Thơ tình: nếu anh biết

Nếu anh biết

Nếu ngày mai em mặc áo cô dâu
Ai bên cạnh sẽ vào vai chú rể
Từ quen biết đến yêu nào có dễ
Sao bàn tay lại để lạc bàn tay
Hạnh phúc ban đầu là hạnh phúc mượn vay
Yêu, không yêu, em giở bài đánh cược
Nếu anh biết lúc đi về xuôi ngược
Con tim khờ vẫn say khướt men yêu
Dẫu hiểu rằng đâu nhận được bao nhiêu
Sao đong đếm ít nhiều cho tư lự
Mong chi nữa nụ cười mùa quá khứ
Khi mỗi cuộc đời, một tâm sự lo toan
Kỷ niệm bây giờ chi chít đốm sầu loang
Từng xa xót gởi miền hoang hoải nhớ
Vừa yêu hận khiến buồn vui vô cớ
Giận cái người đã hết nợ nần nhau
Lắm chân thành mà kịp gởi trao đâu
Rồi bất chợt nhận nỗi đau ngoài cuộc
Lời ai oán xóa hoài sao còn thuộc
Chưa bao giờ thôi ước chạm bờ yêu.
Sưu tầm

Vinh danh người chiến sĩ

Vinh danh người chiến sĩ

Họ sát cánh bên nhau thời chiến loạn
Không “đồng bào” mà vẫn gọi anh em
Họ từ Đông Tây trước chẳng hề quen
Cùng chung bước cho tự do độc lập
Kề cận bên nhau những khi nguy cấp
Đâu nệ hà da chẳng giống mầu nhau
Một kẻ ngã vùi kẻ khác lòng đau
Giọt nước mắt mềm lòng người chiến sĩ
Cuộc đấu tranh kéo dài không ngơi nghỉ
Người ngã rồi kẻ khác bước lên thay
Mong một ngày tay nắm lấy bàn tay
Mừng dân chủ tự do trên đất Việt
Họ đã hy sinh không cần ai biết
Giữ ngọn cờ mãi mãi vẫn tung bay
Trên bục cao họ chẳng chút nhíu mày
Xin một phút vinh danh người chiến sĩ
TN

Thu sầu

THU SẦU

Lòng nhớ ai, sao cứ hoài bối rối,
Đoạn văn buồn đọc mãi, chẳng nhớ chi !?
Không biết giờ đây nơi đó người đi,
Có gió lạnh, có Thu vàng lá rụng?
Tay mong ai, tay trở thành dại vụng,
Cứ ngoằn nghoèo trên giấy, những gì đâu !
Chữ nhớ thương quanh quẩn, bấy nhiêu câu
Đầy ắp kín, hàng tên “Người” nắn nót…
Tim nhớ aị tim bỗng dưng thảng thốt,
Buốt nhói từng nhịp đập mỗi đêm khuya!
Qua chấn song len lỏi bóng trăng thừa,
Như nhắc nhở. đêm nào trên lối cũ…
Mắt chờ aị cho mi buồn bóng rủ
Chớp nhẹ hoài chỉ sơ…gio.t lệ rơi…
Mỗi chiều về, mắt mãi ngó xa xôi,
Tìm đâu đó dáng người xưa quen thuộc…
Bờ vai gầy tủi thân thêm gầy guộc,
Run từng hồi khi gió lạnh thoáng qua…
Bóng ngả nghiêng xiên theo ánh chiều tà,
Thèm khắc khoải bàn tay người diù, đỡ…
Chân đợi ai trên đường về lối nhỏ,
Bước ngập ngừng trong từng thoáng miên man…
Chiều vào Thu, lá từng chiếc, chiếc vàng,
Rơi hờ hững trong đìu hiu gío cuốn…
Thu Tâm
Trang thơ tìnhthơ buồn hay nhất gửi các bạn những bài thơ về mùa thu hay chúc các bạn vui vẻ .!

Thu, thơ, và nỗi nhớ

Thu, thơ, và nỗi nhớ

Hình như … có phải mỗi Thu sang
khi chiều bàng bạc … lá thu vàng
lúc ngọn Thu phong về man mác
lòng kẻ thi nhân lại bàng hoàng
Khi lá trên cây chớm úa vàng
dòng thơ viết vội đón Thu sang
cùng bao nhung nhớ trên trang giấy
có phải tình thơ vừa chợt loang
Rồi mỗi mùa Thu, nỗi nhớ thương
úa vàng như lá chết ven đường
tìm trong xác lá lời thơ cũ
để chợt bẽ bàng, chợt vấn vương!
Người hỡi mùa Thu rồi sẽ qua
như người rồi dần cũng cách xa!
mai kia mỗi độ mùa Thu đến
nhặt lá bên đường nhớ tình xa!
TN

Mùa Thu nhớ

Mùa Thu nhớ ……..

