Kỷ niệm thời áo trắng

Đã lâu rồi không trở lại trường xưa
Nhớ thầy cô, hàng cây và lớp học
Đã lâu rồi em không còn nhớ nữa
Hình bóng anh buổi áo trắng đến trường

Em cảm ơn cuộc sống đời thường
Đã cuốn em vào dòng người bận rộn
Để quên đi hình ảnh ngày xưa ấy
Để quên đi tình yêu thủa học trò


Xem thêm →

Suy Nghĩ Trong Anh

Điều anh nghĩ luôn ở sâu tiềm thức
Anh muốn là..em dịu dàng sáng trong
Luôn kề cận cho thỏa nỗi nhớ mong
Thấy đôi má đôi môi cười lúng liếng

Em đẹp xinh với hai tròng mắt kiếng
Sao thân thiện trong màu trắng trinh nguyên
Đi lí lắc bên anh kể huyên thuyên
Chuyện hoàng đạo cung thiên bình như báo
Xem thêm →

Khoảng trời xuân

Nắng quá dịu đan xen qua làn tóc
Nắng rất hiền mơn mởn mùi trinh nguyên
Cánh chim bay hòa điệu dưới mây huyền
Trời long lanh,lem áo em xanh thẳm

Thiên nhiên này không khí mang xuân ẩm
Lạnh đầu mùa chị Đông vừa đi qua
Áo em xanh,trắng trong da nỏn nà
Môi duyên dáng bên hàng mai nũng nịu
Xem thêm →

Thơ buồn biệt ly

Nếu một mai phải rời xa kỉ niệm
Người hỡi người có luyến nhớ gì không?
Thuyền xuôi dòng nhưng mất lái trên sông
Nhưng bến vẫn âm thầm và lặng lẽ

Em nuốt kín hồn mình trong quạnh quẽ
Phía không anh mưa tê tái lạnh lùng
Điểm hẹn thề khỏa lắp những mông lung
Giọt nước mắt ngược dòng tê buốt chảy
Xem thêm →

Chạm tay vào nỗi nhớ

Em bắt đầu chạm tay vào nỗi nhớ.
Những yêu thương trăn trở dậy trong đêm.
Cầm điện thoại trên tay, cảm giác lại êm đềm
Miệng mỉm cười, lòng rộn ràng đến lạ.
Dẫu biết rằng chưa có được tất cả
Một lời sẻ chia để quên đi những vất vả đời thường
Một tiếng vỗ về cho qua nhanh những trăn trở yêu thương
Nhưng đã có nụ cười, ta trao nhau mỗi lần gặp mặt.

Xem thêm →

Như một thói quen

NHƯ MỘT THÓI QUEN

Tác giả: Thiên Gia Bảo

Một buổi sớm anh giật mình thức dậy
Vòng tay ôm âu yếm chẳng nữa rồi
Ly cà phê cạnh chiếc ghế hay ngồi
Nay chỉ còn góc bàn nằm hiu quạnh…
Không áo ấm choàng vai cho bớt lạnh
Chẳng nụ cười thầm to nhỏ bên tai
Lời nũng nịu con nắng đã đổ dài
Bình minh rồi tình yêu ơi dậy nhé…!
Căn gác trống bồi hồi lên ngực trẻ
Chiếc phôn nằm quạnh quẽ một góc tường
Tờ báo cũ nhàu co rúm đáng thương
Đôi dép cũng thất lạc đâu một chiếc…
Hôm nay ngày nắng mưa nào ai biết
Bữa sáng chi không thấy sực hương nồng
Chẳng câu hát tê tái cả căn phòng

