Thơ Buồn Anh vẫn là anh

Anh vẫn là anh

Anh vẫn là anh của ngày nào
Của ngày ta nói tiếng yêu nhau
Của ngày hai đứa chung nhịp thở
Em đến bên đời bao ước mơ

Anh vẫn là anh của ngày xưa
Của ngày hai đứa khóc trong mưa
Của ngày hai đứa vui trong nắng
Anh sẽ mãi là của ngày xưa

Anh vẫn là anh, <>em yêu hỡi
Vẫn chờ vẫn đợi vẫn yêu em
Bên em những lúc em buồn tủi
Hạnh phúc với anh có thế thôi

Anh vẫn là anh, vẫn là anh
Dù cho mọi thứ có mong manh
Nhưng tình anh vẫn luôn như thế
Yêu chỉ mình em hết tấm lòng

Sưu tầm

Chẳng thể nào thay thế được tình anh

CHẲNG THỂ NÀO THAY THẾ ĐƯỢC TÌNH ANH

Chẳng thể nào thay thế được đâu anh
Bài thơ tình anh trao em thuở ấy
Những bài thơ một thời bỏng cháy
Giờ vẫn còn nung đốt tim em
Rung cảm ngày xưa em có đi tìm
Suốt thời con gái cũng không sao bắt gặp
Ánh mắt đầu ngượng ngùng e ấp
Đến bây giờ vẫn đọng giấc mơ em
Đến bây giờ vẫn tỉnh giấc mỗi đêm
Nước mắt chảy ngược về tim nhức nhối
Những năm tháng mê say và đắp đổi
Dù quanh em săn đón bao người
Chẳng thể nào em tìm lại nụ cười
Nở rạng rỡ trên đôi môi thành thật
Như tình yêu em lỡ tay đánh mất
Giấc mơ đầu thành ảo giác mong manh.
Chẳng thế nào thay thế được đâu anh
Nhịp đập trái tim sẽ luôn lạc điệu
Và những bài thơ đến bây giờ em mới hiểu
Chẳng thể nào thay thế được tình anh.

Thanh Hà

Anh đã mất em

Anh đã mất em
Gió đi đường gió, mây đường mây
Sao gió đưa mây dạt nơi này
Em vừa đến sao lại vội ra đi
Để tim anh nhốt vào kiếp tù đày
Vắng em rồi tim anh đầy băng giá
Giọt tình cay còn đọng ở nơi đây
Anh lang thang cho qua tháng ngày dài
Xóa kỉ niệm cho lòng thôi nhung nhớ
Em ơi!!!!!!
Nơi phương xa có biết ở chốn đây
Có một người từng ngày, từng ngày nhớ 
Luôn mong người thấu nghe lòng anh nói
Rằng đời này anh không thể quên em.
T0mmj

Một chiều ngược gió

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh 

Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi 
Ngược lòng mình tìm về nông nổi 
Lãng du đi vô định cánh chim trời 


Em ngược thời gian, em ngược không gian 

Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm 
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng

Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh 


Mang bao điều em muốn nói cùng anh 

Chợt sững lại trước cây mùa trút lá 
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em? 


Em trở về im lặng của đêm 

Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ 
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió 
Riêng chiều này – em biết, một mình em… 
Sưu tầm

Hạnh phúc từ những điều nhỏ nhất

Có bao nhiêu người đang sống quanh tôi

Vẫn tự hỏi mình thế nào là hạnh phúc
Hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhất
Không phải kiếm tìm ở đâu đó quá xa.
Hạnh phúc nằm trong bàn tay mỗi chúng ta
Hãy mở ra và đón chào nó nhé
Hãy đưa tay đón ánh mai và mỉm cười thật khẽ
Hãy nâng gót xinh tặng phố nét dịu dàng.
Hạnh phúc không lưu trên gương mặt hoang mang
Không khắc dấu ưu phiền qua ánh mắt
Hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhất
Từ nụ cười và đôi tay biết nâng niu.
Hạnh phúc từ những điều nhỏ nhất |  Ruby Vân Anh.

Buồn – Nguyen Hong Thuc

Buồn – Nguyen Hong Thuc

Lần đầu anh bắt đền em.
Làm anh xao xuyến – Con tim rối bời!
… Thế rồi ngày tháng cứ trôi.
Trái tim rạo rực – Bởi lời mến thương.

Cách nhau chỉ một dặm đường.
Mà như xa lắm, ở phương trời nào?
Hỏi trời thì ở quá cao.
Hỏi đất, đất biết nói sao bây giờ?
Buồn cho một mối tình “HỜ”.

Đã làm thổn thức – ngẩn ngơ cõi lòng.
Hỏi người có hiểu thấu không.
Để ai đêm ngóng, ngày trông tình “HỜ”.
Tình “HỜ” có tự bao giờ?
Để cho ai cứ thẫn thờ ĐƠN PHƯƠNG !
Để ai thao thức đêm trường.
Tình “HỜ” ẩn… hiện – Buồn thương – nỗi niềm!

Bài thơ tình mùa xuân

Bài thơ tình mùa xuân tôi viết

Vẫn là em ngày ấy quê nhà
Vẫn cái xóm chợ Chùa bé nhỏ
Ngôi đình làng – Bến nước – Cây đa!
Ôi miền Trung tết về thật quý
Làng tuy nghèo mà nặng tình thương
Mùa xuân đến ai cũng thành thi sỹ
Sỏi đá khô cằn bỗng thơm hương
Tôi nhớ lắm bạn bè cùng lớp
Tết đi chơi chân đất đầu trần
Một tấm áo hoa như bây giờ chẳng có
Mà rạng ngời khuôn mặt một trời xuân!
Khi lớn lên xa nhà đi công tác
Buồn vui đủ thứ trăm miền!…
Bài thơ tình mùa xuân tôi viết
Tóc vai gầy ngày ấy!… Vẫn là em!

Mưa xuân

Em là con gái trong khung cửi

Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.
Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!
Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.
Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng!
Mình em lầm lụi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya.
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”.
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?
Sưu tầm

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top