Chỉ có thơ còn ở lại

Chỉ có thơ ở lại với ta thôi
Tất cả rơi theo khắp ngã đường
Sự nghiệp mờ tan trong gió bụi
Biệt mù tri kỷ cũng xa xôi.

Ta bước đi qua mấy ngã chiều
Hoa tàn rơi đổ thật đìu hiu
Nắng còn vương víu trên cành biếc
Giữa cảnh chiều hôm thật nhớ nhiều!

Nhớ biết bao nhiêu trọn khối tình
Tưởng chừng vĩnh cửu cõi ba sinh
Ngờ đâu kẻ khuất miền miên viễn
Người mãi long đong bước độc hành!

Trọn cõi lòng thương bóng mẹ hiền
Lời ru từ mẫu đọng vào tim
Thành thơ trong cõi đời lưu lạc
Soi dẫn đường trần đóm lửa thiêng.

Nhớ dòng sông quê nhớ chiếc cầu
Sông nay vẫn chảy, nước về đâu?
Câu kia đã gãy vì bom đạn
Cách biệt đôi bờ hận bể dâu!

Tất cả mất rồi chỉ có thơ
Cùng ta tâm sự thốt nên lời
Nửa khuya thơ mãi còn thao thức
Viết trọn ân tình giữa giấc mơ!

ST.

Tình khúc tháng năm

Tháng Năm sang rực trời hoa phượng đỏ
Nhớ mối tình ngày đó tuổi mộng mơ
Lời yêu thương viết vội thật ngu ngơ
Hoa phượng đỏ vương chờ môi em đó

Tháng Năm sang mang về bao nỗi nhớ
Nỗi nhớ nào còn đó chẳng mờ phai
Cánh phượng buồn lại đỏ rực hồn ai
Lòng đắm đuối nhớ hoài trong hơi thở

Tháng Năm về nghe trong lòng nức nở
Cánh phượng hồng gợi nhớ kỷ niệm qua
Rực rỡ như ánh nắng buổi chiều tà
Ngỡ như một bản tình ca tuyệt diệu

Tháng Năm sang tâm hồn sao đơn điệu
Cánh phượng rơi báo hiệu một mùa xa
Tiếng mưa rơi trên mắt giọt lệ nhoà
Lời thề ước trong ta hoài nhớ mãi

Tháng Năm sang kỷ niệm xưa gợi lại
Tình bạn bè như sóng mãi ngàn năm
Suốt cuộc đời con sóng chẳng lăn tăn
Vẫn lặng lẽ hằn in trên đất mẹ

Tháng Năm sang gợi một thời tuổi trẻ
Tiếng yêu đầu mạnh mẽ tuổi thanh xuân
Quãng thời gian mang kỷ niệm xa dần
Nhưng đọng mãi bao lần trên đôi má

Tháng Năm về phượng hồng trên sắc lá
Để lòng buồn … hồn thả … viết tình xa.

Tác giả: Nguyễn Quang Long

Em cùng anh mùa hạ mới

Trời hôm nay ,nắng nhuộm màu Hoa Cúc
Gió mơn man tà áo mỏng ngại ngần
Nắng mỉm cười hôn nhẹ má bâng khuâng
Mây trắng xoá bay về đâu vội vã.

Công viên vắng lá vương đầy ghế đá
Em lang thang gót mỏng bóng nghiêng gầy
Chiều Hạ buồn phơn phớt tím màu mây
Trời hanh nắng gió ngập ngừng thở nhẹ.

Em đưa tay ngoắt Hạ vàng hỏi khẽ
Vào Hạ rồi , người ấy có lạnh không ?
Ở nơi đây em cùng chút nắng hồng
Xin ôm trọn vòng tay tròn sưởi ấm.

Lời xa xôi… tim em giờ đã thấm
Bởi vô tình mùa Hạ tím không gian
Bởi bây giờ còn cách nẻo quang san
Nên giá rét về đây giành nắng Hạ

Em và anh hai đời hai mùa Hạ
Hạ bên em phượng đỏ rực sân trường
Mùa Hạ về anh lại thoáng vấn vương
Bao kỷ niệm thuở học trò xưa cũ.

Em không có kỷ niệm nào ấp ủ
Để cùng anh dạo mãi khúc tình ca
Nhìn anh buồn nuối tiếc những ngày xa
Em ao ước bên anh cùng chia sẻ.

