Em sợ

Em sợ một ngày anh quên những vần thơ
Và vô tình trước điều em trăn trở
Nổi nhớ đóng băng trên từng nhịp thở
Tình yêu em thành quy luật trò đời

Em sợ một ngày anh sẽ nguôi vơi
Trước mắt em nồng nàn và môi em khao khát
Em đứng bên lề để nghe hồn tan nát
Anh hững hờ mang say đắm về ai

Em sợ một ngày anh không dành cho em
Từng phút giây vội vàng,khan hiếm
Mùa thu xưa vàng phai kỷ niệm
Chiều lạnh lùng…góc phố nhạt màu son

Môi ngập ngừng cắn trái sầu non
Thân đau ngã theo chiều dài nổi nhớ
Ký ức hiện về xanh xao một thuở
Em cô đơn trong hạnh phúc mây mờ.

Người ấy đau rồi ?

Ngày hôm qua đã qua … rồi lại qua

Tôi hững hờ, lẳng lặng giữa phố hoa

Ngắt một nhành mai – hương đang tỏa

Vắng bóng người xưa, mắt nhạt nhòa

Ngày hôm nay đã qua … rồi lại qua

Tôi hăm hở vội tặng người ấy quà

Valetin chờ, xa xa quá

Đủng đỉnh cùng tôi, lệ cùng quà

Rồi ngày mai sắp qua … rồi sẽ qua

Tôi thẫn thờ nhìn người ấy đi xa

Cây rừng lặng lẽ rời muôn lá

Nước mắt tôi ơi! chớ rớt mà

Và ngày kia sẽ qua… rồi cũng qua

Tôi im lìm trong thế giới danh ma

Người ấy với tôi, là tất cả

Một phút thời xưa, ngẫm xót xa!

Thơ buồn lạnh lùng

“Anh nỡ lạnh lùng đến thế sao?
Tim em tan nát từ hôm nào…
Gìơ đây đã nát càng thêm nát.
Muốn nói mà sao vẫn nghẹn ngào…

Sao anh không nói một lời gì ?
Dù chỉ một lời không đáng chi …
Cũng đủ cõi lòng em ấm lại,
Bao ngày xa cách buổi anh đi…

Anh giết tình em nữa phải không ?
Anh đem băng tuyết lấp hoa hồng…
Anh đem hờ hững vùi thương nhớ.
Anh giết tình em trong lạnh lùng …”.

Sáng tác : Ưng Việt Lang

Thơ buồn biết người đã quên


Đã bao nhiêu chiều lòng dặn lòng
Tôi ơi đừng buồn nữa được không
Đừng thương , đừng nhớ nữa người ấy
Tình đã chết rồi cuối mùa đông

Đã hơn trăm bận tôi trách mình
Trông ngóng làm chi mãi bóng hình
Người giờ ngăn cách xa xôi lắm
Sao hoài nuôi mộng một chữ tình

Nhiều lần giữa đêm ngồi lặng im
Giận mình mềm yếu một trái tim
Nhớ thì không thể quên chẳng được
Nên sầu cô liêu cứ đến tìm

Do tôi dại khờ …là tôi sai
Ấp ủ tháng ngày hương tình phai
Có còn gì đâu ngoài dư ảnh
Cùng những giọt buồn đầy đắng cay.

Chờ gì khi người chẳng trở về
Bởi chốn phố thị đang mãi mê
Đắm say sắc thắm bên hoa mới
Quên lãng lâu rồi mối tình quê.
Song Nhi

Thơ tình em ở đâu

Thương nhớ em hoài, em ở đâu?
Vắng em, đời nặng trĩu u sầu
Khi còn gần gũi sao hờ hững?
Chừ đã xa vời mới khổ đau!
Chẳng khác đất khô mong được nước
Mà hơn tằm đói, đợi cho dâu.
Mang mang trường hận hai hàng lệ
Thương nhớ em hoài, em ở đâu?

