vương vấn bóng hình ai
Nhưng tại sao đôi má lại ửng hồng
Khi nhìn thấy em kề bên hỏi chuyện
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi không muốn làm hoa hông rực rỡ
Đem sắc hương quyến rũ bướm ong
Tôi chỉ muốn làm hoa sim tím dại
Để giữ mãi một màu tím thủy chung
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tình yêu nào không mang nhiều cay đắng
Kỷ niệm nào nhớ mãi không nguôi
Chia tay nào không rơi nước mắt
Dĩ vãng nào không chua sót trong tim
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi chỉ có 1 tình yêu duy nhất
Tôi trao em bằng tất cả trái tim mình
Em không nhận là tình tôi đã chết
Tình đã trao không lấy lại bao giờ
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thác CamLy ngàn năm vẫn chảy
Tình chúng mình mãi mãi bên nhau
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Mượn không gian làm đường xích đạo
Mượn thời gian chinh phục trái tim em
Trái tim em không phải là sỏi đá
Sẽ có ngày gục ngã dưới chân tôi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Rồi một ngày tất cả sẽ ra đi
Quyển sổ điển danh, từ từ khép lại
Khung trời kia sao không còn nữa
Lãng mạng ơi! hãy bay lên trời cao
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Có ai biết lòng tôi buồn rười rượi
Khi trên môi vẫn luôn nở nụ cười
Có biết chăng khi tiếng cười đã dứt
Nước mắt buồn tuôn ướt vành mi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Lâm ly lưu luyến lòng lai láng
Thất thiểu thì thầm thấy thương thân
Đường đi đất đỏ đường đầy đá
Nghẹn ngào ngao ngán ngồi ngẩn ngơ
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Với tay ôm một mối tình
Hụt tay vớ được cuộc tình tương tư
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Yêu chân thật đời cho là “ngốc”
Bởi chung tình nên chịu tiếng “ngu”
Yêu giả dối đời cho là “điểu”
Nếu bạc tình đời tặng tiếng “sở khanh”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trên thới gian có muôn ngàn lời nói
Biết nói gì cho em hiểu lòng anh
Nói tiếng yêu sợ mộng lại không thành
Đành câm nính cho tình yêu đẹp mãi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Yêu lặng lẽ là âm thầm không nói
Là âm thầm chuốc lấy khổ đau
Nhìn người ta khe khẽ cuối đầu
Đêm năm ngủ khóc thầm bênh chăn gối
Yêu lặng lẽ là mang nhiều cay đắng
Tình đơn phương nên chua xót trong tim
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Anh viết tên em trãi dài trên cát
Sóng biên vô tình cuốn nó đi xa
Buồn không em khi giây phút không còn nữa
Nghĩ về em, tất cả nghi về em
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Anh mơ ước trong đêm dài vô tận
Được ôm cưng hòa hơi thở nồng nàn
Dẫu bên ngoài trời trở rét, xuân sang
Cưng vẫn ấm trong vòng tay tình ái
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Anh bật khóc khi biết mình thua cuộc
Vòng tay này không giữ được tình yêu
Buồn làm sao với nỗi nhớ chắt chiu
Người yêu anh ngàn đời bên kẻ khác
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
14 tuổi tôi ngây thơ bé bỏng
Chỉ hoc hành rồi phá phách lung tung
15 tuổi tôi bắt đầu chập chững
Tìm vào yêu để xa lánh cô đơn
16 tuổi tôi bắt đầu mơ mộng
Mơ cụm mây lơ lửng tận chân trời
17 tuổi tôi tạ từ dĩ vãng
Học ăn chơi tạo nét phù du
18 tuổi tôi bắt đầu lãng mạng
Tập cô đơn để sống với đời
19 tuổi rồi ra sao chẳng biết
Sống thế nào và thay đổi ra sao????
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nắng Sài Gòn gọi mòn gót cũ
Bước vào đời em làm khổ ai chưa
Em ngước nhìn mây trắng đung đưa
