Anh còn nợ em

Anh vẫn bảo rằng mình còn nợ em
Vòng tay ôm và nụ hôn ngọt mát
Chiều dần buông hoa sữa thơm ngào ngạt
Tay đan tay anh bảo nợ ân tình

Chưa một lần nhìn sâu đáy mắt xinh
Ru êm ái bên tai lời dịu mát
Chưa một lần ngồi lặng nghe em hát
Cho tiếng cười bừng sáng cả không gian

Anh còn nợ em cả những chiều tan
Khi phố lên đèn em lặng im đứng đợi
Nợ em cả đôi bàn tay mời gọi
Đan vào nhau khi gió lạnh chuyển mùa

Anh nợ em cả trong những đêm khuya
Chưa một lần bên tai dù khe khẽ
Nợ luôn em một nụ hôn rất nhẹ
Lướt trên môi ngọt lịm những đêm về

Anh nợ em cả những lời hẹn thề
Khi tan tầm chỉ mình em lặng lẽ
Phố vắng anh nên cũng thêm buồn tẻ
Cuối tuần rồi anh chẳng thể đón đưa Xem thêm →

Em giấu anh vào trong trái tim em

Em giấu anh vào trong trái tim em
Để không còn phải đêm ngày thổn thức
Và yêu anh bằng tình yêu rất thực
Cho tâm hồn không còn phải cô liêu…!

Em giấu anh vào nỗi nhớ liêu xiêu
Dẫu thời gian làm bạc đầu con sóng
Tình vẫn như bờ cát yêu biển rộng
Và cuộc đời còn đẹp mãi giấc mơ…! Xem thêm →

Tôi vãn một mình

Cao nguyên phơi mình trong nắng cháy
Phố núi mơ màng đón thu sang
Hạ vẫn oi nồng say giấc ngủ
Thứ bảy chiều quê ngập nắng vàng

Tôi vẫn một mình cứ lang thang
Tìm quên giấc mộng cũ phai tàn
Năm tháng xanh rêu đời tươi trẻ
Tuổi đã vào thu nhuộm úa vàng

Tôi vẫn một mình quên…lãng du
Đồi cao bảng lảng nguyện sương mù
Thả hồn thơ thẩn bay theo gió
Êm đềm văng vẳng tiếng Mẹ ru…

Tôi vẫn một mình nghe tiếng đêm
Hạt mưa tí tách nhỏ bên thềm
Lắng nghe tâm sự ngoài hiên vắng
Vị đắng cà phê đọng môi mềm Xem thêm →

Nhớ mãi

Tình chỉ đẹp khi vẫn còn dang dỡ
Nên bây giờ chút than thở cùng anh
Những lúc buồn thường thơ thẩn dạo quanh
Bao kỷ niệm cứ mong manh ẩn hiện

Mối tình đầu nên lòng hoài xao xuyến
Muốn quên đi nào phải chuyện dễ đâu
Kể anh nghe cho vơi nhẹ cái đầu
Em cũng biết, chắc anh “rầu” em lắm!

Nhớ ngày xưa đường dẫu xa vạn dặm
Chở em đi áo ướt đẩm mồ hôi
Anh đạp xe. em nghe tội….trời ơi!
Thương đứt ruột, thề không rời nửa bước!

Lòng nghĩ vậy, nhưng nào đâu có được
Bao dập dồn khi mất nước, bảy lăm
Anh vượt biên đã được mấy mươi năm
Em cũng thế, sống âm thầm xứ lạ!

Trời vào thu, khi ngẩn ngơ nhìn lá
Nhớ về anh lòng tạc dạ chẳng quên
Ước có nhau để em được bắt đền
Đòi đủ thứ, nếu anh rên…em khóc!

Rồi lại nhớ đến những ngày đi học
Đợi chờ nhau, thương trách móc nỉ năn
Giận điều chi, em chẳng nói chẳng rằng
Anh thì lại cứ lăng xăng…múa mép!

