Nhớ người

Người xa khuất nẻo phương trời
Mà sao ta thấy như gần bên ta.
Hay vì yêu quá thiết tha
Cho nên ngỡ tưởng bóng ta là người.

Nhớ lời thề nguyện cùng nhau
Buồn vui chia sẻ trước sau vẹn tình
Dù đời sóng gió bể dâu
Tình ta vẫn mãi ngàn năm vuông tròn.

Lương Tiến Thuận

Trở lại người dưng

Hoàng hôn về, công viên buồn hiu hắt.
Nhìn lá rơi, mà se sắt cõi lòng.
Chợt giật mình, trong nỗi nhớ đang hong.
Chỉ còn đây, một vòng tay đơn lẻ.

Nỗi cô đơn, trải dài theo lặng lẽ.
Muốn bờ vai, chia sẻ.. một đôi lời.
Nhưng còn đâu, khi chỉ thấy lệ rơi.
Yêu thương kia, đã xa rời nhân thế.

Nỗi đau thương, cho cuộc tình dâu bể.
Tơ duyên ơi, sao không thể đến bờ.
Để con tim, nghẹn đắng….nỗi bơ vơ.
Mối tình si, bây giờ như đã chết. Xem thêm →

Con nhớ mẹ – Thục Nương

Mỗi thu về hiu hiu ngọn gió
Con lại buồn càng nhớ mẹ hơn
Ngày xưa khi mẹ vẫn còn
Con thường theo mẹ lon ton nghịch đùa.

Ngày mẹ đi tiết mùa khô ráo
Phía bờ sông con sáo không bay
Thu buồn lả ngọn heo may
Lòng con nức nở mẹ nay xa rồi.

Mẹ không còn mồ côi con trẻ
Tháng ngày dài vắng mẹ kề bên
Trời thu ảm đạm gió rền
Tấm bia khắc đậm dòng tên mẹ hiền.

Mỗi thu về rơi nghiêng sắc lá
Khiến lòng con héo cả con tim
Con ngồi bên mộ lặng im
Trào dâng nỗi nhớ nén kìm nỗi đau.

Trước Phật đài con cầu nguyện ước
Cho linh hồn mẹ được siêu thăng
Vãn sanh cực lạc vĩnh hằng
Bao nhiêu nỗi khổ nhọc nhằn đều qua.

Trên áo con cài hoa hồng trắng
Sắc u buồn trầm lặng mẹ ơi
Ướt nhoà đôi mắt lệ rơi
Mình con ở lại cõi đời bơ vơ. Xem thêm →

Mùa thu băng giá

Bởi vì đâu lại trở nên như thế.
Có phải vì, ta chưa đủ…. tin nhau.
Khiến tình yêu, bỗng chốc, héo rũ nhàu.
Để giọt buồn, vào tim .. đau tê tái.

Bởi vì đâu có hai từ khờ dại.
Khiến tình yêu, cứ mãi mãi âu sầu.
Ánh mắt nhìn, mà xa ngái tận đâu.
Sự hững hờ, làm phai màu hạnh phúc.

Bởi vì đâu ta đành phải kết thúc.
Cái lạnh lùng, không thúc giục tình yêu.
Bình minh lên, rồi chết trong buổi chiều
Vì giá lạnh, giữa cô liêu hoang dã. Xem thêm →

Đừng Khóc Em Nhé

Nhìn em khóc con tim anh đau lắm
Nhưng làm sao lau khô nước mắt kia?
Khi đường đời tơ duyên đã rẽ chia
Anh cô độc, em vui với người ấy.

Ngày hôm qua chính mắt anh nhìn thấy
Người em yêu hò hẹn với bóng hồng
Anh bâng khuâng và tự hỏi trong lòng
Bên người đó hạnh phúc không em hỡi?

Mười năm qua, thật lòng anh vẫn đợi
Kể từ ngày đám cưới người anh yêu
Thấy em vui và đó cũng là điều
Anh hằng muốn…nhưng lại không làm được.

Cớ sao nay đôi mắt kia lại ướt?
Nụ cười vui tan biến đâu mất rồi?
Anh cứ nghĩ…em êm ấm bên người
Nào hay biết cuộc đời em cay đắng.!

Nín đi em, cuộc đời luôn may mắn
Với những người biết nắm chắc tương lai
Phải sống tốt qua hết những tháng ngày
Anh tin rằng em sẽ lại vui vẻ.

Xin lỗi em, vợ của người ta nhé
Anh không tài nào chia rẽ tình em
Nên để lòng quặn thắt đứng nhìn xem
Giọt nước mắt lăn dài trên đôi má.!!