Và không biết mình làm ai khổ
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trong trường tồn ai là người giỏi toán
Giải giùm tôi bài toán “tình yêu”
Giả sử rằng “người ấy yêu tôi”
Hãy chứng minh ” tôi cũng yêu người ấy 
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Anh không khóc khi loài người đã mất
Và chẵng buồn khi trái đất nổ tung
Anh chỉ khóc khi tình ta dang dở
Và chỉ buồn khi phải sống xa em
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trước khi yêu tôi đến tìm thượng đế
Để xin người giải thích nghĩa yêu đương
Sau khi yêu tôi đến tìm thượng đế
Xin chiếc bình đựng lệ đau thương
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Học đi em mai làm bác sĩ
Khám tim anh xem có thủy chung không
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nếu phải chờ nhau mà hóa đá
Cũng xin chờ thử 1 lần xem
Chỉ sợ khi em thành núi tuyết
Ngàn đời chẵng thấy dấu chân anh
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Khi yêu em anh viết trong nhật ký
Viết chưa song tình đã dở dang
Tình chúng mình như ly cà phê đắng
Bao nhiêu đường cũng đắng phải ko em
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thơ không hay mang nhiều kỷ niệm
Bao chuyện vui buồn xin gửi trọn vào đây
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Anh là đất, muôn đời nằm yên đợi
Em là trởi, gieo rắc mãi thương đau
Dù biết vậy,anh sẵn lòng nhận lấy
Hỡi đất trời muôn kiêp đã tơ vương
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thành phố buồn khi hoàng hôn ngã bóng 
Lòng tôi buồn khi vắng bóng người yêu
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Vắng em là vắng tất cả
Có em hạnh phúc nhân đôi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thiếu hơi em anh tìm đến khói thuốc
Thiếu hương tình anh tìm đến quán cà phê
Điếu thuốc thơm bên ly cà phê đắng
Nhưng không bằng hơi ấm cũa lòng em
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nếu ai hỏi “vì sao tôi yêu màu tím”
Vì tím buốn, tím nhạt, tím cô đơn 
Vì đời tôi là tất cả ưu buồn
Nên duy nhất tuôi chỉ yêu màu tím
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi yêu thơ như yêu người tri kỷ
Thơ dịu dàng ghi nỗi lòng của tôi
Tôi yêu thơ như yêu người trong mộng
Bởi vì người tôi đặt bút làm thơ
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Sẽ suốt đời phạm tội 
Vì thầm gọi tên nhau
Sẽ suốt đời thương đau
Vì yêu không dám nói
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Xin cho tôi 1 lần quên dĩ vãng
Xin cho tôi 1 phút đễ quên nàng
Tim ngừng đập máu không còn chảy nữa
Là suốt đời tôi mãi mãi quên em
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Này cô bé đừng nhìn ta khiếp sợ
Ta ngang tàn nhưng ủy mị khi yêu
Nhớ nghe em đây là lời thật chân thành
“Yêu em mãi dù ta là ác quỷ”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi hỏi em 1 câu rất nhẹ
“Mắt em nhìn là ghét hay thương”
Khẽ nhìn tôi em vôi trả lời
“Thương hay ghét chỉ mình anh biết”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nếu mai tôi chết bên dòng sông
Ai đấp cho tôi nắm mộ tình
Ai tiễn hồn tôi trong mắt lệ
Ai ngồi bênh mộ mãi chiều đông
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi yêu em không phải vì em đẹp
Hay em giàu em bít cách ăn chơi
Tôi yêu em ngay buôi đầu gập gỡ
Nét thật thà cuốn lây trái tim tôi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trong trường tồn ai là người giỏi sử
Tìm giùm tôi lich sử của tình yêu
Tại nơi nào và không gian nào
Đã đưa nó đi vào bất diệt

