Nghèo – Đình Phùng

Ta đã khóc trong đêm dài lặng lẽ
Thổn thức lòng theo gió nhẹ đêm mưa
Cuộc đời ơi, biết nói sao cho vừa
Nghèo không đủ cho tình đùa theo gió
Kiếp nghèo hèn gặp người không dám tỏ
Than trách đời với gió nhẹ mưa bay
Thân lầm lũi trong cô đơn mỗi ngày
Ôi số kiếp vần xoay theo con tạo
Tấm thân tàn chao đảo chốn phồn hoa
Lắm bạn bè dần dà cũng lánh xa
Đời cô độc lang thang dưới chiều tà
Cũng tại nghèo đời ta vô lễ nghĩa

Xem thêm →

Đời người tay trắng

Em nhớ không kỉ niệm ngày xưa ấy
Nắm chặt tay dạo bước dưới trăng thanh
Anh với em như lá với cành xanh
Mãi bên nhau dù đời nhiều cách trở

Nhớ không em lời thề xưa hẹn ước
Em nói rằng không nửa bước rời xa
Mà giờ đây vì danh lợi phồn hoa
Nghe xót xa em nói lời cay đắng
Số anh nghèo với hai bàn tay trắng
Đời công nhân lận đận lắm em ơi
Em hãy đi theo cuộc sống sang giàu
Và hãy quên ngày nào mình chung bước
Em hãy theo những vì em mơ ước
Bỡi chữ ngờ ai biết được đâu em.
Sưu tầm

Muốn trở về quê hương

Tôi muốn được về thăm lại quê xưa
Đi trên con đê trong chiều lộng gió
Bước chân đường làng quanh co lối nhỏ
Cho tôi về nhìn ký ức tuổi thơ.
Tôi muốn được về tắm nước sông xưa
Vẫy vùng reo trong tiếng cười thơ dại
Con thuyền xưa ơi !Có còn buông mái,
Phù sa còn lắng đọng hạt nhiều không?
Tôi muốn về ngủ trong mái nhà xưa
Vang đâu đây tiếng à ơi của mẹ
Mùi trầu quết đỏ ,mồm bà móm mém
Tiếng gậy ông đang lần bước trên sân .
Tôi muốn được về ngồi với cầu ao
Thả thuyền giấy trôi theo từng nhịp sóng
Tán sung già ghé nghiêng nghiêng soi bóng
Đám bèo trôi như chào đứa con về.
Tôi muốn được về ăn bát canh cua
Thìa cơm nhỏ xúc vài con tép bé
Tiếng bánh đa vỡ giòn trong tay bẻ
Hương cốm thơm ngọt chuối , chút quà quê.
Tôi muốn về núp dưới những vòm tre
Vi vu , xào xạc gió những trưa hè
Nghe tiếng máy xay bố làm tất tả
Tay con đây xin giúp bố việc nông nhà.
Tôi muốn về vuốt ve từng ngọn cỏ
Ngửi mùi hương lúa chín đượm mồ hôi
Ngắm bóng đa loe dưới ánh trăng tròn
Nghe tiếng sáo dặt dìu trong gió thoảng.
Tôi muốn được về hát khúc đồng dao
Nghe tiếng gáy gà vang trưa và sáng
Bóng sừng trâu hoàng hôn gần tắt nắng
Đêm dần buông ộp ộp tiếng ếch ca.
Tôi muốn lắm những điều như đơn giản
Trong dòng đời theo vất vả ngược xuôi
Nơi thị thành phồn hoa nhiều nắng bụi
Có một người dõi mắt chốn quê xưa.
Nguyễn Thị Thanh Thủy

Viết trong giờ giải lao

Viết trong giờ giải lao

Không còn lời nào để nói cùng nhau
Mùa thu đã chết trên cụm hoa thạch thảo
Môi ngọt ngào thốt nhiên sao đắng ngắt
Anh đứng nhìn vết đèn đường im câm
Bảy năm qua nhóm tim yêu âm thầm
Rồi vụt tắt một chiều thành mớ tro hồi ức
Đêm hôm anh nằm mơ thấy em thổn thức
Để sớm mai tỉnh giấc em trở thành cô dâu.
Nhược Lạc

Gửi người yêu cũ

GỬI NGƯỜI YÊU !!!

Anh vơ vội chiếc lá rơi chiều vắng
Và gom thêm vài giọt nắng mùa thu
Xua bớt đi một chút bóng mây mù
Và khép lại manh áo che gió lạnh
Nếu ngày mai trời đông mưa chưa tạnh
Anh gửi nắng để bớt lạnh cho em
Và gửi thêm chiếc lá vẫn nguyên lành
Mang kỷ niệm một mối tình chung thuỷ
Cái rét buốt tới tận xương, tân tuỷ
Mùa đông này chả biết có qua không
Mà nhớ em nỗi nhớ quá mênh mông
Người giáo viên nơi miền đất Bắc.!!
st

