Nước mắt đàn ông

NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG
(Nguyễn Mạnh Hùng)

Đàn ông khóc khi thỏa những cơn say
Dốc nỗi nhớ vơi dần từng đáy cốc
Những dư âm tưởng chừng trong phút chốc
Mãi mang theo đến hết cả cuộc đời

Đàn ông khóc khi khát vọng lên ngôi
Kìm cảm xúc không sẻ chia người khác
Tim rộn ràng ngân nga từng điệu nhạc
Vẫn hững hờ mọi thứ cứ bâng quơ

Đàn ông khóc gửi tất cả vào thơ
Từng câu chữ lưu buồn vui đọng lại
Khi nồng nàn khi lặng hồn tê tái
Gửi đời sau giữ lại để mà soi

Sẽ có lần nước mắt đàn ông rơi
Quá hạnh phúc hoặc tột cùng đau khổ
Những đè nén bao năm trời cố giữ
Chảy cạn dòng nước mắt của đàn ông…

Tâm sự của mẹ khi về già

Con ơi,Mẹ chẳng cần chi
Mong con ứng xử trong khi Mẹ còn
Sao cho đúng phận làm con
Là tấm gương sáng để con soi vào
Cho dù sức khỏe thế nào
Tuổi già,tất phải dựa vào con thôi
Nuôi con,trả nghĩa cho đời
Chỉ mong thấy được những lời thân thương
Cuộc đời vất vả trăm đường
Đắng cay Mẹ chịu ngọt đường phần con
Năm qua,tháng lại mỏi mòn
Ngược xuôi,vất vả nuôi con lớn dần Xem thêm →

Sao mắt vướng buồn

Sao em để buồn thương trên đôi mắt
Vời vợi trông xa ẩn dấu lệ tình
Đôi mắt đẹp mơ màng trông lặng tĩnh
Ai làm em vương nỗi xót xa lòng.

Ta không phải nhà tướng số tài hoa
Và không phải người ba hoa vọng tưởng
Ta là lãng tử  nỗi lòng tơ vướng
Cảm nhận đời qua nhịp đập con tim.

Mắt em buồn ta thấy cả miên man
Sợi nhớ sợi đau quấn vào bíu vấu
Buông xả hết đi tự mình thẩm thấu
Tìm niềm vui để sống đẹp cho đời.

Nhìn sâu mắt em ta thấy tơ vương
Môi mím chặt nhốt mình trong cung cấm
Lòng khép lại khoá tình không chăn ấm
Dấu nét yêu kiều trong lớp áo Ma Soeur.

Vui đi em, vốn ngày dài còn ngắn
Ta sống cho ta một chút nồng nàn
Vứt bỏ nỗi buồn mặc sức mơ hoang
Mắt em lại xanh như thời để nhớ.
Chung Văn

Em về chưa ?tháng ba

Em về chưa tháng ba?
Mà nắng vội trước cửa
Cho hồng thêm đôi má
Trong mắt trẻ say sưa

Em về chưa tháng ba?
Mấy nụ hoa nở muộn
Trên nhánh mai gầy guộc
Còn vương chút giao mùa

Em về chưa tháng ba?
Những cây bàng lá đỏ
Đã buông mình theo gió
Bay đầy giấc mơ tôi…

Chỉ là mộng bên trời
Tháng ba ơi!… Hoài niệm
Ta vẫn đây luôn hỏi
Em về chưa tháng ba?

(Lãng Khách)

Nhớ …

Nhớ ai … không nói nên lời..!
Nhớ ai nên mới ru hời … tiếng yêu
Đêm về trống vắng tịch liêu
Cho con mắt mở buồn hiu nhớ người.

Nhớ thương câu nói tiếng cười
Lời trao, lời gởi thắm tươi ngọt ngào
Một chiều …chỉ có lối vào..!
Lối ra chẳng thấy, đường nào cũng xa.

Tình yêu như bướm như hoa
Hoa thơm khoe sắc, bướm là đà say
Tình ta theo gió lay lay..!
Lỡ theo cánh bướm ngất ngây men tình./.

UYÊN NHI

Tình mẹ

Dù con đếm được cát sông
Nhưng không đếm được tấm lòng mẹ yêu
Dù con đo được sớm chiều
Nhưng không đo được tình yêu mẹ hiền

Dù con đi hết trăm miền
Nhưng tình của mẹ vẫn liền núi non
Dù con cản được sóng cồn
Nhưng không ngăn được tình thương mẹ dành Xem thêm →

Lòng mẹ

Thơ : Cẩm Chi Châu

“Mẹ thương con có hay chăng”
Thương từ lúc ở mảnh trăng cuối rừng
Tháng sau xin báo tin mừng
Con theo cùng mẹ dõi từng bước chân

Mặc dù vất vả cực thân
Mẹ nâng từng giấc gian truân mặc lòng
Trăng tròn đã đảo chín vòng
Sinh con lệ mẹ thành dòng qua vai

Đôi dòng sữa mẹ con cai
Mẹ thương con bỏ mất hai bữa liền
Vừa làm vất vả kiếm tiền
Vừa tròn đạo hiếu, dâu hiền, đảm đang

Ngoài trời nắng đổ chang chang
Mẹ che tia nắng cắt ngang tới người
Những hôm mưa rét thấu trời
Mẹ che, con vẫn cứ cười đùa vui

Bao năm lòng mẹ ngậm ngùi
Cuộc đời mẹ trải ngọt bùi đắng cay
Dù đời mẹ có rủi may
Cho con tất cả vòng tay mẹ hiền.