Bao kỷ niệm đến bây giờ vẫn đẹp
Biết khi nào lại được nép như xưa
Ngã vai anh, em kể chuyện nắng mưa
Ôi cái nhớ!….sao cho vừa giấy mực

Anh vẫn là người em thương yêu nhứt
Nên trong lòng mãi ray rứt không nguôi
Viết cho anh mà trong dạ buì ngùi
Nơi đất Úc…bao buồn vui anh hởi?

ST.

Gạt nỗi buồn vương

Có một nỗi buồn vô cớ đến bên ta
Đêm vắng lặng nghe cuộc đời thầm thỉ
Chiều hạ mưa giọt lăn trên tháp cổ
Chuông nhà thờ điểm vọng tiếng buồn rơi.

Chiều hạ em ơi …sao chiều vắng lặng?
Bạn bè một thời nay ở nơi đâu?
Bánh thời gian đẩy tình vào dĩ vãng
Nụ cười vui sao đến chỉ buồn tênh.

Gạt tương tư biện minh đời dối trá
Thả nỗi buồn theo chuông vọng kinh cầu
Sao lòng người: Lời nói chót trên môi
Tìm chân thật vạn lần không khẳng định.

Một người đi, một người còn ở lại
Sao chát chua chẳng đặng nói lên lời
Mới hôm qua còn nồng thắm xiết tình
Bỗng chốc hóa mảnh tình đời đen trắng.

Đêm khuya vắng lặng nghe con sóng vỗ
Dòng sông trôi ai tắm được hai lần
Mọi phiền muộn thả dòng trôi cuộn chảy
Phả vào đời tự tại cõi hư vô.

Đừng hỏi vì sao ta có nỗi buồn
Buồn vương đến có khi không biết trước
Tỉnh lặng định tâm để rồi thẩm thấu
Gạt buồn đi môi nở nụ cười vui… Xem thêm →

Yêu đến cạn cùng

Em tự hỏi lòng mình sao lại thích Tigôn
Những cánh hoa mỏng manh giống hình tim vỡ
Có lẽ trái tim người đàn bà sau những mùa dang dở
Biết bao điều vỡ nát tựa như hoa

Em chẳng ước mình được trở lại hôm qua
Được mang trong mình ước mơ tròn trĩnh
Cuộc đời em sau bao ngày say…tỉnh
Nhận ra nỗi buồn cũng ngọt lắm thay .

Có thể có những ngày mình chẳng nắm chặt tay
Có thể đôi lần thèm gục đầu vai anh khóc
Có thể em đi qua những tháng ngày khó nhọc
Sẽ chỉ một mình không có anh bên…

Có thể chỉ mãi là cảm xúc không tên
Cháy lòng khát khao những điều nho nhỏ
Như bông hoa vỡ tan…vẫn vẹn nguyên sắc đỏ
Như trái tim em yêu đến cạn cùng ….!

Ngọc Dung

Tôi và em …

Tôi quen em trong một chiều cuối hạ
Nắng nhạt màu.. nắng vội sắp dần qua
Buổi bình minh nhường cho áng chiều tà
Ngày sắp hết.. đêm đã gần đi tới

Nơi quán vắng bên đường mờ sương khói
Của núi đồi heo hút một vùng cao
Chợt bổng nhiên nhìn thãy dáng em vào
Người thon thả nhưng dáng buồn vương mắt

Ngồi lặng im trong trầm tư tỉnh lặng
Nét mặt buồn đôi mắt ngó hư không
Dường như em có tâm sự trong lòng
Về dĩ vãng hay tương lai mờ mịt !

Rồi đêm xuống một màn đêm cô tịch
Thật ngập ngừng tôi đến hỏi thăm em
Mắt ngại ngùng em nín lặng nhìn xem
Phút sau chót em giải bày tâm sự

Ở nơi đây em là người viễn xứ
Mối tình đầu đã sớm vội chia tay
Giờ nơi đây giửa chốn mịt mùng này
Em cần lắm một bờ vai để dựa

Và như thế chuyện cứ dần như thế
Tự bao giờ ta lại cảm thông nhau
Rồi ngại ngùng rồi ánh mắt gởi trao
Lòng thầm nhủ chắc duyên trời sao nhỉ !

Ánh trăng nhú bên núi mờ tri kỷ
Ta ra về lặng lẻ bước bên nhau
Hai cõi lòng như hòa quyện khít khao
Cùng chung bước để đi tìm hạnh phúc !

