Xa anh rồi

Thu lại về nắng vàng phai tóc rối
Em chợt buồn khi biết phải xa anh
Chuyện tình mình sao quá đổi mong manh
Làm sao để tim em về chốn cũ..

Xa anh rồi mùa thu sầu ủ rũ
Lá vàng rơi theo từng bước cô đơn
Đêm từng đêm gió lạnh buốt tâm hồn
Bờ vai nhỏ khát khao vòng tay ấm

Xa anh rồi ngày dài đêm thăm thẳm
Bút mực này không viết nỗi lời thơ
Dẫu biết rằng tình chỉ mãi là mơ
Mà sao lệ cay nồng lên khóe mắt

Xa anh rồi lòng đau như vết cắt
Vạn cỏ sầu cây lá cũng hoang vu
Nghe đâu đây văng vẳng những lời ru
Là vần thơ chập chừng trong giấc ngủ

Xa anh rồi đâu còn ai khuyên nhủ
Lời mắng yêu ”’ em vớ vẩn ”’ thật nhiều
Rồi mai này trên lối nhỏ cô liêu
Lòng nghe xót một niềm đau khôn xiết

Chiều dần buông nhuộm màu tan ly biệt
Nhớ người xưa gọi tiếng ”’ Cố nhân ơi! ”’!..

Ngọc Dung

Trả lời