Cười trên….. nỗi đau

Ta đau quá!!!  Nỗi đau…đời cào xé
Trái tim sầu, nhói buốt máu tuôn ra
Ta trừng mắt.. cười lên như điên dại
Thế gian này..!!! Những lời nói điêu ngoa…

Hồn bấn loạn, tấm thân phàm loang lổ
Dấu tích nào, phủ lấp thủa oai phong
Ta giờ đây, mệt mỏi trí mơ hồ
Thân rỗng tuếch, chẳng có hồn cư ngụ

Mặc cho gió, cuốn ta về hoang hoải
Thả cuộc đời trong góc tối triền miên
Không kịp khóc.. cho một cuộc đời buồn
Đành trố mắt, ánh nhìn đầy lạc lõng..

******
Chẳng có lẽ, từ khi cất tiếng khóc
Nhuốm bụi trần, đã lụy cảnh trần ai
Qúa khứ đau và một tương lai tồi
Luôn u uất đè theo đời chọn kiếp..???

“..Trong xum họp đã có mầm ly biệt..”
Trong tiếng cười nước mắt sẽ tuôn rơi
Tay trong tay mới đó đã buông rời
Mắt đắm đuối phút giây rồi nguội lạnh

Tình xưa chết kéo theo cả sự nghiệp
Cõi hoang tàn, tình chết công danh tan
Còn lại chi chỉ những dấu chấm dài…
Lòng nguội lạnh toàn thân đầy dấu tích

Ôi đau quá…!!! như từng ngàn vết chích
Cứu dùm con hỡi Đức Phật từ bi
Cội nguồn xưa con mắc phải nghiệp gì
Sao con chịu thân đọa đày cõi thế…???

********
Nếu có than.!! Cũng chỉ là vọng tưởng
Dối gạt hồn, thả sức…trí vu vơ
Lãnh đạm tâm… bằng những nỗi ơ thờ
Ta lặng lẽ theo dư âm trần tục

Tiền bạc ư? Đâu phải là tất cả
Phú quý ư? Chỉ Là thứ hư vô
Sống thảnh thơi trong cuộc sống xô bồ
Đó mới là môt niềm vui vĩnh cửu

Ta coi khinh những xa hoa phù phiếm
Ném bỏ đi những mánh khóe bon chen
Nén bần hàn thả mặc trí… viễn du
Sống thực tâm.. mặc cho đời khốn khó

Ta xem ta như là kẻ xa lạ
Uống rượu sầu…rũ bỏ những buồn vui
Khi có vinh kể cả lúc bần hàn
Hai đứa nó, nhìn nhau….cười ha..hả..
VC

Mình yêu nhau từ đó

Từ dạo quen em anh yêu màu nắng
Hong tóc em thơm ngan ngát những chiều
Và biết yêu em tình là trái đắng
Khối nhọc nhằn mà lòng vẫn chắt chiu

Rồi từ đó em không còn kẹp tóc
Che bờ vai làn tóc xõa mịn màng
Từng giọt nắng trượt lăn xuôi triền dốc
Rơi khẽ khàng theo nhịp bước thời gian

Từ dạo quen em anh yêu phượng đỏ
Màu môi em rợp phong kín sân trường
Nhặt cánh hoa rơi ép lòng trang vở
Năm tháng dài ghi kỷ niệm thân thương

Tay nắn nót những vần thơ anh viết
Từ ngữ đơn sơ thắm đượm ý tình
Đêm hò hẹn hồ gương soi bóng nguyệt
Trao tặng em có sao sáng làm tin

Và từ đó ta yêu nhau rất vội
Tình mặn nồng xao xuyến cả vầng trăng
Dìu nhau về dưới vòm sao đưa lối
Con đường tình anh thắp sáng hoa đăng

ST.

Mãi anh

Đêm khuya lặng lẽ
Gió nhẹ lùa sang
Thương anh em nhớ vô vàn
Luồn kim se chỉ em đan sợi tình

Một mình một bóng
Đợi ngóng chờ trông
Hồn anh khắc khoải núi sông
Tâm tư em đọng mỏi trong giọt buồn

Trăng suông mờ nhạt
Bàng bạc màu mây
Nhớ sao nhớ quá những ngày
Đôi tim rạo rực nồng say môi mềm

Vẫn mãi niềm khao khát
Đừng để lạc mất nhau
Xinh tươi má thắm hồng đào
Dành riêng anh đó ngọt ngào mãi anh

Sợi chỉ xanh hy vọng
Tim tím mộng thủy chung
Tinh khôi chút trắng đi cùng
Đan thành chiếc áo trùng phùng gửi trao

Đêm nay thơ dào dạt viết
Mãi anh thôi, diết da tình
Chong đèn tựa cửa lặng thinh
Miên man là lụa quanh mình hương yêu

Kimhue