MẸ ƠI !
CON lớn lên phải rời vòng tay mẹ
YÊU thương nhiều đành phải cách xa thôi
MẸ cưng con như trẻ nhỏ trong nôi
NHẤT trái tim không gì thay thế được
TRÊN đường vắng một mình con đếm bước
ĐỜI chông chênh, vấp ngã chẳng ai nâng
Xem thêm →
MẸ ƠI !
CON lớn lên phải rời vòng tay mẹ
YÊU thương nhiều đành phải cách xa thôi
MẸ cưng con như trẻ nhỏ trong nôi
NHẤT trái tim không gì thay thế được
TRÊN đường vắng một mình con đếm bước
ĐỜI chông chênh, vấp ngã chẳng ai nâng
Xem thêm →
Bao la quá ôi tấm lòng của mẹ
Làm sao con trả được hết kiếp này
Có kiếp sau vẫn xin làm con mẹ
Muốn nợ hoài ân tình mẹ con vay…
MÀU HOA VU LAN
Em hãy cài lên áo bông Hồng đỏ
Vì bên em mẹ yêu vẫn đang còn
Chị hãy cài lên áo bông Hồng trắng
Vì mẹ yêu không còn nữa ở trên đời.
Phút chạnh lòng nhìn lên dải sông Ngân
Mùa vu Lan báo hiếu ân đang tới
Man mác buồn trong thẳm sâu vời vợi
Nước mắt nào xóa nổi dấu đơn côi.
Xem thêm →
Về quê thăm mẹ ngày thu,
Nắng bừng, gió nhẹ…mây mù bỗng tan;
Chắc là đời mẹ gian nan,
Cho nên nắng mới hanh vàng vào thu.
Rì rào sóng lúa êm ru,
Đang thì con gái hương đưa đượm tình .
*
Hôm nay hai đứa chúng mình ,
Xuống xe đi tắt giếng đình, cây đa :
Tiện đường hai đứa vòng qua :
Nơi xưa hò hẹn để ta gặp mình …
Bây giờ thành một gia đình,
Hai làng cùng xã kết tình giao duyên .
Chúng ta tuy phỉ lời nguyền,
Thương thay – một mẹ cửu tuyền đi xa .
Quê nội hai đứa ghé qua,
Hương khói tiên tổ…thăm bà ở quê .
Mẹ rằng hai bác đã về :
Mẹ thường vẫn nhắc …mai giỗ bà thông gia ! Xem thêm →
Con đưa cha về nơi lòng đất ấm
Mũ gậy khăn sô, nghẽn nước mắt bi ai
Đường Thiên thu mấy dặm ngắn dài
Hồi trống giục tiễn cha về nơi thiên cổ…
Cha vội đi đâu, gọi không thưa, lay không biết?
Ngực ấm nồng, con gục lắng nghe,
Cha dấu đi đâu – trái tim – sao không mang nó
trở về, Xem thêm →
Mẹ sinh con vào ngày thu tháng tám
Gió heo mây , lá rụng bên thềm
Một mình mẹ che chở giấc ngủ đêm
Bố xa nhà đi chiến trường đằng đẵng
Hết Tây nguyên , đến miền đông Nam bộ
Chiến dịch dài ngày, chẳng có tin tức nào đâu
Một mình mẹ canh thức suốt đêm thâu
Đàn con nhỏ vẫn còn thơ dại
Rồi một ngày cả hai chị em hậu sưởi
Nằm hôn mê , chỉ mình mẹ canh chừng Xem thêm →
EM ĐÃ
Em đã kiên cường và mạnh mẽ để quên,
Bởi phôi pha là một điều rất khó.
Còn quên như thế nào chỉ có em biết rõ,
Nhắn nhủ tim ơi! Thôi đỏ mắt mà chờ..
Em đã hụt hẫng bao lần với lạnh nhạt thờ ơ
Mới có thể buông tay một người em đã thương như thế!
Rồi sau khi trải qua khoảng thời gian tồi tệ,
Em lại biết thương yêu nhưng không tin tưởng quá nhiều!
Xem thêm →
Cho dù em bỏ tôi đi
Ngàn năm gió vẫn thầm thì với mây
Trăng lên, trăng khuyết lại đầy
Yêu em, tôi vẫn tháng ngày yêu em
Làm sao chối bỏ com tim
Một khi hơi thở đã tìm về nhau
Cám ơn em đã cho vay
Tấm lòng thảo mộc thành cây đại ngàn
Một mai cốt rũ xương tàn
Lệ tôi vẫn ủ nuôi hàng cây xanh
Để khi lá có lìa cành
Bay vào cổ tích bay quanh linh hồn
Tình nào thệ ước trăm năm ?
Tình nào tơ phím lạc cầm người ơi !
Dù mai vật đổi sao dời
Máu tôi vẫn chảy muôn đời về tim
Nhớ Cha
Tác Giả: N.T.S
Gió âm vẫn vút, xót hồn ma
Lang lại sụt sùi, khóc nhớ Cha
Nay đã ba nghìn thu thẳm thẳm
Tìm đâu hình bóng của cha già!
Ôi! Cha ơi! Thống thiết lòng con
Tận đáy hồn sâu, nỗi héo hon
Thuở ấy đong đầy tình phụ tử
Mà nay trăng sáng đã không còn!
Một đấng anh hào trong Bộ Tộc
Sĩ hùng, tráng chí của cha tôi
Tác tan, giày xéo quân xâm lược
Thế yếu, quân nghèo phải tả tơi!
Cha đã uất hờn, thu ánh nguyệt
Âm thầm mài kiếm dưới trăng sao
Chờ ngày kết tụ nguồn sinh lực
Nở rộ vườn thiêng vạn sắc đào!
Mắt sáng, thâm trầm nguồn dũng liệt
Vai cung, tay nỏ thẳng rừng sâu
Thú mồi săn bắt về nuôi sống
Dạy dỗ con thơ nghĩa khí hào!
Những đêm trăng sáng, ánh lung linh
Trầm mặc, suy tư, đứng một mình
Nỗi nhớ, niềm thương về đất tổ
Cha buồn, Cha lặng, nỗi điêu linh!…
Cha ơi! Con quá nhớ cha già!
Mãi mãi mất rồi ánh nguyệt sâu
Đứt đoạn tim gan, ngàn nỗi nhớ
Thiên thu biền biệt, biết tìm đâu!…
Hồn lang vừa bay, nỗi lòng quá đau khổ
Nước mắt thương nhớ chảy dài… Xem thêm →
Anh là người em chẳng thể gọi tên
Chẳng thể ở bên mỗi khi lòng yếu đuối
Anh ở rất gần…nhưng lại xa tầm với
Giá được một lần anh khẽ hỏi:”Ổn không?”
Anh là người em chẳng thể nhớ mong
Chẳng thể ngóng trông khi nắng chiều vừa tắt
Chẳng thể dịu dàng ôm lấy anh thật chặt
Khi gió mùa về em lạnh ngắt bàn tay.

Anh là người em chẳng thể tựa vai
Để bình yên ngủ giấc dài ấm áp
Chẳng thể nào bắt anh ngân nga hát
Hay chọc em cười khi đôi mắt rưng rưng.
Anh là người em chẳng dám quan tâm
Chỉ dám dõi theo trong âm thầm lặng lẽ
Chỉ dám nhẹ nhàng gọi tên anh thật khẽ
Trong giấc mơ nào người bỗng ghé lại thăm.
Lai Ka