Giá như

Giá như tình chỉ như mơ
thì ta đâu phải bơ vơ suốt đời
giá như ngày ấy đừng cười
Thì duyên đâu phải mỗi người một nơi

Giá như đừng có lả lơi
thì trăng đâu phải gọi mời gió đêm
giá như ngày ấy môi mềm
anh liều hôn trộm thì em đắm tình

Giá như sao mãi lung linh
thì trăng đâu phải nép mình đám mây
giá như ôm trọn vòng tay
thì anh đâu phải đêm ngày nhớ thương

Giá như em ướt môi hường
thì anh đâu phải vấn vương bàng hoàng
giá như đừng có vội vàng
thì đời đâu phải lang thang kiếm tìm

Giá như,biết thế đứng im
giá như hai chữ..đau tim bao người

n/sơn

Đời là cõi tạm

Của thiên trả địa xưa nay
Sinh ra tay trắng, chết rồi trắng tay
Đời là cõi tạm trả vay
Sang hèn đói khổ, kiếp này phải mang.

Người thì tiền của bạc ngàn
Người thì đói rách, cơ hàn xác xơ
Hỏi sao trời đất hững hờ
Oán than trách móc, sao đời bất công.

Luân hồi nhân quả xoay vòng
Có vay có trả, theo dòng nghiệp mang
Trách chi số phận bẽ bàng
Chỉ vì kiếp trước, thân mang nghiệp dày.

Trả xong cho hết kiếp này
Ai chưa thức tĩnh, đổi thay chính mình
Tiếp tục tạo nghiệt bất minh
Án hình khổ ải, do mình mà thôi.

Buông xuôi tất cả cho rồi
Làm nhiều việc thiện, trao dồi nhân tâm
Đừng nên cứ mãi sai lầm
Mưa dầm thấm đất, nảy mầm nghiệp duyên.

NGẠO THIÊN

Có một người

Có một người tôi muốn được ở bên
Muốn gọi tên khi lòng mình thấy nhớ
Muốn lắng nghe từng nụ cười, hơi thở
Muốn quan tâm giữa cuộc sống bộn bề…

Có một người trong tất cả đam mê
Tôi luôn mong suốt cuộc đời chung bước
Được ôm người chẳng tính toan mất được
Được dỗ dành, được bảo vệ, chở che…

Có một người tôi muốn kể người nghe
Muốn sẻ chia mọi điều dù nhỏ nhất
Khi giọt nắng cuối chiều vừa vội tắt
Muốn cùng người vun đắp những yêu thương.

Có một người tôi muốn gọi: “Người thương”
Tay đan tay trên cung đường hạnh phúc
Dẫu thời gian… đôi mắt dần mờ đục
Vẫn yêu nhau đến hơi thở cuối cùng!

Tg HànVũ‬

Họa lại cố nhân xưa

Bên vòng tay chờ đợi cố nhân xưa.
Bao yêu thương bút đâu tả cho vừa?
Đành khép lại chôn vùi theo dĩ vãng!
Những yêu thương hẹn hò cùng năm tháng!

Hãy yên nằm để tiễn biệt người đi.
Em cứ đi xin đừng tiếc thương gì
Lời khấn nguyện, cầu em luôn hạnh phúc!
Dù sóng to thuyền tình anh ngã gục!

Gẫy tay chèo anh cam chịu phần anh!
Chỉ mong sao em , mãi được ngọt lành!
Xây duyên mới trong mộng lành mãi mãi!
Dù tình anh lênh đênh, và khắc khoải!

Không đoái hoài hay trách giận người đi.
Xin em đừng luyến tiếc lúc phân ly!
Mà người ở, người đi thêm bịn rịn!
Anh chỉ muốn hóa thành cây lan tím!

Dù dây leo, nhưng tím ngắt một đời!
Dẫu khô cằn vẫn sắc tím thủy chung!
Dù bão táp vẫn ung dung tự tại!
Dẫu năm thàng, có gặp hoài ngang trái!

Vẫn yên lòng! Đợi người hái về yêu!
Hết liêu xiêu! Trong nắng sớm mưa chiều!