Thơ tình buồn ngắn và hay P2

Thobuon.Com xin gửi tới các bạn những bài thơ tình mang nỗi buồn mang mác, thơ nhớ người yêu.
yêu làm chi cho con tim đau nhói
để rồi cũng nói tiếng biệt ly

hãy giết anh bằng con dao hai lưỡi 
đừng giết anh bằng hai chữ chia tay

có phải không yêu sẽ không có được hạnh phúc
có phải yêu rồi sẽ có được hạnh phúc chăng

yêu thơ để biết đa sầu
yêu trăng để biết bắt đầu mộng mơ
yêu hoa để biết đợi chờ 
yêu em để biết dại khờ thế thôi

có ai hiểu được chữ tình 
có ai biết được con đường tình đi
có ai đoán được chia ly
có ai biết được ngày mai xa tình
chữ tình làm khổ đời tôi
yêu chi cho vội để rối chia tay

làm sao nói tiếng yêu em 
cho vơi nỗi nhớ cho mềm làn môi
chữ tình ray rứt trong tôi
bao lần muốn nói nhưng rồi lại không
em ơi em có biết chăng 
anh yêu em lắm mỗi khi em cười

yêu em hai chữ chung tình 
ghét em hai chữ chúng mình chia tay

đóng cửa trái tim thề cô độc
đào mồ chôn hết giấc mơ yêu
dựng bia khắc chữ đừng ai đến
trọn kiếp xin thề chẳng yêu ai

em là đại dương anh là sóng biển
đại dương buồn sóng biển cũng mênh mang

một phút xa nhau ngàn phút nhớ
một lần gặp gỡ vạn lần thương


Nếu thấy hay thì thank cái nha


Anh nhớ mãi phút dây huyền diệu,
Trước mắt anh em bỗng hiện ra
Như hư ảnh mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trăng trong… ( pút kin ) 

Vô tình em đến bên anh
Vô tình em kũng bất ngờ ra đi
! ! !
Vô tình anh đã khắc ghi
Vô tình anh ước gì mình đã quên….

Tình kờ anh nhớ 1 người
Tình kờ kũng kóa 1 người nhớ anh
Thế rùi nỗi nhớ gặp nhau
Thế rùi nỗi nhớ làm đau chúng mình…

Nước vô tình ngàn năm trôi mãi
Mây vô tình trôi mãi ngàn năm
Trăng vô tình nô đùa với gió
Người vô tình chẳng hiểu lòng ta.

Nếu biết trước mai là ngày tận thế
Anh chỉ xin là người chết đầu tiên
Để chờ em trước kửa thiên đàng
Hôn nhau lần kuối để đi vào địa ngục

Dòng tâm sự gửi lên trang giấy
Hỡi người yêu! em kó biết hay không
Một phút vắng em, anh buồn biết mấy
Kả kuộc đời vô ngh** nếu vắng em

Tôi không biết trời mưa hay nắng
Vắng một người tôi kảm thấy kô đơn
Vắng 1 người đời tôi như vô nghĩa
Vắng 1 người tôi không phải là tôi

Tình yêu nào không mang nhiều kay đắng
Kỷ niệm nào nhớ mãi không nguôi
Chia tay nào không rơi nước mắt
Dĩ vãng nào không chua xót trong tim…

Tôi khỉ kó 1 tình yêu duy nhất
Tôi trao em bằng tất kả trái tim mình
Em không nhận là tình tôi đã chết
Tình đã trao không lấy lại bao giờ…

Mượn không gian làm đường xích đạo
Mượn thời gian chinh phục trái tim em
Trái tim em không phải là sỏi đá
Sẽ kó ngày gục ngã dưới chân tôi…

Lâm ly lưu luyến lòng lai láng
Thất thiểu thì thầm thấy thương thân
Đường đi đất đỏ đường đầy đá
Nghẹn ngào ngao ngán ngồi ngẩn ngơ…

Với tay ôm một mối tình
Hụt tay vớ được kuộc tình tương tư…

Trên thế gian kó muôn vàn kâu nói
Biết nói gì cho em hiểu lòng anh
Nói tiếng yêu sợ mộng lại không thành
Đành kâm nín cho tình yêu đẹp mãi…

Anh bật khóc khi biết mình thua kuộc
Vòng tay này không giữ được tình yêu
Buồn làm sao với nỗi nhớ chắt chiu
Người yêu anh ngàn đời bên kẻ khác…

Bạn Đến Chơi Nhà

Đã bấy lâu nay bác tới nhà,
Trẻ thì đi vắng, chợ thời xa.
Ao sâu, sóng cả, khôn chài cá;
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.
Cải chửa ra cây, cà mới nụ;
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
Đầu trò tiếp khách, trầu không có,
Bác đến chơi đây, ta với ta.