MH

Nối nhớ cha mẹ

Giờ đây ở chốn quê nhà….
Mẹ có được ngủ như là con không?
Hôm nay trời nổi cơn giông
Liệu cha có phải làm công ngoài trời?

Đang nằm vùng dậy con ngồi
Nghĩ đến Cha Mẹ công nuôi sinh thành
Thấy cha vất vả sao đành?
Ngồi đây nằm ngủ yên lành hay sao?

Lệ tuôn cũng giống mưa rào
Ào ào rơi xuống lạnh vào tim Con.
Bây giờ nhắm mắt lặng im
Trở về quê cũ để tìm bóng Cha…

Trông kìa một bụi tre già
Chắc là đã đến làng ta đây rồi
Chắc là một lát nữa thôi
Là tôi lại được gặp người Cha yêu!

Cha thì vẫn cứ đều đều
Đi thì từ sáng đến chiều về nơi
Bây giờ tôi thấy Mẹ ngồi
Trên bờ sân gạch nhưng rồi lại đi..

Mẹ ơi mẹ vội cái gì?
Để con ngắm Mẹ như khi ở nhà.
Bây giờ mẹ cũng đã già
Lại thêm nhiều việc nên là yếu hơn…

Hôm nay gió thổi từng cơn
Trời thêm hơi lạnh không còn nắng đâu
Lấy đâu một tấm chăn nâu
Đắp cho Cha Mẹ ngủ sâu đêm dài…

Công Cha nghĩa Mẹ xin đừng
Coi như cơn gió chưa từng thoảng qua
Trên đời ai cũng có Cha
Cũng có người Mẹ của ta trên đời.
Xem thêm →

Từ hôm ấy

Từ hôm ấy ta ngừng hỏi thăm nhau
Ngừng yêu thương và bắt đầu xa lạ
Mải miết đi trên đường đời trăm ngả
Chẳng một ai nhắc hai chữ “đã từng ”

Từ hôm ấy ta bổng hóa người dưng
Lối quen xưa giờ rêu phong cỏ úa
Bờ vai xưa mái đầu ai nghiêng tựa
Giờ bơ vơ nghe lạnh buốt thân gầy

Từ hôm ấy chìm đắm giữa cơn say
Hồn mộng tưởng ngày tao phùng hạnh phúc
Đất ngừng quay cho con tim thúc giục
Về bên nhau ta xây lại từ đầu

Từ hôm ấy hồn như thấy quặn đau
Lòng chua xót cho cuộc tình đã mất
Chuyện ngày xưa đã từng là rất thật
Giờ tan nhanh như sương khói ngang trời… !

MH

Mời các bạn xem thêm nhiều bài thơ tình hay http://thobuon.com/tho-tinh/

Người con gái như em

Người con gái như em
Giấu những nỗi niềm không ai hiểu nổi,
Khổ tâm thế nào cũng lặng im không nói,
Bởi chẳng muốn ai vướng bận chuyện buồn mình.

Người con gái như em
Luôn bị ám ảnh bởi những thứ vô hình,
Tưởng đã nhạt nhòa trong quá khứ.
Mỗi lần trời trở gió
Bất giác lại buồn, nhung nhớ chuyện xa xăm.

Người con gái như em
Không còn nữa vô ưu của cô gái trăng rằm,
Bởi đã bước qua bao lỡ lầm, sai trái
Nếm đủ những ngọt bùi, tê tái
Nên chẳng còn tin chuyện cổ tích trên đời.

Người con gái như em
Chỉ lạnh lùng và hờ hững thế thôi,
Ai muốn ở, muốn rời, em không giữ.
Bao người nói thương em rồi cũng thành người cũ,
Nên một chút thật tâm cũng đủ với em rồi…

Người con gái như em
Kiếm tìm khắp thế gian không có nổi nụ cười,
Nên muốn sống bình yên giữa cuộc đời, khó lắm!
Anh nghĩ bàn tay mình đủ ấm,
Để ủ lại niềm tin vốn đã chẳng còn nhiều?

Du Phong