Câu thơ lạnh

Câu thơ lạnh

Trời đã vào đông chưa hỡi em?
Người co ro lạnh giá băng về
Em tôi có khóc – dòng dư lệ
Có lạnh lùng ôm gối mộng buồn.
Chắc hẳn là đông đến nơi đây
Người đi héo hắt buồn trong gió
Tôi gửi hồn thơ nơi quán trọ
Men rượu nồng đón tiết đông sang.
Đã đến mùa đông giấc mộng tàn
Tự tình ngày ấy có buồn không
Ngàn mây buồn quá chiều xa vắng
Sương lạnh giọt buồn xuống thế nhân.
Đông đã về đây, đến thật gần
Mùa đông lạnh lắm gió mùa sang
Rượu ngon một gánh nâng ly cạn
Uống để quên đi giấc mộng buồn.
Trần Quốc Dũng

Mưa mùa đông

Trên phố xưa mưa đông buồn giăng mắc

Em tôi về mưa ướt dấu chân chim
Trời lạnh lắm, người ơi xin chớ đến
Mưa mùa đông sẽ cuốn mất tình buồn
Dĩ nhiên là em chẳng đến nơi đây
Để được biết mùa mưa Đà Nẵng
Tôi sẽ nhớ chiều hòang hôn khuất lặng
Em đi trong mưa Đà Lạt buồn tênh
Hàng thông buồn nỗi nhớ mông mênh
Phố sẽ vắng nếu mưa còn rơi mãi
Và chắc chẳng không còn ai trở lại
Tình rồi quên sau năm tháng đợi chờ
Cuộc tình buồn ngày ấy có còn không
Hay sẽ chết theo mùa đông đến sớm
Góc phố xưa khi tôi về sẽ lạ
Hay vẫn quen tự thuở biết làm thơ
Chắc rồi mai tình cũ sẽ hững hờ
Tôi có đến cũng là không – thế đấy
Về đi em mưa mùa đông giá lạnh
Đến làm gì để ướt tóc xuân trinh.
Trần Quốc Dũng

Đông tàn

Đông lại trở về bên phố núi

Chăn chiếu buồn lạnh giá cô đơn
Em dại khờ bỏ tôi đi mất
Dối lừa nhau em có được gì?
Em đi để lại những niềm đau
Tôi chẳng trách dẫu đôi lần nhớ đến
Em chắc sẽ vô tình sang bến mới
Bờ bên này ai ngóng trông theo
Quá khứ buồn chỉ một cơn mê
Rồi quên hết những lỗi lầm ray rứt
Tôi sẽ đốt những bài thơ viết tặng
Cứ như một lần lầm lỡ tin em.
Đông tàn rồi vẫn thế có gì đâu
Ở bên ấy gió có xuôi miền nhớ
Rồi một ngày tàn phai bến bãi
Lau sậy buồn cho một thưở ngu ngơ…
Trần Quốc Dũng

Phố mùa đông

Phố mùa đông

Một tối mùa đông trên phố vắng
Anh về tìm lại dấu chân xưa
Phố nay dáng cũ dường như lạ
Có phải vì đã vắng em không?

Anh về nơi đấy, phố mùa đông
Thóang như say trời đêm rét lạ
Phố cũ không còn em ở đó
Tình như xa, tình cũng như quên


Anh đã lặng yên nghe tiếng chuông
Thánh thất đêm khuya vọng vọng buồn
Đèn đêm mờ quá sau sương lạnh
Phố mùa đông … im lặng vương sầu

Em vắng thật rồi, đã đến đâu?
Có bao giờ nhớ tiếng kinh cầu
Anh đi trong rét vai so lại
Chợt nhớ hôm nào ta có nhau.
Trần Quốc Dũng

Mùa đông Đà lạt

Đã đến đông rồi em có hay?
Sương đêm lạnh buốt ướt vai mềm
Gió đêm xao xác lên từng tiếng
Nơi ấy hàng thông có gục đầu.

Đã đến đông rồi, đến đã lâu
Em thôi đan áo tặng cho người
Nên ngày mai ấy trong đêm lạnh
Vẫn có một người hay nhắc tên.

