Kí ức

Khoảng trống nào trong đó nỗi nhớ được đặt tên,
Miền ký ức ngày ta hò hẹn
Trên con đường xào xạc lá me bay
Vương trên tóc cánh lá me xanh,
Hương tóc em nồng nàn theo gió.
Anh kiếm tìm trên phố ngày xưa,
Đâu dáng em phất phơ áo lụa
Để bay giờ lạc mất nửa hồn anh.

Tổng hợp những bài thơ chế về con gái

Thơ Chế Con Gái !
( nghiêm cấm đàn bà con gái lảng vảng)

Con gái chẳng thích nhận sai 

Hay to mồm cãi dù sai rành rành.

Con gái rất thích nói quanh 
Tính thì đỏng đảnh làm anh phát buồn.
Con gái lắm chuyện để buôn 
Chuyện nhà cũng kể… thật buồn làm sao.
Con gái ra vẻ làm cao
Ta đây xinh đẹp… anh nào xứng đôi.
Con gái… tôi đã nói rồi
Dù hư như vậy nhưng rồi… cũng quen!!

=============

10 THƯƠNG DÀNH CHO CÁC GIRL


Một thương em trắng như Miên

Hai thương miệng móm có duyên vô cùng

Ba thương ngáo ngáo khùng khùng
Bốn thương vừa mập vừa lùn rất xinh
Năm thương 2 má em phình 
Sáu thương mắt hí đa tình làm sao
Bảy thương răng tựu hàng rào
Tám thương đôi mắt giận nhau cả ngày
Chín thương nải chuối bàn tay
Mười thương mũi xẹp cả hai như mèo.

=============

Gái xưa thủ tiết chờ chồng

Gái nay thủ tiết chờ chồng ….theo trai.

Gái xưa dạ một , vâng hai
Gái nay mà bảo là quai cãi liền.
Gái xưa thùy mị thục hiền
Gái nay như mấy con điên ngoài đường.
Gái xưa may vá tỏ tường
Gái nay chỉ biết tìm đường shopping.
Gái xưa mới thật là xinh
Gái nay như thể …..” tinh tinh xổng
chuồng “.
Gái xưa ăn nói dịu dàng
Gái nay ăn nói sỗ sàng thấy ghê.
Gái xưa vừa gặp đã mê
Gái nay nh́ìn kỹ vẫn chê như thường.
Gái xưa đâu biết trèo tường
Gái nay giận dỗi bỏ nhà theo trai.
Gái xưa làm lụng quen tay
Gái nay làm biếng khoanh tay ngồi
nhìn…


Con trai và con gái


con trai bậc đại trượng phu

con gái chỉ khóc tutu cả ngày

con trai thấy việc làm ngay
con gái thấy việc nay làm… mai xong
con trai nói trong là trong
con gái trong đục lòng vòng khó nghe
con trai kết bạn kết bè
con gái thì lại chia phe lạ kì
con trai giận thì bỏ đi
con gái mà giận cho chàng Goodbye
con trai có chịu ăn quà
con gái có chịu tha cho quán nào
con trai sao để trên trời
con gái thì lại gối sao đầu giường
con trai thương nói là thương
con gái thương ghét ra chiều tính suy
con gái thật chẳng ra gì lại
còn rất thích so bì tài năng
nhưng các nàng có biết chăng??
con trai ko thích nói năng gì nhiều
ví chúng tui cũng rất yêu
chị em phụ nữ,nên nhiều lần thua


Đàn Ông & Đàn Bà


đàn ông là những vị thần

đàn bà là lũ cù lần dở hơi

đàn ông toàn bậc chịu chơi
đàn bà keo kiệt cả đời ki bo
đang ông xe máy ô tô
đàn bà xe đạp xe thồ mà phi
đàn ông tính chẳng sợ chi
đàn bà nhìn thấy cái gì cũng run
đàn ông hàm én râu hùm
đàn bà lông mũi um tùm thấy ghê
đàn ông uống rượu rất phê
đàn bà 1 hớp đã tê cả mồm
đàn ông tiếng nổi như cồn
đàn bà như lũ du côn ngời đường