@Hoàng Triều​

Hành trình người đàn bà đã cũ

Vò nát nỗi buồn ném qua cửa sổ
Rơi xuống trần theo niềm ước ngây ngô
Hãy khoan dung với sầu đau đừng cố
Cho lòng thôi khắc khoải những úa tàn

Em đi về miền dịu ái mênh mang
Bỏ sau lưng bao niềm đau câm lặng
Vòng xe nhọc nhằn… mắt ướt… đời lem
Không có gì ngăn được bước chân em

Em gói kỹ tiếng thở dài đông giá
Gói dỡ dang… gói hạnh ngộ… nghìn trùng
Cả nỗi oan khiên nhớ nhung ngày cũ
Vứt tuổi đời không một chút phân vân

Em sẽ điềm nhiên bước qua số phận
Có lẽ bây giờ se sắt cũng vơi đi
Thôi thì cứ xem đời như chiếc lá
Trở về nhà sau một chuyến đi xa…

Chỉ cần ngọc lan trong vườn vội vã
Đón em về lặng lẽ tỏa hương hoa..

@Thái Uyên sa.

Tôi bán tình tôi

Tôi rao bán tình tôi thời niên thiếu.
Để quên đi lời nũng nịu dịu dàng.
Tôi muốn bán những nghẹn ngào, cay đắng.
Tình đầu đời, tôi trót lỡ vương mang!

Tôi muốn bán tình đầu luôn tình cuối,
Ngày tương tư, đêm trăn trở mơ màng.
Bán lãng mạn, bán tình yêu mù quáng!
Chấp nhận mình phá sản tận tim gan..!

Tôi muốn bán, ai mua gì bán hết!
Trả nợ tình, đền ân nghĩa cưu mang.
Đã nuôi dưỡng tình tôi nhiều năm tháng.
Đã cho tôi cảm giác ngụ thiên đàng!

Tôi còn bán, bán tình buồn, nỗi nhớ!
Bán ngọt ngào, bán cả giấc mơ hoang.
Tôi bán hết, chỉ chừa tôi hơi thở.
Để nghe đau đè lên những rộn ràng.

Tôi bán hết, cho cõi lòng thanh thản.
Cho tim yêu không còn ước mơ gì!
Cho kỷ niệm trôi về cùng dĩ vãng!
Xin giã từ khoảnh khắc…Khối tình si….!!

+Nguyễn ngọc Hồng Phước​​​

Nếu mệt mỏi rồi

Nếu mệt mỏi rồi…hãy tựa vai anh đây
Rồi chúng mình cùng đắp xây hạnh phúc
Cho dù dòng đời có trong , có đục
Mình luôn bên nhau hạnh phúc đủ đầy

Nếu mệt mỏi rồi…em ơi! Hãy tựa đây
Bờ vai anh và bình yên giấc ngủ
Mặc cho đông về hàng cây lá rũ
Anh sẽ ủ ấm em qua những đêm dài

Nếu mệt mỏi rồi…em ơi! Hãy tựa vai
Và xin em đừng ngại ngùng chi nữa
Anh sẽ luôn nghiêng bờ vai em tựa
Và bên em, hai đứa dệt mộng vàng

Nếu mêt mỏi rồi…tựa vai anh xua tan
Và cùng em vượt gian nan vất vả
Nguyện mãi mãi giữ vẹn nguyên tất cả
Những ân tình nghĩa nặng phu thê

Nếu mệt mỏi rồi…tựa vai anh đưa về
Mái nhà anh đơn sơ nhưng sẽ nhiều hạnh phúc
Hai chúng mình sẽ luôn luôn như lời chúc
Sống bên nhau cho đến lúc bạc đầu.