Xem thêm →

Em đi xa quá

EM ĐI XA QUÁ
Em đã nói… sẽ mãi ở bên anh
Không xa cách dù thế nào đi nữa
Anh và em hai ta cũng đã hứa
Chọn đời này chỉ mãi là của nhau
Vậy mà sao? Giờ chỉ mình anh đau
Khi tình yêu chưa phai màu cảm xúc
Bao kỷ niệm êm đềm thật hạnh phúc
Giờ là lúc, anh phải quên hết sao
Em nói đi… anh phải làm thế nào
Không có em làm sao anh sống tiếp
Ngày không em tim anh đau khủng khiếp
Em đi rồi, em có biết không em
Ở trên ấy ! Em hãy nhìn xuống xem
Ngày không em anh chỉ buồn và khóc
Hình dung em luôn hiện hữu trong lòng
Chỉ mong sao ta lại như lúc trước
Giờ nơi đây… trước mộ em anh ước
Cầu cho em nơi xa ấy bình an
Hãy chờ anh sau khi nén hương tàn
Anh sẽ sang, thế giới đó tìm em.
Sưu tầm

Nỗi nhớ dịu dàng

Từng hạt mưa lặng lẽ giữa phố phường
Làm run rẩy cánh tường vy đang nở
Gợi trong ta bao nỗi niềm thương nhớ
Giọt lệ sầu ướt đẫm cả hoàng hôn
Em ở đâu nơi nào trong ký ức?
Để anh tìm trong bong bóng hạt mưa
Bong bóng vỡ ra trăm ngàn mảnh nhớ
Kỷ niệm ơi thương biết mấy cho vừa?
Chỉ còn cao nguyên, nỗi nhớ và anh
Với giọt mưa rơi tí tách trên cành
Với kỷ niệm xa tầm tay vời vợi
Với nỗi buồn, với giọt lệ long lanh
Đường anh qua con phố bổng vắng tanh
Bằng lăng tím rủ buồn trong chờ đợi
Tường vy hỡi giờ xa nhau vời vợi
Nỗi nhớ dịu dàng… tình đã phôi phai
La Thanh Hoàng (Lotomo)

Thơ tình yêu anh ơi

Em muốn được cùng anh chung nhịp bước
Muốn thu mình nhỏ bé trước tình anh
Chỉ như này là thấy cả trời xanh
Bình yên lắm khi anh là biển rộng
Tay đan ngón dệt khung trời thơ mộng
Khoảng trời riêng chỉ có một em – anh
Đừng hững hờ để nỗi nhớ mong manh
Em hay tủi anh nào đâu có biết
Không có anh chiều tím rồi chẳng thiết
Cứ một mình thả bước phố buồn tênh
Mặc ồn ào vội vã cuốn chông chênh
Để lơ đãng nhuốm trời đông giá rét
Mình hoà thuận niềm vui nào kể hết
Nụ cười hiền lại rạng rỡ trên môi
Khúc khích cười duyên dáng quá đi thôi
Giận dỗi chút để càng say anh nhỉ?
{St}

Chồng ơi – Thanh Vân

Vợ của chồng nhan sắc chẳng kém ai
Không trang điểm, chồng lại chê vợ xấu
Đi với vợ mà khen chân dài, người mẫu
Vợ giận rồi, thi hoa hậu, chồng nghen!
Từ dạo có chồng, vợ chẳng thích đua chen
Lo tiết kiệm, ít mua quần áo đẹp
Một năm chỉ vài ba đôi giày, dép
Phấn son nhiều tốn kém, hại làn da
Vợ lo làm, trả hiếu với mẹ cha
Nội ngoại bên chồng, bà con hai họ
Vợ trân trọng và biết ơn điều đó
Vì có ông bà, cha mẹ mới có ta!
Không mô-đen, chồng lại bảo vợ già
Trang điểm ra đường, thiên hạ nhìn rồi ngắm
Vợ biết tính chồng cũng ghen nhiều lắm
Nhưng giận rồi nên trang điểm mãi thôi
Sửa soạn áo quần, tô thắm làn môi
Chồng đừng trách, cũng đừng lo, chồng nhé !
Vợ của chồng không như là đứa trẻ
Vẫn yêu chồng, yêu có mỗi chồng thôi.
Thanh Vân
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top