Khóc …

Người đã xa rồi… xa thật xa
Bao nhiêu ân ái cũng như là
Chim trời mây gió tan rồi hợp
Để lòng ta ngập nỗi xót xa

Người đã quên lời yêu với ta
Nụ hôn say đắm dưới chiều tà
Bờ vai ngoan nhỏ vòng tay siết
Mặc cả hôn hoàng có vội qua

Người nhớ chăng lời yêu thiết tha
Cho dù trời đất có phong ba
Cuộc tình hối hả vòng nhật nguyệt
Cũng là muôn kiếp chẳng lìa xa

Người bỏ ta rồi chẳng nhớ ta
Để cho phai úa nhạt màu hoa
Một mình cô độc ngồi ta khóc
Cuộc tình sao lại chóng phôi pha…!

Tg Hương Ngọc Lan – Thơ buồn hay

Ngỡ rằng

Ngỡ rằng tình đã phôi pha
Mà sao vẫn thấy xót xa vô bờ
Ngỡ rằng gặp sẽ hững hờ
Mà sao tim vẫn mong chờ được bên

Ngỡ rằng mình sẽ mau quên
Mà sao vẫn gọi thầm tên mỗi ngày
Ngỡ rằng sẽ tỉnh cơn say
Mà sao nỗi nhớ cứ dày mãi thôi

Biết rằng giấc mộng chia đôi
Đường ai nấy bước bồi hồi mà chi
Gặp nhau rồi lại chia ly
Đường tình đứt đoạn sầu bi một đời!!!

LBT

Cũng như anh

Cũng như mưa, em thầm mang nỗi nhớ
Vụng về câu … không thể xếp nên vần
Dù thơ dài hơn cả tiếng chuông ngân
Trong mưa ấy … còn vương mang nhiều lắm

Cũng như mưa, khi biết tình thấm đẫm
Lệ cho người là một chút tri ân
Lệ cho đời là vạn tiếng thương thân
Từ mưa ấy … hồn quẩn quanh dấu lệ

Cũng như mưa, lời thơ buồn đến thế
Chảy miên man thành chuỗi những lời sầu
Cho sắc màu phai nhạt nét trong nhau
Thiên thu mãi còn nửa hồn thương nhớ

Cũng như mưa … giọt cuối cùng đã vỡ
Trên tay người trong giấc ngủ môi ngoan
Hồn thanh xuân và thơ đã sang trang
Mời lưu bút cho hạ xanh tình tự ….

Cũng như mưa, thơ có hồn viễn xứ
Nơi quê người … ta thiền tự… lưu vong
Cũng như mưa, thầm một chút nhớ mong
Bàn tay vẫy chợt nghe mùa về lại …

Cũng như mưa, đêm vọng buồn tê tái
Ta hiểu rằng rồi cũng phải nguôi, quên ..

Thuy Anh Lam – thơ tình yêu

Mẹ …con đã về

Con lại về bên Mẹ..Mẹ ơi
Về nghe tiếng ru hời suốt một thời thơ trẻ
Xa quê hương nhưng lòng con vẫn nhớ
Lời Mẹ ru con chan chứa đến khôn cùng

Con lại về cho thỏa những nhớ mong
Sà vào lòng nghe nồng nàn hơi ấm Mẹ
Bao năm rồi giữa dòng đời dâu bể
Con chỉ cần vòng tay Mẹ chở che thôi..!!

Mẹ yêu ơi..con đã về rồi
Đôi mắt Mẹ xin đừng buồn thêm nữa
Khi chiều buông Mẹ đừng ngồi bên cửa..
Con đã về bên Mẹ..Mẹ ơi..!!

Thơ +Hue Nguyen

Mình hẹn hò đi anh nhé >>?

Bạn bè em bảo chúng mình đẹp đôi
Rồi đánh tiếng xa xôi đòi một ngày giới thiệu
Em ậm ừ chẳng xong nên hứa sẽ lo liệu
Nhưng biết làm gì đây khi chưa phải người yêu?

Bọn nó còn khuyên con gái phải học kiêu
Dẫu nhớ nhiều cũng im và dối lòng không nhớ.
Nhưng trái đất rộng dài… Gặp bao người để nhớ?
Tội gì giả vờ để lại lạc mất nhau.

Em cũng nghĩ rồi… Ai nói trước nói sau
Thì cuối cùng vẫn gọi nhau là ” người yêu”, anh nhỉ?
Nên lo lắng làm gì để rồi phải suy nghĩ
Cho mệt cả người và hoang phí thời gian.

Mình hãy cứ yêu thôi để cho cả thế gian
Ghen hờn với tình yêu mà đôi ta sẽ có.
Mình hãy cứ nắm tay và cùng nhau dạo phố,
Cùng rạng rỡ cười kệ nắng gió mưa giông.

Mình sẽ yêu nhau qua xuân, hạ, thu, đông.
Hạnh phúc bên nhau qua cả mùa mưa nắng,
Cùng nhau trải qua những ngọt ngào cay đắng,
Pha thêm chút dỗi hờn cho nồng thắm tình yêu.

Khi mình yêu nhau… Đời sẽ đẹp bao nhiêu
Những niềm vui nhân hai và nỗi buồn chia nửa.
Nên anh trả lời đi còn ngại ngần chi nữa
Em tỏ tình rồi… Mình hẹn hò… Nhé anh?