Đã đến đông rồi nắng có phai
Chiều đông màu nắng nhặt thưa dần
Giờ đây trên ấy người thơ thẩn
Trong quạnh buồn ngơ ngác nhìn trông.

Đã đến đông rồi em biết không
Trời nay lạnh lắm phải chăng là…
Vì trong sương khói người hiu quạnh
Hay gối mộng giờ… xa vắng em?
Trần Quốc Dũng

Khóc một mùa đông

Em đừng đến mùa đông sẽ khócmua da lat
Đà Lạt ơi!  lạnh đã giao mùa
Dã quỳ buồn tiễn biệt người đi
Mimosa bạc màu vì thương nhớ
Hàng phượng tím cúi đầu ủ rũ
Người xa rồi đến để mà chi
Ngựa mỏi vó ven hồ sương trắng
Trăng liêu trai mờ chốn hồng hoang
Ta lẩn thẩn trong làn sương bạc
Dạo ven hồ như kẻ mộng du
Thủy Tạ xa mờ trong ảo ảnh
Ta có là Từ Thức trong mơ

Này ngựa ơi còn chi luyến tiếc
Hãy đưa ta đến chốn vô thường
Em đừng đến tìm chi quá khứ
Vó ngựa buồn khóc một mùa đông

Trần Quốc Dũng

Mùa Xuân của lính

Thơ xuân

Gửi tặng em những dòng thơ mới viết
Thơ ngỡ ngàng say sắc nắng hương xuân
Thơ của lính không hay em chớ trách
Giữa rừng già viết vội đón nàng xuân.
Vui xuân
Ba mươi bên bếp ngồi trong bánh
Đốt lửa đêm dài vui hát ca
Ấm êm câu hát đàn văng tiếng
So phím đàn ngân giọng đón nàng xuân.
Hương xuân
Bỡ ngỡ xôn xao gió thẹn thùng
Fisroin rừng vắng đượm hương xuân
Ngất ngây hưng phấn mừng xuân mới
Năm hết, đông tàn – vui đón xuân.

Đón xuân
Đón xuân về ta chẳng có hoa mai
Trên chốt vắng giao thừa mơ tiếng hát
Lá cuối đông rơi rụng đỏ góc rừng
Ta ngắm mãi tưởng chừng như xác pháo.
Sưu tầm

Nếu…

Nếu như trở lại ngày xưa

Em sẽ đi sớm về trưa cùng chàng
Nếu em là bãi cát vàng
Anh nguyện là sóng hôn nàng ngày đêm
Nếu anh chỉ là đêm đen
Em là trăng sáng cho đêm diệu huyền
Nếu em có lúc đau buồn
Em hãy sẻ hết ưu phiền cho anh
Nếu em là bến cảng an lành
Em sẽ luôn chờ đợi thuyền anh trở về.
Minh Gương Nguyễn

Mùa hè nhớ

Mùa hè ơi !Nắng vàng nỗi nhớ

Cánh hoa rung vẫy gọi ngày xưa
Tuổi thanh xuân một thời sôi nổi
Như dòng sông nước lũ xô bờ
Nắng mùa hè vàng như tơ lụa
Vàng đất trời,vàng nỗi nhớ nhung
Nhớ nhớ mãi một thời quá khứ
Dĩ vãng xưa bao nỗi đoạn trường.
Minh Gương Nguyễn

Sinh nhật anh

Sinh nhật anh em chẳng thể ở gần

Cùng bên nhau để một lần thắp nến
Thắp trong tim gởi về anh yêu mến
Chỉ lần này hay mãi tháng ngày sau.
Chưa một lần được nắm chặt tay nhau
Nhưng nguyện xin tròn kiếp này,kiếp nữa
Mãi yêu nhau,như lời ta thầm hứa
Bởi đường trần còn cách nửa vòng quay.
Mặc cho đời dâu bể có chuyển xoay
Hay hạnh phúc chẳng dịu dàng như sóng
Lúc gập ghềnh,ồn ào như biển động
Vẫn đắm mình trong biển ái ,anh thôi.
Nếu một ngày đắng đót rớt trên môi
Đời là thế có bao giờ tránh khỏi
Chỉ duy nhất một điều em muốn nói:
“Trái tim này mãi mãi thuộc về anh”.
August 23.2013
Anna Lyn ( Nguyễn Thị Hương )