Một số bài thơ khác


thượng đế sinh chi lắm các bà

gieo rắc kinh hoàn đến chúng ta……

Con gái bây giờ khó mà ưa
Móng tay xanh, tím, quá dư thừa
Tóc vàng môi đỏ, lông mi giả
Guốc cao áo ngắn hở bụng mà
Hai tai thì đục ba bốn lỗ
Lỗ rốn cũng đem cấm dây đồng
Nói chuyện tưởng chừng như pháo
nổ
Con gái bây giờ … Có như không !(Vỗ tay!!!)

=============

Con gái thời nay thật lạ đời

Bóng đá, đấu vật gì cũng chơi

Võ thuật, quyền anh rồi bắn súng
Thuốc lá, bia rượu cũng ăn chơi

Con gái thời nay cũng thích phơi

Quần đùi áo lưới khắp mọi nơi

Kêu ca nam giới đòi bình đẳng

Nhưng mà cởi trần chẳng dám

chơi.

=============

Con gái là họ nhà heo

Ô mai , kẹo mút chạy theo ầm ầm

Lại còn bánh cuốn cả mâm
Bụng còn ních cả một ” hầm ” bánh khoai
Con gái là họ nhà nai
Khi thì ngoan ngoãn cụp tai bên chàng
Khi thì giận dữ đì đoàng
Con nai bỗng hóa thành hai con chằn
Con gái là chúa tham ăn
Táo , mơ , mận , ổi… đầy ngăn suốt ngày
Con gái là lũ mặt dày
Một khi nổi cáu giật ngay ” khúc dồi”
Con gái là chị cú hôi
Ra đường chải chuốt nước hoa mù trời
Con gái là chú vịt giời
Cha nuôi mẹ dưỡng rồi bơi tít mù
Con gái là chiếc xe lu
Một khi cáu giận thì phu vãi hàng 
Con gái là chúa ngang tàng
Quay bài bắt được phũ phàng vẫy đuôi
Cái miệng chẳng lúc nào nguôi
Bực mình 1 cái đớp ruồi chết tươi
lúc nào miệng cũng nói cười
Nhưng làm thì lại đã lười còn rên 
Con gái là chị kền kền
Một khi cáu giận 10 tên chẳng nhằm Cái mặt như bị dao băm
Vậy mà cứ mãi vênh cằm ra oai
Mình tròn như thể củ khoai
Ra đường vẫn cứ khoe hoài… eo thon
Con gái là cái… con… con…
Muốn nói cho hết thì còn mệt hơi
Vài lời nói chỉ để chơi
Nó mà biết được tời bời thịt xương!!!


GÁI XƯA THÌ ĐÃ XƯA RỒI

GÁI NAY XẤU QUẤT CỨ ĐÒI ĐƯỢC YÊU

GÁI XƯA KHÔNG DÁM LÀM LIỀU
GÁI NAY HỎI TỚI YÊU LIỀN THÍCH HÔN ??


Chiều chiều bìm bịp kêu chiều.

Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi!

Ban ngày làm việc tả tơi,
Ban đêm hầu vợ phận tôi đêm trường!
Nằm chung thì bảo…..chật giường,
Nằm riêng lại bảo…..tơ vương con
nào!
Lãng mạn thì bảo…..tào lao,
Đứng đắn lại bảo…..người sao
hững hờ!!! Khù khờ thì bảo…..giai tơ,
Khôn lanh thì bảo…..hái mơ bao
lần!!!!
Cả đời cứ mãi phân vân
Tơ lòng con gái biết mần sao đây!!!


con gái ngày nay chán wá hà

giàu thì dô được, nghèo thì xa

ăn nói dô duyên, thui thầy chạy
ở nhà làm biến mẹ cha la
ra ngoài ăn diện giống con ma
màu đỏ màu đen phát ớn à
bếp núc hổng lo, lo mua sắm
shopping thì giỏi, giỏi bán nhà
mai mốt có chồng chồng sẽ chửi
đồ con gái gì mà wá lười
chẳng biết làm gì chỉ biết ăn
ăn rùi ra chợ giả đười ươi
con gái thơì nay thiệt đáng cười