(Stam )

Bến bờ

Dòng thời gian lững lờ trôi chầm chậm
Sao duyên em lận đận giữa dòng đời
Như con thuyền trôi dạt giữa biển khơi
Cứ lênh đênh chẳng đến nơi bờ bến

Yêu một người mà sao tình chẳng đến
Trái tim em đau điếng rỉ máu đào
Người mình yêu hờ hững đến thế sao
Để cho nhau mối duyên đầu cay đắng

Người ra đi bỏ em chiều hoang vắng
Không nụ cười cũng chẳng nói lời yêu
Em ngóng chờ bao điều còn ấp ủ
Trong giấc ngủ thổn thức chẳng trọn canh

Người ra đi nỡ đành sao không hứa
Bỏ lại em lệ ứa chảy trong đêm
Vì ngang trái hay bên ai hạnh phúc
Người ra đi đau nhức trái tim em

Nói đi anh đến bao giờ trở lại
Ngồi một mình chờ mãi vậy sao người
Để thuyền em chênh vênh giữa biển khơi
Mãi yêu người mong về nơi bờ bến

Ngọc Thiên!

Em là ai ?

Em là ai trong kiếp người cát bụi
Gieo trái sầu loang toả bóng cô đơn
Bén rể sâu cho nhung nhớ ngập hồn
Trổ đoá yêu thương suốt đời anh mê mải…

Em là ai hương nồng say luyến ái
Trái tim yêu khờ dại đến trăm lần
Đã yêu rồi… yêu nữa…
Mãi tình chung
Tha thiết lạc trong bão bùng đắm đuối

Em là ai cho tình yêu muôn tuổi
Cứ khơi nguồn thơm khát vọng trào dâng
Cõi nhân gian dẫu bể đắng muôn trùng
Em hiện hữu xoá bão bùng thần thánh

Em là ai nửa thế gian ấm lạnh
Gọi tên nàng nhan sắc với yêu thương!

Nguyễn Thanh Vy

Tiễn em

Chuyến xe nào đưa em khỏi đời anh
Trong đêm vắng chỉ mình anh ở lại
Tiếng yêu thương vẫn như còn vọng mãi
Rằng hôm nào em về lại bên anh

Giọt lệ buồn rớt lặng lẽ thật nhanh
Anh cố nén không bật ra tiếng nấc
Và quay bước như vội vàng tất bật
Nở nụ cười để em khỏi bận tâm

Nhưng trong lòng thì muối xác kim châm
Muốn giang tay ôm chầm em ở lại
Tim nghẹn ngào sợ phải xa nhau mãi
Cứ ngập ngừng chẳng nói được điều chi

Thầm trách trời xui chi cảnh từ ly
Tiễn em đi nhưng lòng nào có muốn
Bánh xe lăn mà sóng lòng trào cuộn
Lủi thủi về trên con phố đìu hiu

Buồn phận mình sao ngang trái trớ trêu
Hạnh phúc đến rồi đi trong một thoáng
Và mai đây trên đường đời quạnh vắng
Anh nguyện lòng chờ đợi chỉ riêng em…..!

Tg Hương Ngọc Lan

Tháng năm rực trời hoa phượng đỏ

Tháng Năm sang rực trời hoa phượng đỏ!.
Nhớ mối tình ngày đó tuổi mộng mơ.
Lời yêu thương viết vội thật ngu ngơ.
Hoa phượng đỏ vương chờ môi em đó.

Tháng Năm sang mang về bao nỗi nhớ
Nỗi nhớ nào còn đó chẳng mờ phai
Cánh phượng buồn lại đỏ rực hồn ai
Lòng đắm đuối nhớ hoài trong hơi thở.

Tháng Năm về nghe trong lòng nức nở
Cánh phượng hồng gợi nhớ kỷ niệm qua
Rực rỡ như ánh nắng buổi chiều tà
Ngỡ như một bản tình ca tuyệt diệu.

Tháng Năm sang tâm hồn sao đơn điệu
Cánh phượng rơi báo hiệu một mùa xa
Tiếng mưa rơi trên mắt giọt lệ nhoà
Lời thề ước trong ta hoài nhớ mãi!

Tháng Năm sang kỷ niệm xưa gợi lại
Tình bạn bè như sóng mãi ngàn năm
Suốt cuộc đời con sóng chẳng lăn tăn
Vẫn lặng lẽ hằn in trên đất mẹ…!

Tháng Năm sang nhớ một thời tuổi trẻ
Tiếng yêu đầu mạnh mẽ tuổi thanh xuân
Quãng thời gian mang kỷ niệm xa dần
Nhưng đọng mãi bao lần trên đôi má.

Tháng Năm về phượng hồng trên sắc lá
Để lòng buồn … hồn thả …khúc tình xa./.

Uyên Nhi

Người thương ơi ?

Người thương ơi……!!!
Đêm rồi sao…. chưa ngủ?
Cứ một mình…ấp ủ…..nhớ mong ai?
Dòng thời gian…có phải…cứ trôi dài?
Chẳng chịu đứng…giữ lại…. ngày xưa ấy!

Người thương ơi……!!!
Xa nhau rồi…..mới thấy!
Một đêm chờ…dài bằng mấy…trăm năm?
Nỗi nhớ nhau…khi còn quá….xa xăm!
Để đêm vắng…một mình nằm…thao thức!

Người thương ơi……!!!
Mình xa nhau….mấy lúc!
Mà tim hồng…lồng ngực thấy…quặn đau!
Có lẽ nào…tình duyên….đã bạc màu?
Nên chẳng nhớ…để cho nhau…buồn bã!

Người thương ơi……!!!
Giờ chúng mìnhm…xa quá!
Nhớ những lời…ai đã hứa… rằng thương?
Khi giờ đây…lúc khuya vắng canh trường!
Lòng vật vã…mối tơ vương… trống vắng!

Người thương ơi…….!!!
Mối tình ta….sâu lắng!
Hẹn một ngày…trao tặng… mối tình mơ!
Để đêm đêm…không phải thức… đợi chờ!
Rồi mong ngóng….trong đêm hờ thanh vắng!

Sưu tầm