Anh hỡi anh kỷ niệm rời xa nhé !
Người đi rồi cùng hạnh phúc đời riêng
Đừng nghen anh ! đừng ôm mãi ưu phiền
Xin rũ bỏ những buồn vui quá khứ.

Vui đi anh ! đừng mãi chìm tư lự
Hãy mỉm cười em đang ở kề bên
Vào lãng quên mùa Hạ kỷ niệm buồn
Em xin nguyện cùng anh mùa Hạ mới…. ! (St)

Giọt lệ cô đơn

Thương nhớ ai bơ vơ thao thức
Lệ vô hồn cứ nức nở rơi
Thương người nhiều lắm người ơi
Gió trăng cũng tỵ ngàn lời khóc than

Tình yêu đầu gửi trang nhật ký
Cánh phượng hồng yêu quý ta trao
Giờ đây chắc cũng phai màu
Dòng thơ nhạt nhẽo nát nhàu thư xưa

Người qua bến chiều chưa tắt bóng
Sống dỗi hờn trông ngóng người xa
Chiều nay bến vắng người qua
Đò ơi lẻ bạn còn ta đợi chờ

Bông mua dại thẫn thờ trước ngõ
Rũ cánh sầu khi gió đông qua
Bao năm lữ khách xa nhà
Giờ qua bến vắng xót xa não nề
HCL

Mùa hoa phượng

Có mùa phượng vĩ không tên thành hò hẹn.
Đỏ cái nhìn vương vấn lúc chia tay..!
Cô bạn gái ngại ngùng không dám khóc
Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt đắng cay.

Có tiếng ve suốt một thời không ai hay
Chỉ đến lúc đứng cạnh nhau mới thấy buồn đến thế
Mười hai năm ve kêu như thành lệ
Bước đi không đành , ngoảnh lại buồn hơn.

Thao thức bao ngày qua tiếng trống trường
Lúc chia tay thèm được giật mình rồi chạy
Giờ truy bài, phút ra chơi cả những lần đi học muộn
Bây giờ cũng thành kí ức chìm sâu.

Xưa cứ trách bằng lăng tím đâu đâu
Giờ mới thấy hoa có màu nỗi nhớ
Tím miên man….tím chùng thời gian đang căng nghẹn thở.
Của mùa thi mỗi lúc một gần….

Có người bạn đến phút cuối mới thành thân
Có mái tóc giờ chia tay mới biết mình rất nhớ
Trong lưu bút có bài thơ chép rồi mà vẫn sợ
Ngại ngùng đưa hồi hộp đợi… chợt thở phào!

Chia tay nhé , mùa hạ mà bọn mình đều bỗng lớn
Chẳng nói nhiều mà hiểu biết bao nhiêu
Còn gặp lại nhưng mùa hè không ở lại
Thế mới thành kỉ niệm thân yêu…..!!!

@Uyên Nhi

Tháng năm và nỗi nhớ

Tháng năm đã đến… rồi đó anh !
Trời đã trút những cơn mưa chứa dồn từ năm cũ
Em vẫn thế … như chiếc lá chiều ủ rũ
Chờ tháng năm … không biết để làm gì ?

Tháng năm hôm nào đánh dấu mốc cuộc chia ly
Trên lối ngoặc của đoạn đường hai lối rẽ
Nắng gió mưa giông … mốc thu mình lặng lẽ
Lớp rêu mờ xanh nhạt bóng thời gian

Tháng năm về … những hạt nắng lại đi hoang
Thương tàn cây cố oằn mình chịu đựng
Che cho lá từng bóng râm hưng hửng
Che những chiều em ngược bước đơn côi

Tháng năm về … mưa nơi ấy cũng đã rơi
Nắng có đủ hong khô bờ vai ướt
Đêm gió có vờn mây cho làn sương khóc mướt
Vạt cỏ ngày xưa … có ngóng mãi dấu chân thề ?

Tháng năm ơi ! Nỗi nhớ kéo nhau về
Những vần thơ đã nhạt màu trong nắng
Gửi gió làm sao khi không gian đậm đặc
Và cuối đoạn đường em đứng đợi … mây trôi…

Thảo Trần

Nuối tiếc

Nếu có một điều ước lúc này đây,
Anh ước chúng mình trở về ngày tháng cũ.
Khi say đắm ngọt ngào chưa chín đủ,
Đó là những phút giây hạnh phúc nhất cuộc đời.