Bên anh vẫn nắng vàng lên rực rỡ 
Chiều tám giờ trời vẫn tráng mầu guơng 
Chẳng mờ giăng mây xám chốn lưng đồi 
Và thu nữa chưa về trong buớc nhẹ 
Có phải chăng nhớ buồn lên ảo tuởng 
Để lòng nghe con gió chuyển sang mùa 
Để man man nàng thu sang buớc sớm 
Giữa sân truờng lơ lửng lá vàng bay 
Mùa Thu đến là chẳng còn xa cách 
Tháng Hè qua vang tiếng trống tựu truờng 
Em lại nhớ và nhắc ta …rừng xưa lại 
Dẫm lá vàng .. ngơ ngác ..mắt mầu nai 
Em đã lại …
và lòng anh nghe thảng thốt 
Xa sân truờng ..chẳng nhớ ..đã bao Thu ..???
Sưu tầm

Thu về

Thu về !
Tôi nhớ ngày xưa buổi ngây thơ
Thu về nhìn lá rụng ngẩn ngơ
hay nhìn ai đó chân bước nhỏ
thương ai hay thương lá … thẫn thờ
Hôm nay gió lành lạnh sang mùa
Thu đến rồi chăng lất phất mưa
Thu xưa xa lắm người cũng thế
biết mấy người ơi nhớ cho vừa
Tôi vẫn hoài mong bóng một người
ước sao được thấy khoé môi cười
mong sao buồn chẳng vương mắt ngọc
còn mãi trong hồn ý Xuân tươi
TN
Trang thơ tình, thơ buồn hay nhất gửi các bạn những bài thơ về mùa thu hay cThu vhúc các bạn vui vẻ .!

Dấu chân kỷ niệm

DẤU CHÂN KỶ NIỆM

Anh đi rồi, chiều nay trời trở
Gió Thu về tung tóc em bay…
Nhìn lá rơi một trời nhung nhớ,
Giọt mưa bay buốt giá vai gầy !
Anh đi rồi , không gian oà vỡ
Mắt em giờ lặng lẽ xa xôi…
Giòng thời gian cứ hoài lần lữa,
Em một mình lạc lõng, anh ơi !
Anh đi rồi hoàng hôn xuống vội,
Mang màu buồn phủ kín hồn em,
Đường sao xa đi hoài không tới ?
Bước chân đơn lạc lõng mỏi tìm…
Anh đi rồi còn ai che chở,
Để mưa buồn làm ướt mắt em ?
Con đường quen lạc hoài, bỡ ngỡ,
Em, lối về hụt hẫng trong đêm…
Anh đi, và mang theo tất cả,
Chỉ để em một nỗi mong chờ !
Ai gây chi mỗi người mỗi ngả
Để giọng sầu dẫm nát lời thơ !
Thu Tâm

Thơ tình: em đâu biết

Em đâu biết là mỗi lần sóng vỗ
Là mỗi lần xô cát đâu anh
Em đâu biết mỗi khi buồm no gió
Sóng nồng nàn đưa thuyền ra khơi xa…
Em đâu biết những con thuyền đêm đêm
Chưa ngủ được bởi sóng còn thao thức
Khao khát lắm lòng biển xanh màu mắt
Thuyền về đâu trong thăm thẳm đại dương…
Em đâu biết mỗi chiều thu sóng vỗ
Thuyền rì rào cùng sóng ra khơi
Giữa muôn trùng sóng không biết nghỉ ngơi
Chưa vỗ vào bờ dừng lại cuốn ra khơi…
Em đâu biết chân trời xa xa tắp
Có những gì mà thuyền mãi ra đi
Cơn gió nhẹ xuôi chèo thuyền mát mái
Sóng rì rào nâng bước dịu êm êm…
Em đâu biết thuyền lênh đênh mãi miết
Vì hải đăng còn tỏa ánh lung linh
Trăng nghiêng bóng ánh vàng lấp lánh
Về đâu em!… Con thuyền nhỏ mong manh…
Theo blog: Banglanghoatim

Thương lắm tóc dài ơi

THƯƠNG LẮM, TÓC DÀI ƠI!

Nhớ thời mười chín, đôi mươi
Gặp em, tôi bỗng sững người nhìn em!
Tóc dài đen mượt đến duyên
Xoà buông tha thướt, dịu hiền làm sao.
Mới đôi câu hỏi câu chào
Mà thân thiết tự khi nào chẳng hay
Nắng chiều tóc gió bay bay
Đã mê ánh mắt, lại say má hường..
Thế rồi, mỗi đứa một phương
Tôi mang suối tóc dài tuôn trong đời.
Tóc dài ơi, tóc dài ơi!
Thướt tha mái tóc thay lời con tim.
Bây giờ tôi gặp lại em
Ngập ngừng muốn gọi, sao nhìn chẳng ra
Vẫn là ánh mắt thẳm xa
Em tôi, tóc ngắn rối xoà chấm vai…
Tìm đâu mái tóc suôn dài
Bao nhiêu xuân sắc của thời mộng mơ?
Đâu rồi em của ngày xưa
Cái ngày tiếng sét sững sờ tình tôi?
Hỏi ra, tôi mới lặng ngưòi
Tóc em cắt bán mất rồi… còn đâu!
Bỗng nhiên em khẽ ngoái đầu
Nhìn con, hai đứa dắt nhau tới trường.
Vẳng xa ở cuối con đường
Tiếng rao bán tóc, buồn thương não nề…
PHẠM THANH CẢI
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top