Con quên …

Con thường buồn vì một chàng trai.
Mà quên đi những giọt sương mai
……………….trên mái đầu của Mẹ..!
Con thường khóc vì chàng trai ấy…
Mà quên rằng mắt Mẹ đã mờ dần….
……..theo dấu vết thời gian…!

Con khờ dại khi chỉ nghĩ cho Con.
Mà quên mất Con đau Mẹ cũng buồn nhiều lắm
Con thường bỏ ngoài tai lời Mẹ dặn.
Mà lại nhớ như in những sở thích của người.

Con vẫn lo người đang khóc hay cười.
Mà dửng dưng không gửi lời quan tâm đến Mẹ
Con lo âu khi thấy người ta thở dài khe khẽ.
Mà quên mất Mẹ bao lần khóc vì Con.

Con cuống cả lên khi người ta dỗi dỗi, hờn hờn
Mà quên mất Mẹ đã vì Con…nuốt hờn tủi khó nhọc
Con có thể vì một người mà đau đớn.
Mà quên mất Mẹ đã bao lần khổ cực nuôi Con.

Cảm ơn Mẹ đã bao phen thứ lỗi.
Con dại khờ nông nổi đã bao lần.
Tấm lòng vàng rộng mở chẳng bâng khuâng
Dẫn soi đường mở ngõ đến Tương Lai
Cảm Ơn Mẹ bao tháng ngày miệt mài
Cho Con trẻ những tháng ngày hạnh phúc.

@Uyên Nhi

Chuyện ngày xưa

Buổi hạ nào tuổi mười tám tôi say
Cô bé ấy mái tóc dài buông xõa
Cứ theo chân để thương rồi thương quá
Gom gió gửi lời trên chùm lá me bay

Mấy dịp hè nắng vẫn cứ trên tay
Vì trong nắng chan chứa đầy thương nhớ
Chợt có lúc thấy tim mình lo sợ
Em tới mỉm cười ồ duyên cớ chi anh

Cái hạ về thời gian vuột đi nhanh
Lời thân ái nay thoảng thành cơn gió
Gió cứ vui mỗi lúc về trước ngõ
Nơi ấy một thời còn đó chuyện ngày xưa

Chiều nay về cuối hạ chợt cơn mưa
Cô bé với tóc dài chưa trở lại
Lòng tôi buồn nỗi niềm xưa thân ái
Em vẫn không về đợi mãi có mình tôi!
@La Giang

Hạ xưa

Hoa phượng rơi dài mang nỗi nhớ
Người đi mang hết chút trinh hương
Nhìn đóa hồng thơm cài trên tóc
Thơ ngây vương vấn góc sân trường

Nhớ ai mà gió buồn than khóc
Ru người áo trắng mỗi chiều phai
Nhớ lá me bay đường đi học
Miên man rơi xuống áo trang đài

Ngày mai đọc lại trang thư cũ
Để buồn thương lắm bóng hình ai
Để cho tuổi mộng bay theo gió
Trong mơ còn tưởng tóc mây dài

Không còn nắng hạ ngày xưa đó
Đã mất từ lâu tuổi học trò
Những buổi rong chơi cùng hoa cỏ
Và những chiều mơ, những mong chờ….

Xuân Mai

Mẹ tôi

Cả đời vất vả quá nhiều !
Đôi vai của Mẹ chịu nhiều đắng cay
Thời gian đẩy tuổi xuân bay
Thân gầy một bóng heo may sớm chiều.

Dáng Mẹ gầy ốm tiêu điều
Một mình hiu hắt đồng chiều bơ vơ
Bao điều Mẹ dậy con thơ
Lớn lên đạt được ước mơ làm người.

Ôm con Mẹ nở nụ cười .
Hơi người sưởi ấm cả đời tuổi xanh
Mẹ mong con lớn trưởng thành
Công Danh, Tài Đức an lành trong con.

Tuổi xuân của Mẹ héo mòn
Cả đời vất vả vì con chẳng màng
Bao mùa thu hết, đông sang
Mẹ cho con cả nắng vàng mùa đông.

Đền ơn Sinh dưỡng đạo đồng
Mẹ cười đi nhé cầu vồng tim con
Giờ đây con trẻ mỏi mòn
Cầu mong Mẹ mãi bên con suốt đời./.

@Uyên Nhi

Đừng giận nữa em

Chủ nhật này anh bận phải hành quân.
Lỡ hẹn rồi.. chẳng về thăm em được
Hành quân đêm dưới mưa rơi .. ẩm ướt
Nỗi nhớ em…. nỗi nhớ cứ chơi vơi!

