Mưa xuân

Em là con gái trong khung cửi

Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.
Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!
Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.
Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng!
Mình em lầm lụi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya.
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”.
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?
Sưu tầm

Giao mùa

Giao mùa

Giao mùa rồi có lẽ đã vào đông
Em tôi ơi nhớ quàng khăn giữ ấm
Nơi em sống có mùa đông không nhỉ?
Hay chỉ hai mùa hết nắng lại mưa

Em vẫn đi, về đôi buổi sớm trưa
Mang niềm vui về làng quê ngập lũ
Đem cái chữ đến bản làng xa lắc
Em vẫn đi, về vun xới niềm vui

Giao mùa rồi mặc ấm nhé em
Ở nơi đây trời vào đông lạnh lắm
Em bên ấy qua từng mai sáng
Có khi nào chợt nhớ cao nguyên

Em có về phố núi một ngày đông
Tìm chút hanh hao mùa thu sót lại
Giao mùa rồi ai sẽ nhắc cho ta
Nhớ giữ ấm ngày đông lạnh giá.

Mùa Xuân của lính

Thơ xuân

Gửi tặng em những dòng thơ mới viết
Thơ ngỡ ngàng say sắc nắng hương xuân
Thơ của lính không hay em chớ trách
Giữa rừng già viết vội đón nàng xuân.
Vui xuân
Ba mươi bên bếp ngồi trong bánh
Đốt lửa đêm dài vui hát ca
Ấm êm câu hát đàn văng tiếng
So phím đàn ngân giọng đón nàng xuân.
Hương xuân
Bỡ ngỡ xôn xao gió thẹn thùng
Fisroin rừng vắng đượm hương xuân
Ngất ngây hưng phấn mừng xuân mới
Năm hết, đông tàn – vui đón xuân.

Đón xuân
Đón xuân về ta chẳng có hoa mai
Trên chốt vắng giao thừa mơ tiếng hát
Lá cuối đông rơi rụng đỏ góc rừng
Ta ngắm mãi tưởng chừng như xác pháo.
Sưu tầm

Gởi góc trời quê

Cuối năm hết bão lũ rồi

Vẫn còn rét đậm Mẹ tôi cấy trồng
Lúa non èo ọc triền sông
Đất phèn nặng,Mẹ lưng còng tuổi thơ.
Non cao cơn gió phất phơ
Cheo leo vách núi bóng mờ Ba tôi
Khoai lang,khoai sắn cọc còi
Tưới bao nhiêu hạt mồ hôi, lớn dần.
Trời vây chi hỡi tiết xuân?
Chưa no ấm,nên ngại ngần lắm thay
Ừ thì cái lạnh buốt tay
Nhẹ thôi nhé,để còn say chỉ mành.
Tết sao về đến quá nhanh
Nỗi nhằn nhọc, vẫn chưa xanh sự đời
Gieo mầm hy vọng em tôi
Tương lai ươm chữ lưng trời ước mơ.
Anna Lyn

Gái quê (Hàn Mặc Tử, Việt Nam

Gái Quê 
Hàn Mặc Tử, Việt Nam

Xuân trẻ, xuân non, xuân lịch sự 
Tôi đều nhận thấy trên môi em 
Làn môi mong mỏng tươi như máu 
Đã khiến môi tôi mấp máy thèm 
Từ lúc tóc em bỏ trái đào 
Tới chừng cặp má đỏ au au 
Tôi đều nhận thấy trong con mắt 
Một vẻ thơ ngây và ước ao 
Lớn lên, em đã biết làm duyên 
Mỗi lúc gặp tôi che nón nghiêng 
Nghe nói ba em chưa chịu nhận 

Thơ tình Cảm Tết


Cảm Tết
Trần Tế Xương
Anh em đừng nghĩ tết tôi nghèo
Tiền bạc trong kho chửa lĩnh tiêu.
Rượu cúc nhắn đem, hàng biếng quẩy
Trà sen mượn hỏi, giá còn kiêu.
Bánh chưng sắp gói e nồm chảy
Giò lụa toan làm sợ nắng thiu.
Thôi thế thì thôi đành tết khác,
Anh em đừng nghĩ tết tôi nghèo.

Đầu xuân và nỗi nhớ

Ta lại nhớ nhiều, buổi chiều nay
Ngoài kia, mưa bụi lất phất bay
Lòng ta lạnh lẽo bên nỗi nhớ
Chẳng biết cùng ai để tỏ bày.
Ta nhớ quá nhiều, buổi chiều nay
Đông tàn, xuân tới, ngập heo may
Ai ơi, nỗi nhớ, còn hiu hắt
Chẳng thể làm sao được đủ đầy.
Ta lại nhớ nhiều, lúc xuân sang
Ngắm xuân mà lòng lại ngỡ ngàng
Bao mùa xuân nhỉ, bên nỗi nhớ
Nhớ hoà trời đất, nhớ mênh mang.
Mây trắng ngẩn ngơ, trộn khói bay
Gió vờn bóng gió, suốt đêm ngày
Mênh mang điệu nhạc, xuân đưa tới
Rượu nồng chưa cạn, đã ngà say.
Nỗi nhớ đầu xuân, mãi ngập lòng
Bóng người trong mộng, mãi chờ mong
Người đi nơi ấy nhiều nỗi nhớ
Nỗi nhớ đầu xuân, nhớ đỏ lòng.
Top