Một mình

Một mình uống, một mình ăn
Một mình một chiếu, một chăn một giường
Một mình nhớ, một mình thương
Một mình thao thức đêm trường năm canh

Một mình tỉa lá uốn cành
Một mình mình viết, một mình mình xem
Một mình ngồi dưới ánh đèn
Viết đi sửa lại để xem một mình

Một mình ôn chuyện tâm tình
Một mình ca khúc, một mình mình nghe
Một mình oi bức trưa hè
Một mình nghe rõ tiếng ve kêu sầu

Một mình nhìn trước ngó sau
Một mình võ thức giữa lầu lặng yên
Một mình “thiền” để dễ quên
Một mình quán tưởng sáng lên diệu kỳ

Một mình lắm lúc ngồi ì
Hai mình có phải diệu kỳ hơn không?

(Stam)

Anh về đi …

Anh về đi …

Đường đời còn xa lắm
Ngoảnh lại nhìn có vẹn nghĩa trăm năm
Hay còn chăng là một mối tình câm
Người bước tiếp. .người thả hồn vào gió

Anh về đi!!
Sao vẫn còn đứng đó
Con tim này không cần vỗ về đâu
Bao yêu thương mình đã trót trao nhau
Thì cứ để mặc nhiên trôi đi mãi

Anh về đi!!
Tuổi xuân người con gái
Chỉ một thời ngắn ngủi lắm người ơi!
Em vùi mình trong sâu thẳm chơi vơi
Vì khung trời đã không hoàn lối mộng

Anh về đi! !
Bao bóng hồng trông ngóng
Em mệt rồi với cảm giác ghen tuông
Ở bên nhau là những chuỗi ưu buồn
Còn chi nữa để đôi mình quyến luyến

Anh về đi! !
Tình yêu như truân chuyển
Từ người này sang người khác mà thôi
Em tiễn người đến cuối nẻo tình phôi
Sau gặp lại hãy vờ như chẳng biết..

Anh về đi! !
Có chi là bất diệt
Hà cớ gì mải miết kiếm tìm thêm?

@Hoa sữa

Chốn quê

?Dấu yêu ơi………!!!
Cùng về quê anh nhé!
?Chốn quê nghèo..vùng cây lá thiên nhiên!
?Quên suy tư…bỏ đi những ưu phiền!
?Tìm niềm vui…nơi miền quê thương ấy!

?Về quê anh………!!!
Dấu yêu ơi…sẽ thấy!
?Những con người lo trồng cấy quanh năm!
?Thôn nữ xinh…trong sáng tựa trăng rằm!
?Tuổi xuân thì…đằm thắm đậu bờ môi!

?Tuổi thơ anh…….!!!
Khôn lớn từ vành nôi!
?Tiếng ầu ơi….Mẹ ngồi ru đêm vắng!
?Thời gian trôi qua bao mùa mưa nắng!
?Mà trong lòng…anh chẳng thể nhãng quên!

?Về cùng anh……..!!!
Em sẽ thấy….bình yên!
?Nét thân thương nụ cười hiền chào đón!
?Người quê anh không có lòng hèn mọn!
?Cả cuộc đời mang trọn nghĩa thanh tao!

?Không nơi đâu…..!!!
Và chẳng có… nơi nào!
?Mà tình thương..ngọt ngào bằng quê cả!
?Những con người…quanh năm còn vất vả!
?Nhưng luô dành..cho ta những bình yên!

?Bao năm xa……!!!
Lòng không thể nào quên!
?Chốn quê nghèo..nơi miền quê…yêu dấu!

@hơn cả mong đợi

Tự khúc tháng tư

Suối tóc ngày thơ bừng nắng hạ
Hoa kèn trắng muốt tựa ngàn mây
Tay măng kỉ niệm thời son đỏ
Áo lụa môi hồng mắt đắm say

Gọi nhớ khơi lòng thêm chút nữa
Vừa hay tuổi ngọc thoáng miên du
Choàng mơ giữ lấy khung trời lạ
Phảng phất hương nồng vị tháng tư

Trót ướm vào tim màu tím biếc
Thời gian đọng lại mảnh thơ buồn
Cung gầy lỡ phím gieo vào gió
Ngõ ái bao giờ vọng tiếng thương?