Con gái thời nay rất dịu dàng

Ai mà đụng tới là tàng đời trai

Em cào em nhéo em quào
Aó quần tơi tả nhộm màu đỏ tươi
Đánh xong em vẫn tươi cười
Còn anh tơi tả như người ăn xin


Trăm năm trong cõi người ta

Con trai con gái khéo là khác nhau.

Con trai vốn tính anh hào
Khó khăn gian khổ chen vào gánh vai.
Con gái chỉ biết đứng nhai
Suốt ngày lải nhải những bài “tình ca”. Trai thời bản chất thật thà
Nghĩ sao nói vậy hiền hoà dễ thương.
Còn riêng tính của mấy nương
Ở nhà ăn ngủ tới trường ba hoa.
Lại thêm cái tật la cà
Phòng trên lớp dưới tà tà ngược xuôi. Học hành thì chẳng xong xui
Phất phơ “dáng ngọc” tới lui cóp bài.
Nếu mà chẳng kịp sửa sai
Con trai rồi sẽ cho “bye” ra rìa.

Chuyện Nàng “Ca Xỉ” 

Trung Dũng 

Ngó lên sân khấu chói chang
Thấy ngang bóng dáng một nàng nữ nhi.
Lâu rồi có dịp dự thi
Nàng quyết “giựt” giải… nhất nhì mới “oai”. 

Trong nàng cũng có chút… “tài”:
“Tài lanh, tài lẹt” và tài… hát nhăng!…
Nàng vừa cao giọng hát vang
Khán giả… rên rỉ râm ran không ngừng. 

Trong lên thoáng thấy nàng… mừng
Vì nàng cứ ngỡ họ đương khen mình
Lòng nàng thêm chút tự tin,
Tăng thêm “công suất” trời sinh ngày nào. 

Tội ban giám khảo làm sao!
Ngồi trên hưởng đủ… giọng gào “mê ly”
Khán giả cũng chẳng sướng chi,
Ném “tiêu” màng nhĩ, sầu bi “nễ nào” (Nói láy) 

“Chú cuội” ở tít trời cao
Vậy mà cũng phải… trốn vào trong mây! 

=========
Chuyện Cô Nương và… Mụn! 


Cô nương thuở còn mười sáu
Mặt tươi như bóc hột gà
Ðột nhiên tới năm mười bảy
Cái gì nó nổn trên da! 

Ðầu tiên chỉ đôi ba chấm
Nương soi gương buổi hai lần
Lần hồi tới năm bảy chấm
Nương đi đâu cũng trùm khăn! 

Còn chi là duyên con gái
Hình như cả phố nhìn mình
Nửa đêm nương ngồi bật dậy
Soi gương nặng sạch sành sanh 

Sớm mai nương rờ quanh mũi
Chỗ u, chỗ cục, chỗ lồi
Nương cúp luôn hai buổi học
Bạn bè kéo đến rỉ tai… 

Nương khiêng về nhà một giỏ
Dưa leo, kem, thuốc, hột gà
Sáng đắp, chiều bôi, tối xức
Vở bài không quý bằng… da! 

Bây giờ cô nương ra phố
Con nít theo sau một đoàn!
Bây giờ cô nương tới lớp
Nghe giảng như người cung trăng! 

Thơ tình: Kí ức

Có một ngày em trở lại tìm anh
Bay trong gió mái tóc xanh ngày ấy
Nhưng đôi mắt thơ ngây không còn nữa
Đã nhuốm màu buồn của một thuở yêu nhau
                            ******
Có một ngày em trở lại tìm anh
Góc phố ngày xưa giờ xanh màu năm tháng
Đôi chân lang thang anh vô tình bị lạc
Giữa những kỷ niệm của một thời ngây ngô.
Tay trong tay,em đi cùng người khác
Và trái tim anh bỗng dưng lạc nhịp
Miệng thì cười nhưng tim lại nhói đau.
                            ******
Có một ngày ta chẳng còn tìm nhau
Trái tim anh giờ giành cho người khác
Cô ấy không xinh và thông minh vừa đủ
Nhưng cô ấy yêu anh bằng cả một tấm lòng.