Hoa Cúc

Trăm hoa đua nở, vắng ngươi hoài !
Trăm hoa tàn rồi mới thấy ngươi
Tháng rét một mình, thưa bóng bạn
Nhị thơm chẳng rữa, chạnh lòng ai 
Nhấp nhô lưng giậu xanh chồi trúc
Óng ả đầu hiên mướt ngọn mai
Cất chén mỉm cười, vừa ý tớ
Bõ công vun xới đã lâu ngày.

Khóc Bạn

Bác Dương thôi đã thôi rồi,
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta.


Nhớ từ thuở đăng khoa ngày trước,
Vẩn sớm hôm tôi bác cùng nhau.
Kính yêu từ trước đến sau:
Trong khi gặp gỡ, khác đâu duyên trời.


Cũng có lúc chơi nơi dặm khách;
Tiếng suối nghe róc rách lưng đèo.
Có khi từng gác cheo leo, 
Khúc vui con hát lựa chiều cầm xoang.


Cũng có lúc rượu ngon cùng nhắp:
Chén quỳnh tương (1) ăm ắp bầu xuân.
Có khi bàn soạn câu văn,
Biết bao đông bích điển phần (2) trước sau.


Buổi dương cửu (3) cùng nhau hoạn nạn,
Miếng đẩu thăng (4) chẳng dám than trời,
Tôi già, bác cũng già rồi:
Biết thôi, thôi thế thời thôi mới là.


Đường đi lại, tuổi già thêm nhác,
Trước ba năm , gặp bác một lần,
Cầm tay, hỏi hết xa gần,
Mừng rằng bác vẩn tinh thần chưa can.


Tuổi tôi kể còn hơn tuổi bác,
Tôi lại đau trước bác mấy ngày,
Làm sao bác vội về ngay, 
Chợt nghe tôi những chân tay rụng rời !


Ai chả biết chán đời là phải,
Vội vàng chi đã mải lên tiên.
Rượu ngon, không có bạn hiền, 
Không mua, không phải không tiền không mua.


Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,
Viết đưa ai, ai biết mà đưa.
Giường kia treo những hững hờ, (5)
Đàn kia gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn !


Bác chẳng ở, dẩu van chẳng ở;
Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương,
Tuổi già, hạt lệ như sương,
Hơi đâu ép lấy hai hàng chưá chan ?

Khai Bút

Ình ịch đêm qua trống các làng
Ai ai mà chẳng rước xuân sang
Rượu ngon nhắp giọng đưa vài chén
Bút mới xô tay thử một hàng
Ngoài lũy nhấp nhô cò cụ tổng
Cách ao lẹt đẹt pháo thầy Nhang
Một năm một tuổi, trời cho tớ,
Tuổi tớ trời cho, tớ lại càng …

Ngẫu Hứng

Nghĩ đời mà ngán cho đời
Co cóp làm sao được với trời
Chép miệng lớn đầu to cái dại
Phờ râu chịu đấm mất phần xôi
Được thua hơn kém lưng bầu rượu
Hay dở khen chê một trận cười
Dựa gối bên mành toan hóa bướm
Gió thu lạnh lẽo, lá vông rơi

Muốn Lấy Chồng

Bực gì bằng gái chực phòng không ?
Tơ tưởng vì chưng một tấm chồng
Trên gác rồng mây ngao ngán đợi
Bên trời cá nước ngẩn ngơ trông
Mua vui, lắm lúc cười cười gượng
Giả dại, nhiều khi nói nói bông
Mới biết có chồng như có cánh
Giang sơn gánh vác nhẹ bằng lông

Nghe Hát Đêm Khuya

Một khúc đêm khuya tiếng đã chầy
Nửa chen mặt nước, nửa từng mây
Nghĩ mình vườn cũ vừa lui bước
Ngán kẻ phương trời chẳng dứt dây
Bẻ liễu thành Đài thôi cũng xếp
Trồng lan ngõ tối ngát nào hay ?
Từ xưa mặt ngọc ai là chẳng
Chén rượu bên đèn luống tỉnh say

Ngày Xuân Răn Con Cháu

Tuổi thêm thêm được tóc râu phờ
Nay đã năm mươi có lẻ ba !
Sách vở ích gì cho buổi ấy ?
áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già.
Xuân về ngày loạn còn lơ láo,
Người gặp khi cùng cũng ngất ngơ.
Lẩn thẩn lấy chi đền tấc bóng ?
Sao con đàn hát vẩn say sưa.