Thơ học trò mùa hạ

★Em có biết…Mùa hạ đã sang rồi?
★Chùm phượng đỏ…Ửng hồng theo sắc nắng!
★Em hững hờ…Lướt qua tà áo trắng!
★Để ngập lòng…Thơ thẩn một mình ai?

★Tiếng ve sầu…Như nức nở đắng cay?
★Như oán trách…Mùa sang không báo trước?
★Ghế đá kia…Vẫn nguyên lời hẹn ước!
★Kỷ niệm nào…Trong lưu bút còn in??

★Đã lâu rồi…Ôi cái chuyện chúng mình!
★Giờ nhìn lại…Đã mấy mùa phượng nở?
★Em bây giờ…Nơi phương trời cách trở!
★Có hay chăng…Mùa hạ đã sang rồi!?

_________Hơn…cả…mong…đợi______

Nói với em

Nói với em

Em vô tình nên chẳng biết anh đau
Lại cứ bảo,anh nhíu mày xấu thế
Em thổi vào tim anh những cơn sóng
Mà anh như bão táp ở trong lòng

Em vô tình nên chẳng biết anh đau
Lại cứ nói,Trở giời nên đầu anh ấm
Em thổi vào tim anh những đốm tàn
Mà như đang đốt lửa nóng lòng anh Xem thêm →

Khoảng lặng mênh mông

Em bước đi trên đường đầy hoa nắng
Nâng gót hồng thoảng nhẹ gió Thu bay
Nghe trong lòng trào dâng bao nỗi nhớ
Lại hiện về trong khoảng lặng mênh mông

Ta đã đi trên đường đầy bão giông
Đã cùng nghe ve gọi về mùa Hạ
Đã từng nghe lá thì thầm khe khẽ
Nghe yên bình nhịp đập trái tim yêu

Ta đã đi trong bóng nắng liêu xiêu
Ráng đổ vàng khi chiều hoàng hôn xuống
Nghe âm thanh lạnh lùng trong đêm vắng
Bóng Nguyệt Hằng soi lặng lẽ chao nghiêng

Ta đã đi qua bao nỗi niềm riêng
Niềm yêu thương, ngọt ngào trong hạnh phúc
Nỗi buồn, niềm vui, đắng cay, trống vắng
Để bây giờ còn lại lắm niềm đau
Xem thêm →

Chào tháng năm

Thế là hết tháng tư rồi Em nhỉ.
Tháng năm về trong suy nghĩ vu vơ.
Vần thơ tình Anh viết chợt ngu ngơ.
Bởi câu chữ như vẫn chờ ai đó.

Tháng năm về trời quê Anh đầy gió.
Phượng vĩ buồn lại đỏ rực hồn ai.
Nỗi nhớ nào còn đâu đó giằng giai.
Em có thấy nắng xen cài trên lá.

Tháng năm về biển quê Anh đẹp quá.
Sóng dập rờn êm ả vỗ bờ xa.
Khúc nhạc tình vẫn hát biển bao la.
Bờ cát trắng sao hiền hòa đến thế.

Em về đây người quê Anh rất dễ.
Nặng ân tình như thể sóng ngàn năm.
Cả cuộc đời con sóng chẳng lăn tăn.
Vẫn lặng lẽ in hằn trên nghềnh đá.

Tháng năm về phượng hồng trên sắc lá.
Anh lại ngồi …..
Êm ả ……
Viết tình xa !
Hồng Giang

Từ hôm ấy

Từ hôm ấy ta ngừng hỏi thăm nhau
Ngừng yêu thương và bắt đầu xa lạ
Mải miết đi trên đường đời trăm ngả
Chẳng còn một ai nhắc hai chữ “đã từng”.

Từ hôm ấy ta bỗng hóa người dưng
Đôi chân bước đi không một lần dừng lại
Yêu dấu một thời cũng trôi xa mãi mãi
Chúng ta xem nhau chưa tồn tại bao giờ.

Từ hôm ấy ta ngừng những giấc mơ
Ngừng nhắc tên nhau, thôi đợi chờ nhau đến
Góc phố ngày xưa nơi ta từng hò hẹn
Bao người lại qua phủ hết dấu chân về.

Từ hôm ấy ta chẳng còn thức khuya
Để kể nhau nghe những buồn vui thường nhật
Điện thoại cũng buồn nằm cả ngày lay lắt
Thiếu tiếng chuông quen báo tin nhắn một người.

Từ hôm ấy ta đã mất nhau rồi
Mất đi tiếng cười vui tươi như ngày trước
Từ hôm ấy ta bắt đầu biết được
Không phải cứ yêu sẽ bước đến cuối cùng.