Người đàn bà thứ hai

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con_một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh ấy yêu mẹ, mẹ ơi!

Mẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời
Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.

Mẹ đừng buồn những hoàng hôn, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con cũng chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ cả đời anh

Con chỉ là cơn mưa mỏng manh
Người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu trọn đời âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành riêng cho mẹ mà thôi

Anh ấy có thể sống với con suốt trọn cuộc đời
Cũng có thể chia tay ngay ngày mai, có thể !
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ thứ hai.

Có ai không

“Có ai không tôi mượn đỡ bờ vai

Hôm nay tôi buồn, mệt nhoài đến chán

Có ai không, đưa tay cho tôi nắm

Tôi lạnh rồi, cần lắm một cái ôm


Có ai không, cho tôi một nụ hôn

Một nụ cười, và tâm hồn chia sẻ

Có ai không, làm tôi thành mạnh mẽ

Tôi mệt lắm rồi, tôi dễ buông xuôi….”


— Via: Cafe Trịnh Ca

AI CŨNG CÓ

Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung
Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Bởi trái tim anh đã có thừa người khác
Bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ có người diễm phúc sau em
Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại
Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi
Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường
Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến bên nhau bằng những phút dối lừa

BƯỚC EM TRÊN SÂN YÊU

Em rón rén bước vào đời anh
Như một chú chim non nhỏ bé
Ngơ ngác đứng giữa sân yêu vắng vẻ
Khe khẽ cất tiếng hát gọi mời xuân
Em gọi nắng xuống giữa đời anh
Buông những đốm hoa vàng óng ả
Xuân đi qua…đã bước vào mùa hạ
Sao sân yêu vẫn thiếu những tiếng cười
Em run rẩy đứng giữa đời anh
Trong cơn mưa giông dài , buốt giá
Đã chớm Thu… tắt rồi tia nắng hạ
Trên sân yêu lác đác xác lá vàng
Em lặng lẽ bước khỏi đời anh
Trong một ngày Đông mưa giăng xám
Gót hồng đau trên sân yêu ảm đạm
Tuyết rơi rơi…khuất lối đến tim người.

BỞI YÊU EM NÊN SẦU KHỔ DỊU DÀNG

Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
Những kỉ niệm đời xin hãy còn xanh
Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp
Cùng ra đi như định luật Trời dành

Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học trò em làm khổ ai chưa?
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng

Em hãy đứng trước gương làm dáng
Tự khen minh: “đẹp quá!” đi em
Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
Còn đôi chút luyến lưu thời con gái

Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải
Nhớ cho mình dáng dấp người yêu
Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu
Còn giây phút chạnh lòng như mới lớn.

Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng
Rồi giận hờn cho kỉ niệm đầy tay
Thu miền Nam không thấy lá vàng bay
Anh phải nói: buồm chúng ta màu trắng

Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng
Người thì không bắt bóng được bao giờ
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng. 

Ai đưa em đi học

Không có anh lấy ai đưa em đi học về

Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học

Ai lau mắt cho em ngồi khóc

Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa

Những lúc em cười trong đêm khuya

Lấy ai nhìn những đường răng em trắng

Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh

Lúc sương mờ ai thở để sương tan

Ai cầm tay cho đỏ má hồng em

Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc….

Không có anh nhỡ một mai em khóc

Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi

Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ

Không có anh thì ai ve vuốt

Không có anh lấy ai cười trong mắt

Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong

Ai cầm tay mà dắt mùa xuân

Nghe đường máu run từng cành lộc biếc

Không có anh nhỡ ngày mai em chết

Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn

Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon

Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục….

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top