Chủ nhật này chẳng về được em ơi!
Chẳng cùng em .. ngắm hoàng hôn xuống phố.
Để em chờ trong cô đơn lặng lẽ!
Một mình ngồi trong quán vắng phiêu diêu

Chủ nhật này.. nhớ em lắm em yêu
Nỗi nhớ em.. cứ trào dâng da diết!
Nhưng hai ta… ở hai đầu cách biệt
Nên nỗi buồn cứ trống vắng chênh vênh!

Nhớ em nhiều anh chẳng thể nào quên
Em biết không ? lòng anh buồn lắm lắm..
Cành sim tím.. lỡ làng rồi mấy bận
Héo rũ chờ nằm dưới đáy ba lô.!

Chủ nhật này.. biết em ngóng em chờ
Song lần nữa anh phải đành thất hứa!
Bởi bận thôi.. chứ anh đâu lần lữa
Tha lỗi mà.. hẹn em chủ nhật sau..

Anh sẽ về ta sẽ lại cùng nhau..
Sẽ cùng em tay đan tay vui vẻ..
Chẳng để em .. nước mắt buồn quạnh quẻ
Xin lỗi rồi.. đừng dận nhé em yêu..!

Anh nguyễn

Khoảng trống đêm khuya

Anh có về tìm lại bến mộng mơ..
Mùa đã sang cách phượng chờ rơi rụng
Cõi trần gian là nơi ta tạm mình đứng
Sao lỡ đành để lơ lửng tình xưa..!

Anh có về tìm lại bến mộng mơ..
Mình chung nón giữa trưa hè đứng đợi
Kìa em ơi..! Bóng mây nào đang tới
Mưa bập bùng … Bong bóng sẽ nổi trôi..

Bao lâu rồi , sao còn mãi chưa thôi
Hình bóng cũ vẫn bồi hồi đêm vắng
Vẫn khoảng không giữa đêm dài phẳng lặng
Trắng khung trời chẳng một ánh sao rơi..!

==============================
Lan Anh – Thơ buồn về đêm

Tháng sáu rồi còn ai nhớ quên. .

Là màu trời hay màu nhớ anh trao
Nhớ về nhau không phút nào ngơi nghỉ
Thèm được nghe câu tâm tình thủ thỉ
Lời chân tình duy nhất thuộc về em.

Tự bao giờ chân chợt bước lối quen
Đôi bàn tay lần sờ từng kí ức
Mảng mơ hồ mảng đan xen rất thực
Lối em về sao hai nẻo chông chênh?

Cám ơn mình

Thuở mười bảy say tình ngây ngất
Em với người chung giấc mơ yêu
Bên nhau anh hứa đủ điều
Hẹn thề trọn kiếp yêu chìu em thôi

Lời chót lưỡi đầu môi bay mất
Em lặng người chôn cất nỗi đau
Bao đêm nỗi nhớ nát nhàu
Tim em đau đớn thét gào tên ai

Trời trở gió mây bay tan tác
Côn trùng buồn trỗi nhạc thê lương
Xa xa phía cuối con đường
Giữa hàng cây nhỏ, tơ vương ngang trời

Em cúi mặt nhìn đời cho rõ
Ngẫm lòng người khó tỏ nông sâu
Thời gian như thuốc nhiệm màu
Cho em quên nỗi đau nào năm xưa

Giờ em đã có chồng đưa rước
Cảm ơn mình chung bước cùng em
Đừng thề, không hứa gì thêm
Chỉ cần suốt kiếp êm đềm bên nhau.

THANH VÂN

Ai rồi cũng sẽ khác

Tôi chỉ cần người vì tôi ở lại
Sau những lần gặp gỡ và chia tay
Bao ngày tháng lạc vào vòng mê mải
Muốn trở về…nương tựa một bờ vai..!

Tôi chỉ muốn một tình yêu ngây dại
Ru mình say trong một giấc mộng dài
Nhưng đôi khi lại thấy lòng sợ hãi
Sợ ai rồi…cũng đến lúc đổi thay…!

Em giận anh rồi

Em giận Anh rồi có biết không ?
Bao nhiêu nỗi nhớ mãi còn trông
Nơi con phố nhỏ hàng cây đó
Chỉ mỗi mình em lệ đắng lòng

Em giận anh rồi chẳng nói đâu
Mi nhòa ướt lệ dạ u sầu
Đường em bước lẻ sao mà vắng
Dấu cũ phai rồi phai đã lâu

Em giận Anh rồi chẳng biết đâu
Mình em khắc khoải nỗi u sầu
Chiều hoang sương đẫm tràn mi mắt
Lệ đọng từng đêm dạ nát nhàu

Em giận anh nhiều giận lắm thôi
Con tim se thắt mấy lần rồi
Bầu trời thẳm vợi làn mây tím
Mưa ở trong lòng mãi vẫn rơi

Em giận anh rồi giận chẳng vơi
Bao đêm nỗi nhớ vẫn không nguôi
Tình nồng có phải dần vơi cạn
Để mãi tim buồn nỗi nhớ ai ?
St