Thơ Buồn Nhớ

Anh nhớ em nhiều, em có hay? 
Ráng chiều ẩn hiện cuối chân mây 
Linh hồn bỏ ngỏ theo mây trắng 
Nước thủy triều dâng nhớ thật đầy 

Em có nhớ, như anh nhớ em? 
Nhớ lần hò hẹn buổi đầu tiên 
Biển xanh biêng biếc ru tình thắm 
Môi ngát hương thơm nụ ước nguyền 

Nhớ quá đi thôi chuyện chúng mình 
Ngại ngùng em liếc sáng niềm tin 
Lời chưa kịp ngỏ hồn say đắm 
Chìm đáy mắt em một thoáng nhìn 

Biển sóng nhịp nhàng vỗ lả lơi 
Như người yêu thỏ thẻ đôi lời 
Tình yêu tỉnh giấc mơ thầm lặng 
Để nói yêu em suốt cả đời 

Biển vắng chiều nay cũng nhớ em 
Du dương lời biển gọi êm đềm 
Nhớ đôi chân sáo in trên cát 
Giờ vắng em rồi biển cạn thêm 

Gió Bụi 
03/19/2011

Chớ Gọi Anh Bằng Chú

Em ơi chớ gọi anh bằng chú 
Dù chỉ vô tình hay cố tâm . 
Có đáng gì đâu lời gọi ngắn 
Nhưng buồn dài lắm đến trăm năm ..

Em ơi chớ gọi anh bằng chú 
Nghe tủi vô cùng một chữ anh . 
Nếu lỡ người ta kêu tiếng chị 
Lệ ngà em có sắp long lanh ..?

Em ơi chớ gọi anh hoài thế 
Có biết rằng anh đau lắm không ? 
Đã thẹn sao còn gan gọi chú 
Để cho nắng phạt má thêm hồng ..?

Làm sao để khỏi em kêu chú ? 
Đổi cả trần gian anh cũng ưng 
Chỉ bởi thèm nghe em gọi khẽ 
Một lời anh nhẹ dẫu run run …

Nhược Thu

Mối tình câm

Anh yêu em âm thầm và lặng lẽ

Không mưu cầu chẳng dám hờn ghen
Đừng nói lời chia ly lạnh lẽo
Anh chỉ yêu em và muốn được em yêu

Tình yêu anh không đòi hỏi gì nhiều

Đừng để trái tim thành sa mạc
Hãy thật lòng với những điều khao khát
Hãy sống vui với tình cảm chân thành

Gió đừng về thổi nẻo mong manh

Sóng đừng đánh vào miền yếu đuối
Mây xua tan những điều nông nỗi
Để cuộc đời đọng lại mối tình câm.

Thơ tình mùa xuân cho em

Em đừng buồn làm gió cũng buồn lây
Sau đông giá mặt trời lên ấm áp
Sau cơn giông bầu trời màu xanh ngắt
Buồn làm chi tạo hóa đã sắp bày.

Cơn gió mùa đông thổi đâu đây
Mây che lấp mặt trời rạng rỡ 
Em đừng buồn cho ngoài kia hoa nở
Cho chim về hót rộn vườn xuân.

Rồi trên cành lại rộn tiếng chim ngân
Hoa yêu thương nở cùng lộc biếc
Hãy gác lại đau thương và li biệt
Để xuân về rạng rỡ những chồi non.

Anh biết yêu em

Anh biết yêu em sẽ khổ nhiều
Khổ nhiều nhưng vẫn muốn được yêu
Được yêu, được giận và thương nhớ
Thương nhớ về nhau mỗi buổi chiều

Anh biết yêu em sẽ thấy buồn
Thấy buồn trong những lúc mưa tuôn
Mưa tuôn gợi nhớ bao kỷ niệm
Kỷ niệm ngọt ngào với nụ hôn.

Anh biết yêu em sẽ nhớ nhiều
Nhớ nhiều khi xa cách tình yêu
Tình yêu đã khiến tim tan nát
Tan nát vì lòng chẳng được yêu.

Anh biết rồi tình sẽ khổ đau
Khổ đau vì chẳng được gần nhau 
Gần nhau để lại bao nổi nhớ
Nỗi nhớ em trao kỷ niệm đầu .

Anh biết có ngày tình cách xa
Cách xa lòng nặng nỗi xót xa
Xót xa cho cuộc tình – giấc mộng
Giấc mộng lung linh suốt cuộc đời.
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top