Tự khúc nghìn thu người đã viết
Hương thầm một thuở vẫn còn đây
Khuôn chiều lộng gió chờ câu hát
Ngọt ấm hồn thơ lẫn hạ này !

Vô Tình

Lời cuối cho anh

Em chẳng trách anh tham vàng phụ nghĩa
Một đời người ngoảnh lại được bao lâu
Nhạn lạc nhau, nhạn cất tiếng kêu sầu
Tình đã lỡ, nhớ nhiều thêm hận tủi

Anh vẫn gọi tình mình là tình cuối
Không bao giờ  anh phụ bạc em đâu
Bất chợt một ngày nghe thông báo một câu:
Anh đang sống ấm êm cùng người mới

Trả lại anh lời yêu thương gian dối
Những ân tình nơi chót lưỡi đầu môi
Tôi chẳng phụ người, người nỡ phụ tôi
Thôi anh nhé ! đường tình chia lối rẽ

Trái tim yêu chẳng thể nào san sẻ
Em chúc cho người hạnh phúc dài lâu
Trách mà chi đời dâu bể, bể dâu
Không duyên nợ, tình mình đành dang dở

Em cố quên nhưng lòng càng thêm nhớ
Thôi cũng đành nhung nhớ để mà quên
Giấu vào tim một nỗi nhớ chông chênh
Tạ từ anh, em đi tìm duyên mới

Tình yêu vốn muôn đời không có tội
Có chăng là lòng dạ kẻ đổi thay
Em vẫn là em, một áng mây bay
Tình dẫu lỡ, vẫn tin yêu cuộc sống !

THANH VÂN

Hạnh phúc phía sau , khuyết sẽ lại đầy

Em buồn à ? Vậy khóc đi có sao
Đời vốn lắm sóng gào và bão tố
Đâu cần cố gắng vùi đi nỗi nhớ
Giấu được gì cho thêm cớ đa đoan

Khóc đi em , để nước mắt lăn tràn
Đừng giấu nữa mà hoang mang cô gái
Nếu có thể cả đời quên ngang trái
Chắc con người đâu biết đến thương đau

Khóc đi em , xong hãy lại bắt đầu
Một cuộc sống mới đậm sâu , ý nghĩa
Nhành trăng non sẽ vẹn nguyên , tròn trịa
Em khỏi lo bốn phía chỉ ưu phiền

Nắng rồi em ạ , nắng bừng mái hiên
Đừng lo cơm áo gạo tiền chi nữa
Quẳng lo âu anh gánh cùng một nửa
Đừng đi ôm đêm chất chứa em à !

Nếu có buồn , thì cứ khóc em nha
Rồi đứng dậy , bước qua và cố gắng
Ánh ban mai sẽ vượt qua đêm trắng
Vị ngọt ngào sau vị đắng chua cay !

Hạnh phúc phía sau , khuyết sẽ lại đầy !

@Thảo Trần

Có vẹn tơ duyên

Anh đến phố đông chẳng quên em,
Đèn xanh, tím ,đỏ …ngẫm mà thèm…
Gió se se lạnh…người dạo phố…
Anh chỉ một mình …chẳng có em *…

Ngày xưa còn nhỏ …em nhớ không,
Hai ta ríu rít diễn vợ chồng,
Hoa chanh sâu lại…thành chuỗi ngọc ,
Choàng cổ trao em…má ửng hồng…

Chiều tiết Thanh Minh …sắp sang hè…
Em còn giữ được xác Phượng, Ve ?
Ngày xưa anh tặng em còn nhớ …
Dạo ấy ganh nhau cãi Phượng …Me…

Từ dạo em đi sông kém xanh,
Thuyền tình run rẩy sóng chòng chành,
Bến vắng…Mộc Miên * không sáo đậu,
Sang sông rồi … Sáo có nhớ anh ???

Chim sáo nhà ai hót trong lồng,
Tiếng hót xé ruột …vút từng không,
Như người em cũ nơi xa ấy,
Có vẹn tơ duyên…một tấm chồng …)))?