Anh có đến bên em

ANH CÓ ĐẾN BÊN EM…

Nếu em nói không còn yêu anh nữa
Anh có buồn, có lo sợ hay không?
Có chạy đến bên ôm chặt em vào lòng
“Nếu thiếu em anh sẽ không chịu nổi.”
Nếu một ngày em không còn thăm hỏi
Không nhắn tin, gọi điện chọc anh hoài
Liệu rằng anh thấy thừa thãi chân tay
Thấy thiếu em mà ngày dài vô tận.
Nếu một ngày em bỏ đi đâu mất
Anh có cuống cuồng và tìm kiếm khắp nơi
Để đến khi đã tìm thấy em rồi
Vuốt mồ hôi: “Em đây rồi, đồ ngốc.”
Nếu một ngày em bỗng dưng im lặng
Anh có bồn chồn, có lo lắng cho em
Có đến cạnh bên lấy môi phủ môi mềm
“Kể anh nghe đừng lặng yên, anh sợ.”
Sưu tầm

Yêu đi anh

Yêu đi anh

Có phải mùa về..làm anh thêm lạnh
Gió Bấc thoáng qua..càng chạnh lòng hơn
Chờ đợi chi”hỡi trái tim cô đơn”?
Mà không yêu cho đong đầy hơi ấm
Yêu đi anh, bàn tay có người nắm
Dìu dắt nhau trên phố lắm người qua
Rồi cùng nhau vượt những chặng đường xa
Tay trong tay thiết tha từng khoảnh khắc
Yêu đi anh, cho môi mềm khao khát
Nụ hôn nồng đang rạo rực vì yêu
Rồi cách xa lòng nhung nhớ thật nhiều
Gom nổi nhớ bấy nhiêu cho là đủ
Yêu đi anh, để có từng giấc ngủ
Người thức khuya, người nhắn nhủ”ngủ đi..”
Rồi đôi lần biết bảo vệ, chở che
Biết quan tâm, lắng nghe lời tường tận
Yêu đi anh, để còn được hờn giận
Được ghen tuông thức trắng những đêm trường
Được người kia năn nỉ bởi nhớ thương
Giận thật nhiều mà thương nhiều hơn thế
Yêu đi anh, khi lòng buồn quạnh quẻ
Có một người nói khẽ ”có em đây”
Được tựa nương, an ủi nhau mỗi ngày
Nở nụ cười, đắng cay sẽ qua hết…
…………………………………………………
Trúc Linh

Thơ tình mai em về

Mai em về

Mai em về khi hoa còn đang ngủ
Đám cỏ may ủ rũ dưới hạt sương
Bụi bay bay đang trải nhẹ trên đừơng
Hơi nắng sớm ánh bình minh vừa hé
Mai em về bên dòng đời lặng lẽ
Nhịp bước chân theo cuộc sống hằng ngày
Nở nụ cừơi chào đón phút mê say
Tạm biệt nhé những tháng ngày khó nhọc
Mai em về anh có còn ngồi đọc
Trang thơ em viết vội những giờ trưa
Dòng thơ tình em khoan nhật song thưa
Lời tâm sự gửi hồn em vào đó
Mai em về hoa giăng vàng ngõ nhỏ
Ở bên kia anh có đón Xuân không?
Gửi nắng hồng sửơi ấm rét mùa Đông
_Lối mòn xưa bước chân còn lắng đọng…! 
Theo blog: Hải Yến

Thơ tình buông tay

Thơ tình buông tay

Anh quá nghèo không lo đựợc cho em
Vậy thì buông tay cho người hạnh phúc
Chân bước đi tâm hồn như ngã gục
Cố gắng cười cho người được yên tâm
Để đêm về anh ngồi khóc lặng thầm
Muốn níu kéo nhưng lòng lại câm nín
Bởi vì yêu nên tâm không còn tĩnh
Để đêm buồn bịn rịn nhớ thương ai
Nghĩ đến người có say tình duyên mới
Bên lụa là vải vóc lắm xa hoa
Tim anh chết giữa bóng tối chiều tà
Bởi vì nghèo anh em đành xa cách
Em theo người tan nát cõi tim anh
Giàu nghèo tiền bạc vốn đã phân ranh
Lòng ngậm ngùi nên anh đành chúc phúc
Miệng mỉm cười tim ngục giữ đời thơ.
Sưu tầm

Thơ tình em mười tám

EM MƯỜI TÁM
Em mười tám hay khát thèm gió mát
Buổi chiều hè giữa bát ngát hương sen 
Chờ gió đến thả hồn vào câu hát
Nụ sen hồng cùng em ngả làm duyên
Em mười tám tâm hồn còn trong trắng
Sen đầu mùa say nắng ngủ bên em
Anh có thấy hãy làm thơ thầm lặng
Chớ lại gần vạch lá để đòi xem
Em mười tám nên thích làm duyên tí
Họa thơ tình nên tế nhị anh ơi
Đừng vội lầm em là kẻ ham chơi
Em nghỉ ngơi để chiều đi học đấy
Em mười tám ưa câu từ bóng bẩy
Thích chàng trai thấy nét đẹp bên trong
Ước ai kia biết cách tỏ cõi lòng
Và hiểu cả những niềm mong thầm kín
Em mười tám như hương đời chợt đến
Bên sen hồng bịn rịn khó rời xa
Có yêu em xin chụp ảnh làm quà
Đừng đánh thức tình hoa đang mộng mị…
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top