Vạn Vương Sầu

Xem thêm →

Gửi anh một trái tim yêu

Em chỉ có một trái tim
Nhỏ nhoi như một cánh chim giữa trời.
Nhưng mà nồng ấm anh ơi.
Luôn luôn chứa đựng những lời yêu thương.

Bình minh lan tỏa ánh dương.
Gửi anh chữ nhớ vấn vương trong lòng.
Nụ cười trong phút chờ mong.
Là niềm hạnh phúc đang hong rộn ràng.

Tiếng yêu trọn vẹn em mang.
Chờ ngày hội ngộ nhẹ nhàng trao anh.
Vỗ về một ước mơ xanh.
Con đường mang chữ chân thành từ tim.

Mong anh nơi ấy dịu êm.
Không còn khoảng lặng những đêm giao mùa.
Nắng vàng đang chiếu niềm mơ.
Gửi anh tất cả vần thơ ngọt ngào.

JANA

Vu Lan về thăm cha mẹ nuôi

Con về trời đã xế chiều
Đường quê khói rạ bùi ngùi mái tranh
Vu Lan cha có về không
Mẹ con năm tháng hao gầy nhớ mong.

Cha đi mười bảy năm trời
Một mình mẹ vẫn thay cha gánh gồng
Bao nhiêu vất vả chất chồng
Nuôi con bồng cháu mong ngày lớn khôn.

Mười bảy ngày lễ Vu Lan
Nhớ cha mẹ khóc lệ tràn bờ mi
Nỗi lòng nào có nguôi ngoai
Thời gian đã nhuộm bạc phơ mái đầu.

Nắng mưa sương gió rãi giầu
Nhớ cha mẹ định mấy lần đi theo
Vì con, cháu chửa yên bề
Thương con, thương cháu mẹ không nỡ lòng. Xem thêm →

Vần thơ tháng tám

Anh viết tặng em vần thơ tháng tám.
Mà nắng chiều cháy rám cả hàng me.
Nắng khô rang như thể những trưa hè.
Thoảng trong gió thoáng nghe thu xào xạc.

Trời vào thu nỗi buồn sao man mác.
Lá vàng rơi xơ xác gót chân em.
Em đi về trên đường phố thân quen.
Chợt thoang thoảng đan xen mùi hương cốm.

Chiếc lá khô giữa chiều thu vàng rộm.
Cũng cong mình lẫn trộn sắc mùa thu.
Anh thoáng nghe trong gió thoảng lời ru.
Từ cổ tích trái mù u chờ đợi.

Tháng tám về có bao điều nghĩ ngợi.
Bởi tình mình còn vời vợi cách xa.
Giọt mồ hôi chảy xuống cũng nhạt nhòa.
Bao mong ước cho ngày ta gặp mặt.

Anh lại viết bao vần thơ góp nhặt.
Chiều thu buồn …..
Xanh ngắt…..
Mấy tầng không !
20/08/2015 Hồng Giang.

Bài thơ tình tháng chín

Tháng chín rồi, nơi ấy anh khỏe không?
Ở nơi này nghe lòng, mênh mông quá.
Giữa cuộc sống, còn bao nhiêu vất vả.
Nỗi nhớ anh, không tả xiết…khôn nguôi.

Anh yêu ơi! Tháng chín đã đến rồi.
Em đã về, nơi rừng thu thay lá.
Nhìn dòng người, đang tưng bừng…hối hả.
Chỉ vắng anh, mà sắc lá thay màu.

Có lẽ là, ta không thể thiếu nhau.
Mượn bút nhỏ, gửi mau về nơi đó.
Những yêu thương, của tình yêu thắm đỏ.
Dù bão giông, hay mưa gió chẳng mờ.

Tình yêu ta, em xin nguyện tôn thờ.
Dưới rừng thu, em ngồi chờ anh đó.
Mong anh về, với người yêu bé nhỏ.
Khi mùa đông, đang theo gió lại gần.

JANA

Liệu có người nào sẽ vì ta

Liệu sau này sẽ có người yêu ta
Sẽ dìu ta qua bao thăng trầm không nhỉ
Liệu có người nào sẽ cùng ta thủ thỉ
Những vui buồn khi xuân, hạ, thu, đông

Liệu có người nào cùng ta vượt gió giông
Ôm chặt ta cho lòng thôi lạnh giá
Liệu có người nào nguyện sẽ làm tất cả
Để ta mỉm cười quên giá rét, chơi vơi

Liệu có người buồn những lúc ta không vui
Chìa bờ vai ra cho ta vùi đầu khóc
Xoa mái đầu cho ta quên mệt nhọc
Liệu có người nào nguyện cười khóc cùng ta Xem thêm →