Hai đứa lặng thầm làm bạn của nhau thôi,
Tay lúc nắm, lúc rời, vô tư lạ!
Mình không hứa nhau nghe bất cứ điều gì cả,
Những ngày vui cứ vậy lại thêm đầy…

Nhưng ai trong đời rồi cũng phải đổi thay,
Yêu tha thiết, rồi một ngày cũng chán.
Ta chỉ biết trách mình cho những điều không đáng,
Để mất đi không trở lại bao giờ…
Du Phong

Hè kỷ niệm

Mình quen nhau, cũng vào đầu hạ
Nắng sân trường, nhốm đỏ màu hoa
Hè trưa loang đổ mái nhà
Ngân nga, vọng lại, ve sầu thở than

Hạ năm đó, chúng mình cuối cấp
Lòng bồi hồi, sợ lắm chia xa
Anh đi em ở lại nhà
Lên đường nhập ngũ, anh ra biên thùy

Nơi nắng gió, thao trường, anh đến
Những buồn vui, anh gói yêu thương
Cánh thư ngày một dày thêm
Chờ cơn gió Đến, mang về bên em

Vì tổ quốc, đang hồi nguy khốn
Quê hương mình, còn lắm đau thương
Em ơi, hãy nén niềm riêng
Ngày mai đất nước, vẹn nguyên anh về

Bao năm tháng, rời xa quê Mẹ
Anh miệt mài, tận chốn biên cương
Thương em , tắm những phong sương!
Ngày ta gặp lại, điểm sương, mái đầu

Hạ lại về , nhuộm màu nhung nhớ
Em lang thang, tìm kỷ niệm xưa
Nắng nghiêng, dệt những ướt mơ
Kết thành cơn gió, trao về bên anh!
LD!

Thơ viết cho đời

Có thể là em chẳng thích thơ anh
Bởi thơ anh viết dành người bất hạnh
Viết cho người khi màn đêm giá lạnh
Chẳng mảnh chăn để che quấn thân mình.

Viết cho đời, cho khoảng tối U minh
Mà chúng ta đã vô tình quên lãng
Cái nơi mà ly cà phê mỗi sáng
Cũng là điều xa xỉ với người ta.

Em thấy không………

Đất nước mình giờ thêm cảnh xót xa
Biển nuôi sống giờ thành ra biển chết
Bao năm rồi biển rồng mình cũng mệt
Biển cạn nguồn dân cũng hết mưu sinh

Từ ngàn lâu biển luôn sống hữu tình
Dân bám biển, Biển cho mình tôm – cá
Mà giờ đây không còn gì nữa cả
Miền trung giờ, màu trắng xóa đau thương.

Ngư dân mình tìm đâu chốn cậy nương?
Khi nguồn sống của đời thường đã mất
Dù dân ta cùng sẻ chia vật chất
Nào phải đâu là kế sách lâu dài.
……………………………..
Chỉ mong rằng và tin ở tương lai
Biển lại sống như những ngày xưa ấy
Để dân mình sẽ vẫn còn được thấy
Những đoàn thuyền rồi sẽ lại ra khơi

T/G: dương văn hiếu

Góc khuất cuộc đời

GÓC KHUẤT CUỘC ĐỜI
Tác giả: VVKH

Tôi phải là tôi? chẳng phải tôi
Quán khuya rượu uống đã cạn rồi
Nhớ ai?ai nhớ? Còn ai nữa?
Một khối tình si đã trao người

Ngoài kia mưa trút lời tâm sự
Đường về lạc lối bước lẽ loi
Phố đêm đường vắng im lìm ngũ
Hiu hắt đèn khuya soi lại đời

Góc khuất tâm hồn nầy ai hiểu?
Cuộc đời sao lắm nổi buốn ,vui?
Đưa tay che mắt sao mờ,tõ
Tìm chốn bình yên giấc ngũ vùi

Mai nếu có về nơi chốn củ
Ai sẽ cùng tôi ngắm mây trôi
Để nhớ chốn xưa từng hò hẹn
Dù có thương đau có ngậm ngùi.