TG Lai Ka

Trăng khuya

Đêm nay buồn ánh trăng vàng soi tỏ
Nỗi lòng mình nơi gác trọ xa xôi
Gọi tên em trong đêm vắng ngậm ngùi
Nơi phương xa giờ này em có biết

Trái tim anh da diết nhớ về em
Chỉ một mình lặng lẽ với đêm đen
Ánh trăng khuya rọi qua ô cửa nhỏ
Nhớ về em với kỷ niệm êm đềm

Giọt sương khuya rơi nhẹ ngoài hiên
Long lanh vương trên cánh hoa tím biếc
Bản nhạc không lời ru dương tha thiết
Nhớ về một thời anh đã yêu em
Xem thêm →

Dừng – Du Phong

DỪNG
Thơ: – Du Phong –

Em chẳng còn khờ dại giống ngày xưa,
Tự đóng vai người thừa rồi đổ cho định mệnh.
Em sẽ thôi không một mình chịu lạnh,
Đứng co ro để đợi bóng anh về.

Em chẳng còn khao khát lửa đam mê,
Nhen nhóm mãi một tình yêu mù quáng.
Giờ em hiểu đâu mới là giới hạn
Của sự đơn phương, cố chấp đến đau lòng…

Em từng mệt mỏi níu giữ những có – không,
Để nhặt về toàn chất chồng hụt hẫng.
Giờ chấp nhận buông, em thấy lòng nhẹ bẫng
Lẽ ra nên làm vậy từ lâu lắm rồi…

Em lại trở về góc nhỏ của em thôi,
Lặng lẽ ngắm bầu trời không ngấn nước.
Em sẽ yêu đời và yêu em như trước,
Để đón bình yên trở lại mỗi đêm về.

Anh đã thuộc về vùng ký ức ngủ mê
Còn mãi đó. Nhưng không bùng cháy nữa…

Xem thêm →

Nào có cần gì nhiều cho hạnh phúc

Nào có cần gì nhiều cho hạnh phúc.
Một ánh nhìn anh tin cậy thiệt thà,
Một ngón tay chạm vào nhau bất chợt,
Một ký ức chông gai nhưng dư vị đậm đà..

Nào có cần gì nhiều cho hạnh phúc.
Sáng nay tới bên anh em lại được ngả đầu
Bên nồng ngực thập thình như sóng biển
Cứ dịu dàng hóa giải hết thương đau..

Sưu tầm

Anh yêu em!

Anh yêu em nhiều hơn điều em nghĩ
Giữ trong lòng một tình cảm ngu ngơ
Sợ nói ra đổi lấy sự hững hờ
Của tình bạn bao năm cùng chung bước

Anh yêu em dẫu rằng không đến trước
Có một người làm lạc nhịp tim em
Tình ban đầu như giấc mộng không tên
Em lưu giữ bằng những gì đang có

Anh yêu em ấp ôm từng nỗi nhớ
Anh chợt buồn khi nghĩ đến tương lai
Phải làm sao chung bước đến trọn đời
Sợ ngày mai có duyên mà không phận

Anh yêu em bằng những đêm thức trắng
Tự hỏi lòng em đã ngủ hay chưa?
Đêm giấc sâu trở lạnh gió sang mùa
Có lạnh không hỡi người yêu bé nhỏ?

Anh yêu em mà vẫn chưa dám ngỏ
Mượn dòng thơ thay câu nói ngọt ngào
Anh mong rằng tình yêu đó đậm sâu
Cảm ơn em người làm anh dừng bước. Xem thêm →

Bởi hôm nay em bận phải yêu đời

Bao năm rồi vẫn chẳng thấy anh đâu
Mối tình đầu sao trốn em kỹ quá
Nhưng anh ơi, em chẳng buồn gì cả
Bởi trước anh em vẫn thích yêu đời

Em thích một mình hứng hạt mưa rơi
Thích vẽ vời vào những ngày có nắng
Thích hát rồi cười những đêm thinh lặng
Thích tự thưởng mình những món ăn ngon

Những sáng cuối tuần em sẽ tô son
Váy áo điệu đà bước chân xuống phố
Góc quán ngọt ngào li cà phê nhỏ
Ngắm ngoài đường các bạn trẻ yêu nhau

Em chẳng chạnh lòng vì ngóng anh đâu
Trang sách cũ em sẽ ngồi em đọc
Cũng chẳng vì cô đơn mà bật khóc
Những lúc một mình em sẽ xem phim Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top