Nếu mệt mỏi rồi…hãy tựa vai anh đây
Rồi chúng mình cùng đắp xây hạnh phúc!

thơ sưu tầm
Tg MA

Sóng biển …em và anh

Có một lần anh đã kể em nghe
Về chuyện tình của biển xanh, sóng trắng
Biển đa tình cứ ngỡ mình sâu lắng
Lại hẹn hò cùng cát, gió và trăng

Em bảo anh:
“Hỏi dòng chảy tháng năm
Sẽ hiểu được tấm chân tình của biển”
Biển luôn dành niềm tin yêu bất diệt
Cho sóng bạc đầu rong ruổi cuối trời xa!

Biển bao ngày hát mãi khúc tình ca
Chờ sóng về khi chiều tàn tắt nắng
Nhưng cuối cùng giữa đêm khuya tĩnh lặng
Sóng lớn xô bờ đẩy sóng nhỏ ra xa…

Có một lần anh nhắc chuyện chúng ta
Em mỉm cười: “Lẽ nào như sóng – biển”
Tình yêu anh… em muôn đời bất biến
Nhưng cũng chòng chành…
…trước nhịp thở thời gian !!!

Thơ sưu tầm
Tg Hàn Vũ

Bên đường phiêu bạt

Giang hồ dừng gót chân phiêu bạt
Bằng hữu cùng nhau chén rượu nồng
Ngày mai trên bước đường lưu lạc
Biết còn gặp lại nữa hay không?

Ngày đó bạn về vui chiến thắng
Còn tôi thất trận phải xa quê
Chiều nay hội ngộ bờ sông vắng
Không say không mệt sẽ không về

Uống cạn chén này thêm chén nữa
Cùng nhau quên hết chuyện ngày qua
Quên hết đau thương mùa binh lửa
Đừng nhắc làm chi thêm xót xa

Tôi sẽ nhớ hoài bờ sông lở
Chiều say bên những gốc hương tràm
Ru thấu lòng nhau bài vọng cổ
Điệu buồn day dứt đất phương Nam

Quăng chén rượu đầy rồi ngơ ngác
Thấp thoáng đâu đây bóng mẹ già
Mùi khói đốt đồng bay thơm ngát
Mẹ ơi! thương nhớ lắm quê nhà….

Xuân Mai

Anh đi rồi …

Anh đi rồi, nắng tắt giữa chừng xuân
Em ở lại nhớ đừng buồn em nhé
Con còn nhỏ em cũng còn rất trẻ
Người đàn bà bé nhỏ của anh

Anh đi rồi, đời vẫn mãi tươi xanh
Em ở lại chớ đừng rơi nước mắt
Dẫu vẫn biết tim em giờ đau thắt
Mạnh mẽ lên em đi tiếp chặng đường dài

Anh đi rồi, đâu còn thấy ngày mai
Chuyến đi này khác những lần đi trước
Chẳng hẹn ngày về nhưng chân anh phải bước
Xa cách rồi mãi mãi sẽ chia phôi

Anh đi rồi, hương còn đọng trên môi
Mùi tóc em thủa chúng mình quen biết
Tình chồng vợ vẫn mặn nồng da diết
Bao năm rồi ân ái chẳng nhạt phai

Anh đi rồi, cuộc sống lắm chông gai
Em sẽ phải một mình em bươn chải
Anh chẳng còn được giúp em mãi mãi
Xin lỗi mình anh không thể bên em

Anh đi rồi, chắc mọi chuyện sẽ quen
Nỗi buồn cũng nguôi ngoai cùng năm tháng
Đêm sẽ qua trời đông dần hửng sáng
Giữa cao xanh anh mãi dõi theo mình

Anh đi rồi, mang theo cả tâm tình
Xót thương em người đàn bà tần tảo
Đã cùng anh vượt biển đời giông bão
Chỉ tiếc rằng anh nằm lại giữa trùng khơi

Anh đi rồi, em chắc sẽ chơi vơi
Nếu có gặp người yêu em chân thật
Đừng ngại ngùng chẳng có gì để mất
Cảm ơn ai đưa em cập bến đời

Anh đi rồi, đừng khóc nữa em ơi
Để các con vững vàng qua sóng gió
Vĩnh biệt em người đàn bà bé nhỏ
Nắng tắt rồi anh phải đi thôi.

* Nam Thang Khanh Trung