@Peo soi

 

Nó …

Nó ngồi đó ! ôm đứa em khờ thơ dại
Ngơ ngác nhìn bao kẻ lại người qua
Biết về đâu, khi đói rét “không nhà
Đời nghiệt ngã xô nó vào bóng tối

Tuổi thơ ơi! Em làm gì nên tội
Giữa dòng đời phải lạc lối mưu sinh
Không chiếu chăn, chẳng mái ấm gia đình
Từng bước nhỏ, dắt dìu bàn tay nhỏ

Sống lang thang dưới chân cầu ngõ xó
Cái đói lòng chút canh cặn thừa dư
Tuổi thơ kia ! tôi biết nói sao chừ ???
Đừng ngoảnh mặt với mảnh đời bất hạnh

San sẻ nhau cái đói lòng rét lạnh
Lấy nhân từ ta tích hạnh dài lâu
Đem lòng ân trải ấm kẻ cơ cầu
Tình nhân loại phải đâu là xa lạ

Đời cho ta tuy quá nhiều vất vả
Vẫn hơn người khi vấp ngã đau thương
Sẻ chia nhau những cay đắng đoạn trường
Đem no ấm đắp bồi thêm tươi sáng

+Nguyên Nhân

Đi tìm một nửa

Ta vẫn tìm em trên vạn lối đi qua
Gót giày in sâu hằn con đường lát sỏi
Phố cũng đau lòng khi tim ta mãi chờ, mãi gọi
Ngửa mặt lên trời trong khao khát đa mang.

Ta luôn tìm em trên phố xá thênh thang
Mỏi mắt phiền đau trước cuộc đời muôn ngả
Em ở nơi đâu giữa bao người xa lạ..!!
Không một dáng hình, một ánh mắt thân quen.

Ta đi tìm em nhòa nhạt giọt châu hoen
Khép mắt ngủ yên sợ vị đời nhạt thếch
Sợ một phút, một giờ để con tim ngờ nghệch
Sẽ lạc mất em trong huyên náo chợ tình.

Mãi miết ta tìm khi tình cứ lặng thinh
Tình đã ngủ say, hay tắc đường chưa kịp chuyến
Mỗi mùa đi qua, đem chân tình khấn nguyện
Hạnh phúc về đây, cho em khép muộn phiền

Cho mi thôi buồn, thôi lặng lẽ bên hiên
Đêm dài thôi đa mang, ngày dài thôi đợi ngóng
Chỉ biết yêu em , khát khao tình cháy bỏng
Hạnh phúc rộng dài, tim chới với, chênh chao.

Ta đã bao ngày, bao năm tháng hanh hao
Muốn quẳng gánh lo toan để miệng cười tỏa nắng
Em suốt đời vẫn là nốt trầm, dấu lặng
Lẩn khuất nơi đâu, cho ta ứa lệ sầu..!

Tg Hoa xương rồng (Mai Juby)

Hoài niệm gửi cho người

Tháng Tư về cho nỗi nhớ bâng khuâng
Ghế đá, hàng cây, góc sân trường hiu vắng
Biết tìm đâu..em..của một thời áo trắng
Phượng nở rực trời..cháy bỏng ký ức xưa..

Mùa hạ hờn ghen để mình mãi cách xa
Dưới cơn mưa nhạt nhòa bao thương nhớ
Mối tình đầu như bong bóng trời mưa tan vỡ
Lưu bút ngày xanh..xin trả lại cho người..

Em đi rồi..chỉ còn một mình tôi
Đợi chờ hoài..mà sao người không nhớ
Nhặt cánh phượng rơi..ngỡ em về qua phố
Áo trắng ai bay..theo gió..đến nao lòng..

Tháng Tư về rồi..em còn nhớ không
Có một người trước cổng trường đứng đợi
Hoài niệm trong anh vẫn còn khắc khoải
Biết đến bao giờ…em trở lại..trường xưa..

Viết cho tôi, viết cho người..viết cho những mối tình đầu thoáng qua như giấc mộng..mà vẫn mãi hằn sâu trong lòng những ký ức chẳng thể phôi phai..

Thơ +Hue Nguyen